Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi

Chương 457: Hội hoa cúc



Nói đến Tử Tình nghe xong lời nói của Lưu thị, để tâm, giờ phải làm thế nào mới có thể xa cách với Tiểu Dực hơn? Để Tử Tình nói nặng lời với một đứa nhỏ, Tử Tình thật đúng là không làm được, chẳng lẽ lại phải trốn tránh ở nông thôn? Nhưng là trời này rất lạnh, cũng không tiện.

Càng nghĩ, cũng chỉ có chờ thêm hai năm, Lâm Khang Bình trở lại, mang theo Yên Nhiên trở về An Châu, theo tâm tính của trẻ con, đến lúc đó tự nhiên sẽ phai nhạt. Dù sao Yên Nhiên bây giờ mới bốn tuổi, Tiểu Dực cũng mới mười tuổi, có thể có bao nhiêu kiên nhẫn?

Bởi vì mấy đứa Thư Duệ bọn họ muốn đi thư viện, cho nên, cua này, cũng chỉ vội vội vàng vàng gặm mấy con, rồi về nhà lấy đồ đi, mấy người bọn họ làm bạn đi, Tử Tình cũng là yên tâm, Tử Tình bọn họ thì tận hứng mà giải tán, không đề cập tới.

Sáng sớm ngày hai mươi tám, vẫn là Hoa ma ma rửa mặt chải đầu trang điểm cho Tử Tình một phen, Lưu thị mang theo ba đứa Vĩnh Liên, nữ nhi của Phó thị quá nhỏ, mới tròn hai tuổi, bèn không mang theo trên người.

Lưu thị liếc nhìn trang phục của Tử Tình, cười nói: "Muội muội lúc này vừa nhìn, cũng là có vài phần khí chất phú quý, ta coi cũng không có gì khác các nàng rồi."

Tử Tình nói: "Khác nhau lớn đó, ở trong mắt các nàng, người ta là quý tộc đứng đắn, chúng ta ấy à, dù cho có nhiều tiền tài hơn nữa, cũng vẫn là thôn cô quê mùa nông thôn, không thoát được chữ tục."

"Lời nói của nãi nãi sai lầm rồi, nãi nãi bây giờ cũng là cô cô của tiểu chủ chúng ta, về sau ấy à, cũng là gia đình phú quý nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh, ai dám gây khó dễ cho nãi nãi? Chẳng phải là gây khó dễ cho tiểu chủ chúng ta?" Hoa ma ma cười nói.

"Chẳng lẽ tiểu chủ nhà ngươi còn là hoàng thân quốc thích hay sao? Nay nhận Tử Tình làm cô cô, Tử Tình của chúng ta cũng đi theo nhờ rồi, thành hoàng thân quốc thích hay sao?" Lưu thị cười nói.

"Đại cữu nãi nãi hay nói giỡn, không bằng, ta tới chải tóc cho ba tiểu thư nhà ngươi." Hoa ma ma sửng sốt một cái chớp mắt. Mới nói.

"Thế tất nhiên là tốt, làm phiền Hoa ma ma rồi." Lưu thị vội đẩy Vĩnh Liên lại.

Lúc Tử Tình đang mặc quần áo cho Yên Nhiên, Tiểu Dực đi tới, trong tay còn cầm cây tiêu. Tử Tình cười nói: "Không nghĩ tới ngươi thật đúng là đến, ngươi thật sự có thể đi cùng chúng ta? Không phải nói là cuộc tụ hội của nữ tử sao?"

"Đó là cô cô không có để ý, thực ra cũng có nam tử. Chẳng qua, bọn họ đều là ở sân bãi bên kia mà thôi, ta chỉ là mới mười tuổi, đi theo cô cô cũng không ngại." Tiểu Dực nói.

Hắn vừa nói như vậy, Tử Tình cũng là nhớ tới, lần trước cũng nhìn thấy mấy nam hài tử bảy tám tuổi cùng đi theo truy đuổi đùa giỡn.

