Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi

Chương 499: PN1, Văn Xương bị thương



"Muội muội, muội muội, ngươi ở đâu?" Yên Nhiên đang ngồi ở dưới tàng cây nhàm chán mà đếm con kiến đi ngang qua, đột nhiên nghe được tiếng gọi của Lý Dực, vội bỏ lại nhánh cây trong tay, chạy xuống núi.

"Ca ca, ca ca, sao ngươi lại tới đây?" Yên Nhiên phắt cái nhào tới trên người Lý Dực, ôm lấy hắn thật chặt.

"Lại nhàm chán rồi?" Lý Dực ôm lấy Yên Nhiên, dịu dàng hỏi.

"Ừm, Nương thật là xấu, nàng không muốn trở về thành, còn nói, còn nói. . . . . ." Yên Nhiên đột nhiên nhớ tới lời Tử Tình, từ trên người Lý Dực tụt xuống.

"Cô cô còn nói cái gì?" Lý Dực nghe được căng thẳng trong lòng, thiếu niên mười ba tuổi đã biết được những chuyện người này rồi, Yên Nhiên ngọ nguậy đi xuống, trong ngực trống rỗng, trong lòng cũng trống rỗng, vội vàng cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Yên Nhiên, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

(Chuyện người: sống chết, được mất, vui buồn, hợp tan)

"Nương ta nói, ta đã bảy tuổi rồi, sau này, không thể để ngươi bế ta, dắt tay ta nữa rồi, Nương nói, bảy tuổi không cùng bàn." Yên Nhiên cũng có chút buồn rầu, nàng quen được Lý Dực dắt tay và bế rồi.

"Vậy muội muội là muốn như thế nào? Là nghe ca ca, hay là nghe cô cô?"

"Ta tất nhiên muốn nghe nương ta, nếu không, nương sẽ tức giận đau lòng."

"Nhưng là, ca ca cũng sẽ đau lòng mà, ngươi nỡ để cho ca ca đau lòng sao? Ca ca khó khăn lắm mới vụng trộm đi ra ngoài thăm muội muội một tí, muội muội nhẫn tâm để cho ca ca đau lòng sao?" Lý Dực là rất hiểu Yên Nhiên

"Ca ca, ca ca, lúc nương ta ở đây thì nghe nương ta, lúc ca ca ở đây thì nghe ca ca, ngươi nói có được không?" Yên Nhiên bảy tuổi cứ như vậy mà bị lừa gạt rồi, chủ động kéo lại tay Lý Dực.

Lý Dực thầm nghĩ ở trong lòng: "Cô cô, xin lỗi, cô cô yên tâm, cả đời ta, nhất định sẽ đối tốt với muội muội."

Yên Nhiên thấy Lý Dực thất thần, hỏi: "Ca ca, ngươi đang nghĩ cái gì vậy?"

Lý Dực đưa tay lên, sửa sang lại tóc rối trên trán cho Yên Nhiên, nói: "Ca ca nghĩ tới, muội muội sắp đến sinh nhật bảy tuổi, ca ca tặng muội muội lễ vật tốt gì đây?"

"Đồ ca ca cho ta đủ nhiều rồi, ta đều nghe ca ca, để trong một rương rồi, đúng rồi, ta làm một hà bao cho ca ca, cái này, còn đẹp hơn cái của Đại ca Nhị ca, ca ca, ngươi là người thứ ba đó."

"Ừm, chẳng qua, lần sau ca ca hy vọng là người đầu tiên, được không?" Lý Dực khom lưng hỏi.

"Được, lần lượt, ma ma dạy ta đánh túi lưới rồi, ta học xong cái đầu tiên cho ca ca, được không?" Yên Nhiên cũng không có để ý.

Hai người tay trong tay chậm rãi từ trên núi lắc lư xuống dưới, vừa xuống núi, chỉ thấy trên đường lớn nơi xa ào ào tới nhiều chiếc xe ngựa, Lý Dực dẫn Yên Nhiên đứng ở ngoài cửa viện nghênh đón.

Xuống trước là Lưu thị, sau đó Lưu thị đỡ Thầm thị đi xuống, thấy Lý Dực, cười nói: "Tiểu Dực đến đây lúc nào? Cũng tới cho sinh nhật muội muội?"

