Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi

Chương 485: Tặng vật liệu may mặc



Lưu thị nghe xong lời Tử Tình nói, kéo Tử Tình một cái, cười nói: "Được rồi, chúng ta cũng đi ra ngoài hơn nửa ngày rồi, cũng nên trở về, sẽ không quấy rầy nhã hứng của các vị phu nhân nữa." Lưu thị nói xong liền lôi Tử Tình đi ra muốn đi ra ngoài.

Tử Tình nói: "Việc chính chúng ta còn chưa có làm đâu, vật liệu may mặc còn chưa có chọn xong."

Phó thị vuốt ngực nói: "Đại tỷ, ngươi đã sắp hù chết chúng ta rồi, còn có tâm tình mua đồ?"

"Đúng vậy, tim ta, bây giờ còn đập không ngừng, cũng hù chết ta rồi. Lúc đó đã nghĩ, sau khi ra ngoài, chúng ta vẫn là nhanh chóng về quê đi. Kinh Thành này, thật đúng là không thể nán lại thêm." Trần thị cũng nói.

"Yên tâm đi, được rồi, vì an ủi cho các ngươi, vật liệu may mặc chỗ này, ba người các ngươi mỗi người chọn một tấm, coi như ta tặng các ngươi." Tử Tình nói.

"Thế này còn không kém nhiều lắm." Trần thị cùng Phó thị cười nói.

Lưu thị liếc xéo Tử Tình một cái, cười nói: "Trước hết sờ sờ trên người ngươi mang bạc không?"

Tử Tình vừa nghĩ, đúng vậy, hôm nay là tạm thời ra ngoài, trên người thật đúng là không mang ngân phiếu, bèn cười nói: "Ta biết trên người Đại tẩu chắc chắn có, không bằng mượn một trăm lượng trước, trở về liền sai người đưa trả ngươi."

"Đức hạnh, thôi đi, là ta lôi kéo ngươi tới, đâu thể để cho ngươi một bụng tức, lại để cho ngươi tiêu pha đây?" Lưu thị cười nói.

"Đại tẩu chưa từng nghe nói, nữ nhân vừa tức giận, là thích ra phố mua đồ, tiêu hết bạc rồi, cũng là thoải mái ngay." Tử Tình nói.

Mấy người Lưu thị cũng biết Tử Tình không thiếu chút ấy, liền không tranh luận với Tử Tình nữa. Mấy người nói xong, liền lại lần nữa đi vào gian đơn vừa rồi, bắt đầu chọn vải vóc, Tử Tình chọn riêng cho Thẩm thị và Tăng Thụy Tường một cuộn gấm Tô màu thiên thanh trúc lan, nghĩ nghĩ, cũng chọn cho Dương thị và Tử Vũ một cuộn gấm Thục đỏ thẫm chim khách trèo mai, chưởng quầy tự mình thay một ấm trà nóng đi vào, tranh cãi ầm ĩ vừa rồi, hắn tất nhiên là nghe thấy được, nhưng là, người tới nơi này, một người hắn cũng không đắc tội được, chỉ có thể trốn.

Từ Thụy Cẩm phường đi ra, mấy người lại đi một chuyến đến cửa hàng bạc, dứt khoát chọn mấy mẫu trang sức mới ra, tóm lại, một trăm lượng ngân phiếu của Tử Tình, là tiêu sạch sẽ, số lẻ còn lại, mua cho bọn nhỏ chút điểm tâm của Thập Cẩm Trai trở về.

Vào cửa nhà, Tử Tình nói với Lưu thị: "Đại tẩu, sau này này dạo phố, vẫn là không cần gọi ta nữa, mỗi lần đi ra ngoài, luôn có thể gặp phải chút chuyện không thoải mái."

Lưu thị cười nói: "Tình nhi, ngươi đây nếu gọi là không thoải mái, vậy hôm nay Ngô phu nhân mới gọi là nôn đấy! Một đường đường ngũ phẩm cáo mệnh như nàng, nhà chồng và nhà mẹ đẻ thế lực cũng không yếu, ngươi bắt đầu đã hắt một chén nước trà cho người ta, còn bắt người ta chịu lỗi cho ngươi, người ta còn không biết tìm ai xả cơn giận này đâu?"