Hội hoa cúc của Văn gia ngay tại hậu hoa viên Văn phủ, chỉ có một cửa lớn ra vào. Cùng cửa chính lần trước Tử Tình tới không ở trên một con đường, có thể thấy được diện tích của Văn phủ có bao lớn, Lưu thị Phó thị là lần đầu tiên tiến vào gia đình như Văn phủ, bình thường tuy rằng cũng có qua có lại với những phu nhân nhà quan kia, chẳng qua cơ bản đều là đồng cấp. Sự chênh lệch của mọi người sẽ không quá lớn, mà Văn phủ lại là nhà quan nhất phẩm đương triều, nói không khẩn trương, là khả năng không lớn, huống chi, hôm nay sẽ gặp các vị phu nhân tiểu thư, đều là nhân vật nổi tiếng trong vòng xã giao ở Kinh Thành, là người trong truyền thuyết trong ngày thường.

Tử Tình lúc này lực chú ý trái lại không có ở đây, nàng vẫn luôn tò mò. Nữ nhân Văn gia sẽ lấy loại phương thức nào tới gây khó dễ bản thân gây khó dễ người nhà của mình, nói thật, nếu như không phải vì Lưu thị cùng Phó thị còn có Vĩnh Liên các nàng, Tử Tình hôm nay có lẽ còn sẽ không đi một chuyến này. Đối với nàng mà nói, dù sao sớm muộn gì là phải về An Châu, tùy ý tìm cái cớ không vào Văn phủ. Sự việc thật đúng là không lớn, dù sao đi nữa Lâm Khang Bình cũng không nhập sĩ. Nhưng là đối với Tử Phúc cùng Lưu thị bọn họ mà nói, sẽ không giống nhau rồi, còn có Vĩnh Liên các nàng, nếu tiếp tục nán lại ở Kinh Thành, hôn sự này, cũng chỉ có thể là giải quyết ở Kinh Thành rồi.

Tử Tình một đường nghĩ những điều này, xe rất nhanh đã vào hoa viên Văn phủ, sớm có mấy gã sai vặt mười hai mười ba tuổi đi lên, hầu hạ Tử Tình bọn họ xuống xe, chỉ phương hướng cho Tử Tình bọn họ, dẫn xe ngựa tới nơi khác nghỉ tạm.

Vào cửa là một khối ảnh bích thật dài, rẽ qua ảnh bích, mới là hành lang dài, đã có nha hoàn chờ ở đây, Tử Tình dõi mắt nhìn lại, đối diện là trạch viện Văn phủ, chỉ nhìn thấy bờ tường cao cao cùng ngói đen trên nóc nhà cao cao, bên phải là một con dốc nhỏ không lớn, dưới dốc là một con hồ nhỏ sóng lấp lánh trong vắt, có cầu nhỏ nối thẳng giữa hồ, giữa hồ là một cái đình hóng mát, còn có hai gian phòng ở. Bên trái là một ít hoa và cây cảnh, khắp nơi một mảnh muôn hồng nghìn tía, giống hoa cúc vốn là phong phú đa dạng, màu sắc khác nhau, hơn nữa khách đến một đám đều ăn mặc loè loẹt, người đến người đi, Tử Tình đều phân không rõ là hương hoa hay là hương người.

Nói là thưởng cúc, thực ra, Tử Tình thấy bên trong vườn còn có mấy gốc hoa quế vừa lúc nở, đại khái là sợ hương hoa quế quấy nhiễu mùi hương thoang thoảng của hoa cúc, trên bãi đất trống bên hồ, bày một cái đài, hoa cúc này, mỗi giống đều chọn một hai bồn tập trung ở trên đài, cao cao thấp thấp, chằng chịt có thứ tự.

Chỗ cách đài chỉ hai thước, để một dãy bàn cao ghế tựa cao, bàn cao ở giữa, ngồi vây quanh một đống người, đó chính là nhất phẩm lão phu nhân Văn phủ.

Văn tam nãi nãi thấy Tử Tình xa xa tiến vào, chần chờ một chút, thì thầm vài câu với Văn lão phu nhân, vẫn là đón tới đây, cũng không biết nàng có phải thấy được Tiểu Dực hay không. Tử Tình tất nhiên muốn dẫn nhóm Lưu thị đi qua hành lễ, lần này, Tử Tình không có quỳ nữa, dù sao, Lưu thị các nàng cũng chưa từng chịu ân huệ gì của Văn gia.

Tiểu Dực nhưng là muốn hành lễ vấn an Văn lão phu nhân, lão phu nhân vội vàng ngăn cản, ân cần thăm hỏi hai câu, Tiểu Dực bị Văn tam nãi nãi Mạnh Thanh Phỉ kéo lại, dắt tay hỏi hắn, làm sao nhiều ngày không thấy hắn đến, đọc sách có mệt hay không, còn nói vóc người lớn thật nhiều…, nói đến sau này, nghĩ đến mẫu thân Tiểu Dực, vành mắt Mạnh Thanh Phỉ đỏ hoe.