Tử Tình và Lâm Khang Bình ở trong phòng nghe được động tĩnh, cũng vội ra đón, nói với Thầm thị cùng Tằng Thụy Tường nói: "Cha nương lại chạy đến rồi, sinh nhật của một đứa nhỏ, không câu nệ qua thế nào cũng được, không nên hưng sư động chúng như vậy. Ta đang nghĩ tới trở về thành đó, trời ấm áp rồi, mấy đứa Thư Ngạn bọn họ cũng nên về nhà lấy mấy bộ quần áo tắm rửa rồi."

Lưu thị cười nói: "Ta cũng nói muội muội nên trở về thành rồi, nhưng Đại ca của ngươi còn nhớ rõ trong vườn nhà ngươi phong cảnh rất đẹp, nhất định nói muốn đến xem một chút. Còn có Tiểu Tứ, hắn nói còn chưa từng tới đây."

Nhóm người lớn vào nhà nói chuyện, lúc này, Thư Ngạn cùng Thư Ngọc Thư Vĩ cũng đều xuống xe rồi, Yên Nhiên vừa nhìn thấy, vẫy khỏi tay Lý Dực, nhào tới trong lòng Thư Ngạn, Thư Ngạn một phát nhấc Yên Nhiên lên, nói: "Muội muội lại tăng cân rồi, Nhị ca cũng không bế nổi."

Yên Nhiên nghe xong bĩu môi, nói: "Tiểu Dực ca ca chưa bao giờ nói lời này, Nhị ca thật là xấu."

Thư Ngọc nghe xong đỡ lấy, nói: "Tam ca thử xem. Tiểu muội của chúng ta vừa vặn như vậy, mặt tròn nhỏ nhắn thoạt nhìn mập tròn tròn, thật tốt."

Yên Nhiên vừa tới trên người Thư ngọc, nghe được lời phía sau, hai tay véo mặt Thư Ngọc, cười nói: "Mặt Tam ca cũng mập tròn tròn."

Lý Dực nhìn động tác qua lại lẫn nhau của Yên Nhiên và Thư Ngạn bọn họ, thật là có chút hâm mộ. Lúc này, đột nhiên thấy trên xe ngựa phía sau đi xuống một nhà Hạ thái thái, ngay cả lão thái thái và Hạ đại nhân cũng đều tới, xem ra là dốc toàn bộ lực lượng rồi.

Hạ Văn Xương vừa nhìn thấy Yên Nhiên, chạy luôn tới, nói: "Muội muội, muội muội, ta mang lễ vật cho ngươi rồi." Nói xong nới lỏng bàn tay của mình ra, phía trên rõ ràng là một con châu chấu màu vàng đất, thoạt nhìn, còn tưởng là thật, thì ra là một khối điêu khắc bằng Ngọc Thạch.

Yên Nhiên nhìn thoáng qua, rồi nhận lấy nói: "Là Tam cữu cữu khắc à? Tam cữu cữu tặng ta một đôi bướm."

Yên Nhiên từ trên người Thư Ngọc tụt xuống, cầm lấy châu chấu phê bình cùng với Thư Vĩ. Lý Dực nhìn châu chấu trong tay Yên Nhiên, rất không thích, hắn đã sớm biết tâm tư của Hạ gia, đối với Hạ thái thái đúng là một chút hảo cảm cũng không có.

Lý Dực suy nghĩ một chút, đi tới bên cạnh Yên Nhiên, nói: "Muội muội, ngươi cũng đã có những thứ đồ chơi kia rồi, trả cái này lại cho Văn Xương đi, ngươi nhìn hắn, trong tay chỉ có một cái này. Đi, ca ca dẫn ngươi đi bắt châu chấu thật, lúc về lại để cho Tam cữu cữu nhìn khắc cho ngươi một con bằng Phỉ Thúy, màu lục, còn đẹp hơn cái này."

Thư Ngạn cũng không có cảm tình gì với Hạ gia, bèn cũng khuyên nhủ: "Muội muội, Nhị ca mang thứ tốt cho ngươi, trả cái này lại cho Văn Xương."