"Đó ai bảo nàng ta không giữ đức trong miệng, nữ nhi thanh thanh bạch bạch của ta, dựa vào cái gì để cho nàng ta hắt nước bẩn? Ta nếu là có mấy người Thải Vân, ta vả thẳng vào mồm nàng ta rồi." Trong lòng Tử Tình còn cảm thấy chưa hết giận.

Thải Vân ở một bên cười nói: "Được rồi, nãi nãi cũng đừng tức giận nữa, cữu nãi nãi nói rất đúng, nàng chỉ sợ trong lòng càng nôn mửa đấy, nãi nãi yên tâm, lần sau nếu có người còn dám nói xấu tiểu thư, nô tì trút giận thay nãi nãi, trước hết vả vào mồm ả một cái."

"Được, nhưng đừng làm lung tung. Nếu thật làm cho không xuống đài được, chỉ sợ chúng ta về quê cũng không thể về." Trần thị vừa nghe sợ hãi.

Phó thị cười nói: "Nhị tẩu sợ cái gì, dù sao có Đại tỷ mà. Không thấy Đại tỷ luôn luôn có phúc tinh trên cao chiếu vào sao? Lần trước ở trong tiệm, cãi nhau với Văn gia, cuối cùng cũng là Văn gia nhận lỗi, hôm nay cũng là có kinh hãi nhưng không có nguy hiểm, ta coi như đã nhìn ra, Kinh Thành này, Đại tỷ đúng là đi ngang rồi."

Phó thị cùng Lưu thị đều ẩn ẩn đoán được thân phận của Lí Dực hẳn là Hoàng gia, Lưu thị là đối với sự việc Mai gia hiểu biết một ít, Phó thị tuy là đoán, chẳng qua, cũng không muốn tìm Tử Tình xác nhận, tất nhiên không thể nói với Trần thị. Cảm thấy như vậy tốt hơn, còn chưa có gánh nặng gì trong lòng.

"Đi ngang cũng là không dám, chẳng qua là, ta thật đúng là không nghĩ tới, những người này lại có thể hắt nước bẩn lên người một đứa nhỏ bốn năm tuổi, các nàng nhưng là tiểu thư khuê các từng chịu dạy dỗ một cách nghiêm khắc nha, chỉ đức hạnh này?" Tử Tình hỏi.

"Đại tỷ, đây tính cái gì, việc bẩn thỉu trong trạch môn nhiều lắm, ngươi cho là các nàng đi ra ngoài ôn hòa lịch sự, mặt mũi hiền lành, liền cho rằng các nàng ở nhà cũng như vậy, đó mới gọi là nhìn nhầm. Đại tỷ là chưa từng chịu thiệt của các nàng, thường ngày cuộc sống đơn giản, khi nào chịu thua thiệt, ngươi sẽ biết sự “tay đen tim cũng đen” của các nàng." Phó thị nói.

Phó thị năm ngoái vì chuyện của Phó đại nhân, bôn ba khắp nơi không ít, chịu rất là nhiều đau khổ, cho nên, cũng coi như có cảm xúc mà phát ra đi.

"Người khác ta là không biết, dù sao ta ra đường là sẽ lôi kéo Tử Tình, có náo nhiệt hay ho, còn có đồ miễn phí, sao lại không làm?" Lưu thị cười nói.

Tử Tình cười trả lời: "Phi, không ngờ ta đã sinh một bụng khó chịu như thế, còn phải tiêu pha. Không đi."

Tử Tình về nhà lấy ngân phiếu, nghĩ tự mình đi đưa vật liệu may mặc cho Thẩm thị bọn họ, thuận tiện đi thăm Thẩm thị và Tăng Thụy Tường. Thẩm thị thấy đồ, tất nhiên nói tốn kém, nói Tử Tình lại lãng phí tiền bạc, Tử Tình liền cùng nói giỡn giải thích một hồi.

