Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi

Chương 505: PN7, Yên Nhiên bị chấn kinh



Đông đi xuân tới, đảo mắt, Yên Nhiên đã qua sinh nhật tám tuổi, sinh nhật này, là qua ở Lâm gia trong thành, bởi vì Tử Tình theo cùng Thư Ngạn đi thi suốt, bắt đầu từ mùa đông năm ngoái, liền ở trong thành suốt, không có về Khang Viên.

Mãi cho đến tháng sáu, thành tích của Thư Ngạn đã có, cũng là một gã tú tài rồi, lấy thành tích của hắn, cũng có thể vào Quốc Tử Giám, nhưng là Thư Ngạn cũng muốn đi Đại Anh Quốc, Thư Duệ gửi thư cho hắn, trong thư tất cả đều là nội dung mới mẻ, cảnh tượng và đi học ở nước ngoài khác hẳn với Đại Phong triều. Thư Ngạn đâu còn ngồi yên được, huống chi, thi đậu là xuất dương ngay, sau chính là cử tử, cũng không làm trễ nải việc học tập, có thể học được kiến thức muốn học, sao lại không làm cơ chứ?

Người khác còn không có gì, trái lại Yên Nhiên thấy Thư Ngạn cũng muốn xuất dương, trong lòng nàng khó chịu nhất rồi, một hai năm này, bên cạnh lần lượt có người thân đi xa, tuổi tác nho nhỏ cũng đã bắt đầu nhận thức được đau khổ của ly biệt rồi.

Một mùa hè này, mọi người vẫn nghỉ hè ở Khang Viên, chẳng qua số người thì ít đi nhiều, Lưu thị cùng Trần thị, Dương thị bọn họ đều theo cùng Vĩnh Bách về An châu đi thi, Lưu thị và Dương thị nhiều năm không có về nhà mẹ đẻ, lần này, liền cũng đi theo cùng Tử Lộc và Trần thị về nhà mẹ đẻ xem một chút, cho nên, lần này chỉ có Tằng Thụy Tường và Thầm thị cùng với Tử Vũ mang theo đứa nhỏ. Ngay cả Phó thị cũng mang theo nữ nhi mấy tháng tuổi.

Ngày hôm đó, Lý Dực đến thăm Yên Nhiên, hắn là theo cùng Lý Hãn nghỉ hè ở biệt viện, vừa lúc ở Khang Viên hai ngày.

Lúc Lý Dực tới, Thư Ngạn đang mang theo mấy đứa Yên Nhiên ra sông dùng lưới bắt cá, mò tôm nhỏ. Lý Dực liền không vào nhà, trực tiếp đi ra bờ sông tìm mấy người bọn họ.

Lúc Lý Dực đến, Văn Xương đang trêu chọc Yên Nhiên, dùng một con cá nheo trơn ơi là trơn đột nhiên bỏ vào dưới lòng bàn chân Yên Nhiên, Yên Nhiên cả kinh, hoảng hốt, trượt một cái, ngã luôn xuống, nước sông mặc dù không sâu, nhưng Yên Nhiên dưới cơn kinh hoảng, đạp nước mấy cái vẫn là không đứng lên được, lại sặc vài ngụm nước, Lý Dực cách gần đó, vội nhảy xuống, ôm lấy Yên Nhiên, Thư Ngạn cùng Thư Ngọc và Thư Vĩ thì tẩn cho cái mông của Văn Xương một trận.

Yên Nhiên dưới cơn kinh hoảng, nắm thật chặt quần áo của Lý Dực, Lý Dực để cho nàng nằm úp sấp, vỗ vào sau lưng Yên Nhiên mấy cái, nhưng là Yên Nhiên rõ ràng bị dọa hỏng rồi, nắm tay Lý Dực, càng không ngừng run rẩy, Lý Dực vội bế Yên Nhiên vào viện tử.

Tử Tình thấy Lý Dực bế Yên Nhiên đi vào, y phục trên người Yên Nhiên ướt cả, mà đôi môi tím đen, cả người run rẩy, bị dọa giật mình, vội vàng nhận lấy Yên Nhiên, đưa nàng đi tắm rửa nước nóng trước, lúc này, mấy đứa Thư Ngạn cũng tới.