Yên Nhiên luôn luôn nghe lời Lý Dực và Thư Ngạn, bèn trả châu chấu lại cho Văn Xương, nói: "Các ca ca của ta có thứ tốt cho ta, cái này, cứ giữ lại cho bản thân ngươi chơi."

Văn Xương không nhận, Lý Dực đoạt lấy, trực tiếp nhét vào trong tay Văn Xương. Dẫn Yên Nhiên chào hỏi mọi người, rồi cùng mấy đứa Thư Ngạn lên núi tìm châu chấu. Văn Xương cũng là tâm tính trẻ con, tất nhiên cũng muốn đi theo, còn có mấy đứa Vĩnh Bách Vĩnh Chương Vĩnh Nam, tất cả đều cười đuổi theo rồi.

Hạ thái thái ở một bên thấy động tác của Lý Dực, nói: "Đứa nhỏ này, cũng quá bá đạo rồi, hắn còn trông coi Yên Nhiên lấy đồ của ai không lấy đồ của ai, hắn cho là hắn là người nào của Yên Nhiên thế?"

Tử Vũ nghe thấy liếc mắt nhìn Hạ Cam Vĩnh, Hạ Cam Vĩnh nói: "Nương, ngươi bớt tranh cãi một chút, chuyện của bọn nhỏ, muốn chơi như thế nào thì chơi như thế đó."

Hạ thái thái nói: "Không phải là thấy hắn đi rồi, mới nói hai câu sao? Được rồi được rồi, không nói, ta đây cũng là vì người nào?"

Không nói đến những người lớn này, cũng không biết Văn Xương là bị Hạ thái thái ảnh hưởng hay là thật sự muốn chơi cùng Yên Nhiên, hắn một mực đi theo sau Yên Nhiên, Lý Dực thấy hắn quá chướng mắt, mặc dù biết hắn chẳng qua cũng chỉ là một đứa nhỏ mới bảy tuổi, hẳn là không có tâm tư gì, nhưng tính độc chiếm và tính bài xích của Lý Dực hết sức mạnh, thấy hắn theo tới, bèn dắt Yên Nhiên đi vào trong.

Văn Xương thấy vừa gọi vừa chạy: "Muội muội, muội muội, ngươi chờ ta một chút."

Không để ý một cái, giẫm phải một cục đá, ngã, cục đá quẹt rách da, trên mặt cùng trên tay đều ra chút máu, Văn Xương đâu có từng trải qua chuyện này, lập tức bị làm cho sợ đến oa oa khóc lớn lên.

Lý Dực đành phải mang theo Yên Nhiên đi trở về, lúc này, mấy đứa Thư Ngạn cũng đều chạy tới bên cạnh Văn Xương, mọi người cũng không còn tâm tình chơi rồi, Thư Ngạn cõng hắn, tất cả đều đi trở về.

Lý Dực nhìn Yên Nhiên, thở dài một hơi, đoán chừng trận mắng này, là không trốn được rồi.

Quả nhiên, Hạ thái thái vừa nhìn Thư Ngạn cõng Văn Xương, liền kêu lên: "Làm sao, đây là làm sao, đại tôn tử của ta, ngươi cũng đừng hù dọa a bà, ngươi nếu có tốt xấu gì, a bà cũng không sống nổi."

Thư Ngạn còn chưa kịp nói chuyện, Thư Ngọc lật ra một cái liếc mắt xem thường, nói: "Hạ a bà, đệ đệ chẳng qua là bị quẹt rách chút da, chúng ta thường xuyên như vậy."

Tử Vũ vội vàng giao đứa nhỏ trong tay cho nha hoàn, tới đây kiểm tra vết thương của Văn Xương, lúc này, Tử Tình đã cầm một lọ rượu trắng tới đây, khử trùng đơn giản cho Văn Xương, lúc này, Yên Nhiên đưa qua mấy cây lô thảo hình bông liễu tới đây, nói: "Nương, dùng cái này."

Tử Tình hỏi: "Đây là thứ gì? Mau lấy ra."