Lúc này, tiểu cô nương gọi là Mẫn nhi kia dẫn một nữ oa bảy tám tuổi đi đến bên cạnh Tiểu Dực, hỏi: "Dực ca ca, sao ngươi không đến tìm chúng ta chơi, cũng không đến thăm chúng ta?"

Mạnh Thanh Phỉ kéo nữ oa qua bên cạnh, hỏi: "Mai nhi, sao ngươi không gọi người?"

Tử Tình thế mới biết, Mai nhi này cũng là Văn gia, lần trước hình như nhớ được, Tiểu Dực chơi cùng đứa gọi là Mai nhi này cũng không tệ, còn có La Tố Tố kia, cũng là bởi vì Tiểu Dực đối tốt với Yên Nhiên mới đẩy ngã Yên Nhiên, Tử Tình vừa nghĩ đến những mối quan hệ loạn thất bát tao này lại đau đầu.

Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến, đang nghĩ tới La Tố Tố, một nhà La đại nãi nãi đã đến, La Tố Tố thấy Tiểu Dực, vội chạy tới, hỏi: "Dực ca ca, sao ngươi lại tới đây?"

"Ta theo cùng cô cô đến." Tiểu Dực nhàn nhạt nói.

Mẫn nhi lôi kéo La Tố Tố còn có đứa gọi là Mai nhi kia nói: "Dực ca ca, mấy người chúng ta qua bên kia chơi đi? Hoa cúc này có cái gì đáng xem đâu, chúng ta qua bên kia xem câu cá đi thôi?"

Tiểu Dực nghe xong, đi lại hỏi Yên Nhiên, "Ca ca mang ngươi đi xem câu cá, được không?"

Yên Nhiên gật gật đầu, Tiểu Dực dắt tay Yên Nhiên, đi theo mấy người các nàng rời đi, bên này, mấy đứa Vĩnh Liên đã cùng La Sở Sở còn có mấy tiểu thư khác Tử Tình không biết tán gẫu. Tử Tình nhìn các nàng vừa nói vừa cười, cũng không uổng công mình mang các nàng đi ra ngoài một lần.

Tử Tình cùng Lưu thị Phó thị vây quanh hoa cúc cũng nhìn một vòng, hình như có mấy giống đã từng quen biết, "Tình nhi, ngươi xem loại xanh thẫm và trắng thuần kia, hình như ta từng thấy ở nhà ngươi?" Lưu thị hỏi.

"Vị phu nhân này, một loại ngươi chỉ tên là Mặc Mẫu Đơn, một loại tên là Bạch Mẫu Đơn, loại màu trắng bên cạnh gọi là Bạch Liên." Bên cạnh có một vị phu nhân nói.

Tử Tình thấy đối phương gật đầu với mình, cũng vội đáp lễ, bỗng nhiên nhớ tới, đây chính là Đại tẩu tử nhà mẹ đẻ của La đại nãi nãi, Chung đại nãi nãi.

Tử Tình vội giới thiệu cho Lưu thị Phó thị Chung đại nãi nãi, Chung đại nãi nãi nhìn xem Lưu thị, cười nói: "Thì ra lần trước gặp chính là lệnh thiên kim, khó trách nhìn thanh tú xinh đẹp như vậy, xem ra là giống mẫu thân nàng."

Lưu thị vội nói: "Chung đại nãi nãi nói đùa, chúng ta chỉ là tiểu gia tiểu hộ, cũng chưa từng thấy cảnh đời gì, đâu thể vào mắt Chung đại nãi nãi?"

Chung đại nãi nãi cười nói: "Mỗi loại hoa vào mỗi loại mắt, ta nhìn lại đẹp, hôm nay coi như là biết nhau, ngày khác có thời gian, mọi người cùng ngồi một chút."

Tử Tình nghe xong lời này có chút kỳ quái, Chung đại nãi nãi này làm sao có thể nghĩ tới bảo Lưu thị ngồi một chút, chẳng lẽ là coi trọng Vĩnh Liên? Chung gia này, sau này Tử Tình hỏi thăm Hoa ma ma một chút, Chung gia là xuất thân võ tướng, người chưởng môn Chung gia bây giờ là tướng quân gì đó, trấn thủ bên ngoài, mà La gia, chính là tổ phụ của La Trì là đại thần dẫn dắt thị vệ bên trong, gia đình như vậy hẳn là chướng mắt Vĩnh Liên.