Tử Vũ vừa nhìn dáng vẻ chật vật của Văn Xương, chính là Văn Xương không có làm chuyện tốt rồi, đi lên cũng cho cái mông của Văn Xương mấy cái, hỏi đúng ngươi làm?"

"Ta không có làm, cứ thổi phồng nàng can đảm, ta không phục, liền bắt một con cá để xuống dưới lòng bàn chân nàng, nàng liền bị làm cho sợ đến trượt chân, hừ, nữ hài tử chính là nữ hài tử, không có bản lĩnh, còn thổi phồng." Văn Xương trái lại cũng nói lời thật.

Tử Tình chỉ đành phải nói: “Nàng là nữ hài tử, loại chuyện này sau này không thể làm nữa."

Tử Tình nói với Thư Ngạn: “Bảo ngươi mang đi chơi, cũng không có bảo ngươi mang nàng vào trong sông nha?"

Thư Ngạn cũng không dám già mồm, ngày mùa hạ, cũng không có người ngoài, chỉ mấy huynh muội nhà mình, nghĩ rằng xuống sông cũng được, đâu có nghĩ đến Hạ Văn Xương cứ khăng khăng đòi đi theo, còn muốn làm chuyện xấu, Thư Ngạn cũng bị dọa sợ, lúc ấy, hắn cách còn có chút xa, Yên Nhiên chỉ ở trên bờ sông, không dám để cho nàng đi vào trong, đâu có nghĩ đến gặp ám toán của Văn Xương?

Tử Tình nhìn Lý Dực, Lý Dực mười bốn tuổi đã cao hơn Tử Tình một chút rồi, trầm ổn như người lớn, tâm tư của đứa nhỏ này đối với Yên Nhiên, là người là có thể nhìn ra.

Lý Dực thấy Tử Tình đánh giá hắn, cũng không tránh, nói: “Cô cô, ta đi xem một chút, muội muội bị dọa hỏng rồi, bên cạnh không thể không có ai."

Thư Ngạn nói: “Ta cũng đi."

Lúc Lý Dực đi vào, Yên Nhiên đang đi ra ngoài từ phòng tắm, Hoa ma ma lau khô tóc cho Yên Nhiên, Lý Dực nhận, vừa lau tóc cho Yên Nhiên vừa nói: “Bị dọa hỏng rồi sao? Có cần mời đại phu tới hay không? Ca ca nói không có chuyện gì rồi, có ca ca ở đây, không sợ, uống ly trà gừng chưa?"

Yên Nhiên lắc đầu, chỉ là nắm y phục của Lý Dực.

Hoa ma ma nghe xong đang muốn đi xuống chuẩn bị, Lý Dực nói: “Ngâm một ly trà sâm Cao Ly năm ngoái tỷ tỷ ta đưa tới."

Cuối năm ngoái, Lý Linh đặc biệt tặng mấy thứ lễ tết cho Tử Tình, một hộp sâm Cao Ly thượng hạng, cộng thêm vài cuộn gấm tiến cống của Triều Tiên, màu sắc khá diễm lệ, Tử Tình tặng cho mấy nhà Lưu thị các nàng mỗi nhà một cái.

Sau khi Hoa ma ma đi xuống, Lý Dực vẫn là vẻ mặt khẩn trương mà nhìn Yên Nhiên, Yên Nhiên thấy vậy giật nhẹ ống tay áo của hắn, nói: “Ca ca, ta không sao rồi, lúc ấy là bị kinh sợ, ta tưởng là rắn, thứ dinh dính trơn bóng mềm nhũn ngươi và ta sợ nhất đó, sau lại rơi xuống nước, lại sặc mấy hớp nước không có bò dậy được, ta mới sợ. Thực ra nước kia cũng không có sâu bao nhiêu, nhiều nhất sau này ta không đi nữa."

Lý Dực nghe xong lúc này mới trở về sắc mặt bình thường, đúng lúc, Tử Tình cùng mấy đứa Thư Ngạn đều tiến vào, Thư Ngạn nhận lấy cái khăn trong tay Lý Dực, lau cho Yên Nhiên, nói, “là ta không tốt, Nhị ca không có trông nom ngươi tốt, sau khi Nhị ca đi, không có người lớn ở cùng, ngươi cũng không được đi ra bờ sông nữa, nhớ chưa?"

Yên Nhiên gật đầu, Lý Dực nói: “Yên tâm, ta sẽ dặn dò Truy Nguyệt."