Tử Tình đưa đi cho Dương thị, Dương thị cũng là một phen dùng lời khiêm tốn, đến nhà Tử Vũ, Hạ thái thái đang nói chuyện cùng Tử Vũ, thấy Tử Tình, vẻ mặt tươi cười, nói: "Tử Tình thật đúng là mấy hôm chưa đến nhà ta rồi, đến đến, mau ngồi."

Tử Tình cười nói: "Hạ thái thái, ta từ quê trở lại mới hai ngày, đây cũng đã là lần thứ hai tới cửa rồi."

Tử Vũ thấy vật liệu may mặc trong tay Tử Tình, hỏi: "Đại tỷ đi dạo phố?"

Tử Tình đưa vật liệu may mặc cho Tử Vũ, nói: "Lúc nãy, đi theo Đại tẩu các nàng đi Thụy Cẩm phường, mua cho mấy người các ngươi mỗi người một chất vải."

"Tỷ tỷ lại tiêu pha rồi. Bộ dạng này của ta, còn mặc cái gì chứ?"

Hạ thái thái nghe xong nhận vật liệu may mặc từ chỗ Tử Vũ, mở ra cẩn thận sờ sờ, xem xem, nói: "A, chất liệu này đúng là rất tươi sáng. Ta cũng là nghe nói vải vóc nơi đó, rẻ nhất không có mười lượng bạc một cuộn là không lấy được, chậc chậc, còn có trên trăm lượng bạc một cuộn đấy, ai ya, vẫn là Tử Tình của chúng ta ra tay hào phóng, rốt cuộc là người có tiền, muốn ta nói, tỷ muội này chính là tỷ muội, tới khi nào, người làm tỷ tỷ, cũng vẫn là nhớ tới muội tử của mình, Tử Vũ, cũng đừng quên, cái tốt của tỷ tỷ ngươi."

Một năm Hạ gia thu vào chỉ là hơn một ngàn lượng, ở trong thành An Châu coi như hương thân phổ thông, giờ vào kinh, cũng chỉ là người hạ đẳng, Hạ thái thái lúc này, càng hi vọng nhi tử mình có thể thi đỗ, không nói có thứ tự tốt, kém nhất cũng phải giống như Tử Phúc, trúng đồng tiến sĩ, như vậy, mới có thể nhập sĩ, về sau, dựa vào Tăng gia, mới có thể từ từ nâng lên.

Còn có, Tử Tình này, cũng không thể xem nhẹ, một người buôn bán như Lâm Khang Bình vậy mà cũng được Hoàng thượng đối xử đặc biệt, chẳng những cho phép hắn theo quan viên xuất dương, còn cho phép Lâm gia một thân phận Hoàng thương, lại là thất phẩm nghĩa quan gì đó, đây rõ ràng là điềm báo muốn trọng dụng Tăng gia.

Tử Tình cùng Hạ thái thái vẫn luôn là không thèm nói nhiều hơn nửa câu, thấy vậy, liền đứng lên, mà nha hoàn lúc này lại mang theo Văn Xương Văn Lâm tiến vào. Văn Xương thấy Tử Tình, nhào tới, hỏi: "Di nương, muội muội đâu? Làm sao ta đi tìm nàng, cũng không tìm được?"

Tử Tình không thể có thái độ gì đối với một đứa nhỏ, huống hồ, còn là con của Tử Vũ, bèn sờ mặt hắn, nói: "Muội muội bận đi học đó. Bây giờ nàng đều chơi cùng Vĩnh Huyên các nàng, Tiểu Văn Xương của chúng ta chuẩn bị khi nào thì vào học đây?"

"Nương ta đã dạy ta đọc thuộc lòng Tam Tự Kinh rồi, đó chính là đi học sao? Muội muội biết đọc thuộc lòng không?" Văn Xương ngửa cổ hỏi.

Tử Tình cảm thấy đứa nhỏ này giờ khắc này cũng rất đáng yêu, dứt khoát bế hắn lên, nói: "Muội muội cũng học đấy, ngày khác các ngươi tỷ thí một chút."

Không nghĩ tới Hạ thái thái ở một bên nghe xong lời này, nói: "Thế Văn Xương buổi tối mỗi ngày đều phải thật cố gắng, mỗi ngày tìm muội muội tỷ thí một lần, nếu thua, a bà sẽ đánh mông ngươi."