Không nói Tử Tình, đến ngay cả Lưu thị cũng là có vài phần không giải thích được, chẳng qua, nàng cũng không biểu hiện ra ngoài, cười trừ cho qua, gia đình như vậy, tốt nhất không nên vọng tưởng. Trong lòng Lưu thị vẫn là có vài phần tự mình biết mình.

Một lát, chỉ thấy Văn đại nãi nãi vỗ tay ý bảo, bọn nha hoàn dẫn mọi người ngồi xuống, Văn đại nãi nãi mới nói: "Lại đã đến hội thưởng cúc mỗi năm một lần, hôm nay Văn phủ chúng ta may mắn mời các vị phu nhân tiểu thư đến, ta biết mọi người đều là danh môn khuê tú, thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa, tạo nghệ sâu, chỉ chờ hôm nay khai triển kỳ tài. Năm nay, Văn phủ chúng ta đưa ra một trò mới mẻ, chính là mời mỗi nhà đến giữa sân đưa ra một tiết mục, hoặc đánh đàn hoặc ca xướng, hoặc thơ hoặc họa, có được hay không?"

Tử Tình vừa nhìn người đến hôm nay, tựa hồ so với mùng sáu tháng sáu khi đó còn nhiều hơn, nghe Phó thị nói, thì ra hội hoa cúc Văn gia này là một năm một lần, Kinh Thành bốn mùa đều có hội hoa, mùa xuân mẫu đơn, mùa hè hoa sen, mùa thu hoa cúc, mùa đông hoa mai, là tứ đại gia tộc của Kinh Thành luân phiên tổ chức, hàng năm ở bốn lần hội hoa này đoạt giải nhất, sẽ được ca tụng toàn Kinh Thành, phong làm tài nữ, đến lúc đó, chính là đối tượng cho danh môn công tử các nhà theo đuổi. Khó trách nhiều người chen chúc tới như vậy, chỉ vì mai kia thành danh, gả vào nhà cao cửa rộng. Đương nhiên, cũng có chút hội hoa loại nhỏ, chẳng qua không có tiếng tăm vang như vậy thôi.

Tử Tình biết được, ngược lại hưng trí bớt đi rồi, dù sao, Tử Tình chỉ có một mình Yên Nhiên, đứa nhỏ còn nhỏ như vậy, đâu thể thể nói đến tương lai? Huống hồ, môn hộ nhà Tử Tình thấp như vậy, người ở đây, ai cũng không phải là lương xứng.

Đang nói, Tiểu Dực mang theo Yên Nhiên cũng đã trở lại, thì ra là biết bên này sắp bắt đầu rồi.

Tử Tình thấy nữ hài các nhà ào ào tiến lên, nào là đàn cổ nào là đàn tranh nào là tỳ bà đều tựa như nước chảy mây trôi nhẹ nhàng vui vẻ, đều không thấy một tia ngại ngùng, lại hoặc đề bút làm thơ vẽ tranh, hơi làm trầm tư, liền đề bút hành văn liền mạch lưu loát, thật đúng là bội phục, có lẽ là trong bụng thật sự là có vốn. Vĩnh Liên là đánh đàn, Vĩnh Lăng ca hát, Vĩnh Dung khiêu vũ, chính là khúc hai sen ngày ấy từng luyện, thanh âm của Vĩnh Lăng thì còn có vài phần xuất sắc, Vĩnh Liên cùng Vĩnh Dung thì biểu hiện bình bình.

Cuối cùng, người trên sân đều biểu diễn xong rồi, Văn đại nãi nãi nhìn Tử Tình đột nhiên nói: "Còn bỏ sót một vị khách nhân, Lâm nãi nãi cũng mang theo lệnh ái đến, không biết là lệnh ái lên sân khấu hay là Lâm nãi nãi tự mình lên sân khấu, quy củ của chúng ta là mỗi nhà đều phải đưa ra một tiết mục."

Mọi người nghe nói, đều theo tầm mắt của Văn đại nãi nãi nhìn về phía Tử Tình, Tử Tình chỉ biết không dễ qua cửa như vậy, thì ra là chờ ở chỗ này đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.