Thư Ngạn dù sao cũng mười bốn tuổi rồi, đối với tâm tư của Lý Dực cũng biết, chẳng qua, hắn cũng là không có mâu thuẫn trong lòng, dù sao, nhiều năm như vậy, Lý Dực đối xử rất tốt với Yên Nhiên, mọi người đều nhìn ở trong mắt, huống chi, Yên Nhiên cũng quen có Lý Dực ở bên cạnh làm bạn. Nhất là Thư Ngạn không bao lâu là sẽ đi rồi, đi lần này, Yên Nhiên còn không biết khóc thành dạng gì đâu, có Lý Dực ở bên cạnh, nhiều ít sẽ khá hơn một chút.

Thư Ngạn thấy tóc Yên Nhiên quá dầy, không dễ khô, nhìn nhìn mặt trời bên ngoài, bèn nói, “không bằng chúng ta đi ra bên ngoài, ngươi phơi nắng mặt trời một chút, tóc còn nhanh khô hơn."

Lý Dực nghe xong liền từ trên kháng xuống, Thư Ngạn ôm Yên Nhiên xuống kháng, trực tiếp ôm đến trên xích đu bên ngoài, Thư Vĩ nhẹ nhàng đẩy cho nàng, lúc này, Hoa ma ma đưa trà sâm tới, Yên Nhiên uống vài ngụm, liền buồn ngủ rồi. Tử Tình thấy không có đáng ngại, lúc này mới yên tâm trở về phòng.

Tử Vũ và Thầm thị từ trong cửa sổ thấy được, nói: “Nương, nhìn mấy đứa Thư Ngạn đối với Yên Nhiên, cũng hơn mấy người Đại ca đối với ta nhiều."

Thầm thị nói: “Ngươi thật là chưa chịu đến đau khổ, tỷ tỷ ngươi mới là chính thức trải qua mấy năm cuộc sống cực khổ."

"Nương, vậy ngươi hận a bà không?" Tử Vũ thấy Tăng Thụy Tường không có ở bên cạnh, hỏi.

"Có hận hay không thì sao? Nàng cũng là một người đáng thương, cả đời này, cũng không còn lại gì, con cái coi trọng nhất trong lòng cũng không có nàng, còn có so sánh với cái gì càng thê thảm hơn đây?" Thầm thị thở dài nói.

Tử Vũ nói: “Chả trách hàng năm ngươi và cha vẫn đưa lương thực đưa xiêm y cho nàng, lần này Nhị ca bọn họ về nhà, chắc cũng sẽ đi thăm nàng một chút nhỉ?"

Tử Tình nói : “Không phải là chắc, là nhất định phải, Nhị ca bọn họ về nhà, nếu không đi, người ngoài sẽ nói? Nói đến đây, bản thân ta là có chút tiếc cho Tử Toàn, hắn coi như có chút lương tâm."

Thầm thị nói: “Lần trước về nhà, đem bốn mẫu ruộng cạn cùng một mẫu ruộng nước trước kia a công ngươi chia cho chúng ta, cha ngươi đưa cho Tử Toàn rồi, trồng trọt tử tế, nuôi gia đình là không có vấn đề gì. Mọi người nói trước khổ sau ngọt là người có phúc, chỉ mong hắn qua mấy năm cuộc sống khổ cực này, sau này, có thể vực dậy được gia đình này."

"Ta cũng nói với hắn rồi, trồng nhiều chút chủng loại như khoai tây khoai lang, thu xong cứ bán cho Khang trang đi, cha cũng sẽ yên tâm." Tử Tình nói.

Tử Tình còn nhớ rõ, lúc Tử Toàn tới tiễn Tăng Thụy Tường và Thầm thị, Tăng Thụy Tường nói với hắn, "Ngươi là trưởng tôn Tăng gia, một phòng này, chỉ có một nam nhân là ngươi, cái nhà này, cũng chỉ đành phải dựa vào ngươi đi chống đỡ, ta thấy ngươi coi như hiểu chuyện rõ lý lẽ, đây là mấy mẫu ruộng đất a công ngươi gây dựng, hôm nay cho ngươi cũng là phải, ít nhất có thể trợ cấp ngươi một chút, sống thật tốt, để cho đứa nhỏ của ngươi sớm đi học đọc sách, cũng không uổng Tiểu cha vỡ lòng ngươi một thời gian."