"Nương, đây là cỏ cầm máu, là Đại Nữu trong trang nói cho ta biết, bọn họ đứt tay, đều dùng cái này cầm máu, ta đã thấy rồi, thật sự, nương, không tin ngươi thử xem." Yên Nhiên nói.

Tử Tình biết những người nơi này nhiều ít nhận biết được một chút thảo dược thường dùng, nhất là phương diện bị thương, tật bệnh bình thường cũng sẽ không tìm đại phu, cho nên nhận lấy thảo dược trong tay Yên Nhiên đang muốn cho Văn Xương dùng, không nghĩ tới Hạ thái thái không cho, nói: "Cái này không thể được, mạng của tôn tử ta rất tinh quý, ai biết đây là loại cỏ rách nát gì, lỡ như dùng hỏng rồi, ta đi tìm ai?"

Tử Tình vừa nghe lời này, đang muốn phủi tay mặc kệ, Yên Nhiên nói: "Thật có thể dùng, lần trước ca ca làm đứt tay còn dùng qua rồi."

Lý Dực nói: "Cô cô, đúng là có thể dùng, muội muội thật sự đã cho ta dùng rồi."

Tử Tình nghe xong nhìn về phía Tử Vũ, Tử Vũ nhận lấy cỏ cầm máu trong tay Tử Tình, theo như phương pháp Yên Nhiên nói, vò lá xoa ở chỗ da rách của Văn Xương.

Hạ thái thái hỏi: "Đang yên lành, làm sao lại ngã? Nha hoàn này đều làm cái gì? Cũng không có một người đi theo?"

Văn Xương chỉ vào Lý Dực nói: "Hắn là người xấu, cứ lôi kéo muội muội trốn ta, ta làm sao cũng không đuổi kịp, gọi bọn họ cũng không dừng lại, đành phải chạy đuổi theo, không cẩn thận liền ngã."

Hạ thái thái cũng không dám ngay mặt chỉ trích Lý Dực, liền nói với Yên Nhiên: "Yên Nhiên, Văn Xương ca ca là biểu ca của ngươi, biểu ca có lòng tới thăm ngươi, còn tặng ngươi quà sinh nhật, làm sao ngươi có thể trốn hắn chứ?"

Lý Dực vội nói: "Là ta mang theo muội muội đi ở phía trước, muốn mau chóng tìm được châu chấu”.

Yên Nhiên cũng nói: "Ta không có trốn hắn, ca ca dẫn ta đang tìm châu chấu mà."

Thư Ngạn cũng nói: "Chúng ta đều chơi cùng nhau, bị ngã là chuyện thường, ngay cả Yên Nhiên cũng bị ngã không ít."

Hạ thái thái nghe xong không tiện nói cái gì nữa, Lý Dực thấy, mang theo Yên Nhiên lôi kéo mấy đứa Thư Ngạn, đi đến trong viện tử chơi, cũng không quản người lớn trong phòng nói cái gì nữa.

Thư Ngạn thấy Yên Nhiên vẫn rầu rĩ không vui, từ trong tay Lý Dực nhận lấy Yên Nhiên, bế lên nói: "Muội muội không có sao chứ? Không có bị dọa chứ? Nhị ca nói không sợ, ngày mai Văn Xương đệ đệ sẽ tốt ngay thôi. Đi, Nhị ca dẫn ngươi đi ngồi xích đu."

Yên Nhiên nói: "Ta không thích Hạ a bà, nàng cứ đẩy Văn Xương ca ca tới tìm ta chơi, nhưng là ta không thích chơi với hắn, Hạ a bà liền tức giận.

Thư Ngọc nghe xong nói: "Muội muội muốn chơi cùng người nào thì chơi cùng người đó, đừng nghe bọn họ, không sợ, có cha nương che chở chúng ta đấy."

Lý Dực nghe xong cũng nói: "Sau này, hắn lại cho ngươi đồ, ngươi cũng không cần, nhớ chưa? Muốn cái gì, nói với ca ca, ca ca không có ở bên cạnh, còn có Nhị ca Tam ca Tứ ca đố, chính là không cần của hắn."

Yên Nhiên nghe xong gật đầu nói: "Ta nhớ rồi, ta có bạc, muốn cái gì, các ca ca giúp ta đi mua."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.