Tử Tình vừa nghe lời này, liền đặt Văn Xương xuống, nói: "Văn Xương, di nương chỉ là một câu nói đùa, muội muội chỉ học được vài câu, đâu biết tỷ thí cái gì? Muội muội còn nhỏ mà, di nương cũng không bắt nàng, muốn chơi thì chơi đi."

Tử Tình nói xong, liền cáo từ về nhà, Hạ thái thái để cho Tử Vũ đưa ra ngoài, Tử Vũ cười nói: "Tỷ tỷ không nhịn được rồi à?"

Tử Tình nhỏ giọng dặn dò nói: "Đức hạnh, còn không phải là vì ngươi. Đứa nhỏ này ngươi để tâm nhiều một chút, đừng để cho nàng dẫn dắt sai lệch."

Tử Tình trở về nhà, Thư Ngọc đang cùng Thư Vĩ dạy Yên Nhiên đặt bút viết chữ, thấy Tử Tình, vội bỏ lại công việc trong tay, một đám nhào tới ôm ấp Tử Tình, kể chút tin đồn thú vị một ngày ở học đường, cùng với tiên sinh lại dạy những thứ gì, bọn họ hiểu đúng hay không, đây là một quy củ định ra từ khi Thư Duệ đọc sách đã bắt đầu hình thành.

Sau đó, Tử Tình thật đúng là không không ra khỏi nhà nhiều lắm, ở trong phòng nghĩ tới việc làm nhà kính, bởi vì là giai đoạn thí nghiệm, Tử Tình cũng không muốn bỏ vốn quá lớn, để cho Lâm Hưng tìm một thợ mộc, trên mặt đất làm cái lăng gỗ, làm mấy cái khung gỗ cao năm thước, đương nhiên, ở giữa chia ra rất nhiều ô nhỏ, nóc nhà, tất nhiên cũng là bốn khung gỗ có thể hoạt động một thước vuông, ở giữa đều gắn thủy tinh lên, như vậy, bất luận từ góc độ nào đều có thể nhận chiếu sáng, giữa trưa lúc mặt trời nóng nhất, còn có thể lấy nóc nhà xuống, để cho rau xanh thông gió, tiến hành sự quang hợp. Đương nhiên, nếu gặp phải ngày có tuyết, sẽ trải một tầng rơm rạ lên.

Tử Tình tự mình khom lưng tưới nước ấm lên mảnh đất nhỏ ở trong nhà kính này, cày rồi, rắc chút hạt giống cải dầu đã ngâm qua nước ấm, bởi vì Tử Tình biết cải dầu này là dễ sống nhất. Đến buổi tối, Tử Tình còn muốn treo mảnh cỏ cho nhà kính này, trải một tầng rơm rạ lên cho đất trồng rau, đặt một cái lò sưởi ở giữa nhà.

Hoa ma ma thấy cười nói: "Nãi nãi, thì ra phòng ấm này, không thể bớt việc hơn cái ở địa phương chúng ta, một ngày mấy lần tỉ mỉ hầu hạ, đám rau này nếu không lên được, tâm tư của nãi nãi có thể bị uổng phí rồi."

Như vậy qua chừng mười ngày, Tử Tình cuối cùng cũng nhìn thấy có mầm xanh nhỏ xông ra, nhưng là lá tỏi và hành lá Tử Tình trồng ở trong chậu hoa, ban ngày để ở trong nhà kính, buổi tối bưng vào trong phòng, đã dài được hai ba tấc rồi.

Thẩm thị biết Tử Tình làm phòng ấm bằng thủy tinh, không có việc gì cũng sang đây nhìn xem, giúp đỡ Tử Tình chăm sóc cải dầu trong nhà, xem ra con để bụng hơn cả Tử Tình, đương nhiên tò mò không chỉ một mình Thẩm thị, còn có Tăng gia mọi người hầu hết đều đã đến tham quan, cải dầu còn chưa có mọc ra, đã bị mọi người nhớ thương lên rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.