Tử Toàn khi đó nghe xong còn rơi lệ, Tử Tình đang nhớ lại, Lý Dực tiến vào.

Tử Tình vội hỏi: “Yên Nhiên tỉnh?"

"Không có, Thư Ngạn bế nàng vào phòng rồi, ta tới thăm cô cô một chút."

Thầm thị nghe xong nói: “Đứa nhỏ Văn Xương này càng ngày càng nghịch ngợm, ta thấy Tử Vũ cũng nên quản giáo thật tốt mới phải, cũng đừng bởi vì đứa nhỏ, mà sơ sót đứa lớn. Ta nhìn lúc nhỏ vẫn còn tốt, càng lớn càng không đứng đắn?"

Tử Vũ thở dài nói: “Còn không đều là a bà hắn nuông chiều, ta vừa nói hắn, nàng liền che chở, ta nói nhiều lần, cũng là không có cách nào, chỉ đành phải quản giáo ở sau lưng."

Lúc này, Tăng Thụy Tường và Lâm Khang Bình trở về từ trên núi, bọn họ đi giúp hái đào, Tăng Thụy Tường nói: “Cái khác của Bắc Phương này coi như thôi, ta ăn quả đào này ngon không ngờ, vừa to vừa ngọt hơn ở quê nhà."

Lý Dực thấy đám người lớn, liền lui ra ngoài, lại đến ngồi trong phòng Yên Nhiên, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Yên Nhiên, Lý Dực đưa tay sờ sờ, sau đó một mực nắm bàn tay nhỏ bé của nàng.

Lý Dực ở cùng Yên Nhiên hai ngày, hai ngày này Yên Nhiên cũng là không có đi đâu, ngoan ngoãn ở trên kháng làm hà bao, đánh túi lưới cùng làm tất cho Thư Ngạn, mệt mỏi, liền đi theo Lý Dực cùng mấy đứa Thư Ngạn lên núi tản tản bộ, Văn Xương bị đánh một trận, cũng là đàng hoàng hơn nhiều.

Một tháng sau, Lưu thị bọn họ đều từ An châu trở lại, một nhà Tử Tình trở lại trong thành, Thư Ngạn cũng không có thấp thỏm nhớ mong mà thi đậu xuất dương du học rồi, Vĩnh Bách không có thi đậu, chẳng qua cũng là tú tài rồi, vẫn là ở lại Văn Sơn thư viện đọc sách.

Vừa đưa Thư Ngạn đi, lại đến lượt Vĩnh Dung thành thân rồi, Lưu thị suốt ngày lôi kéo mấy người Tử Tình giúp nàng đặt mua đồ cưới, đồ cưới này cũng là tương đối thực dụng, bởi vì điều kiện Thiệu gia này không thể so với Chung gia.

Yên Nhiên sau khi biết Vĩnh Dung phải gả, lúc này cũng không còn hưng phấn như Vĩnh Liên hồi đó, Vĩnh Liên sau khi thành thân, tuy nói đều ở một Kinh thành, nhưng làm một năm số lần về nhà quá ít, lúc này có rồi, lại càng khó được thấy mặt một lần.

Đoạn thời gian này Lý Dực ra ngoài một chuyến, bởi vì vội vàng đi, nên không kịp nói một tiếng cho Yên Nhiên, có nửa tháng không có tới thăm Yên Nhiên, vất vả lắm mới xong, sau khi nói xong với Lý Hãn, một khắc cũng không trì hoãn chạy ngay tới Lâm gia.

Yên Nhiên thấy Lý Dực, ôm lấy Lý Dực "oa" một tiếng, khóc ròng nói: “Đại ca đi rồi, Nhị ca cũng đi rồi, Đại tỷ gả rồi, Linh tỷ gả rồi, Nhị tỷ cũng muốn thành thân, người kế tiếp, sẽ đến lượt ca ca ngươi rồi, các ngươi từng người từng người một đều muốn rời khỏi ta."

Lý Dực nghe xong vỗ sau lưng Yên Nhiên nhẹ giọng dụ dỗ nói: “Sẽ không, ca ca sẽ không rời khỏi ngươi, ngươi quên rồi, ca ca đã nói với ngươi, chỉ cần ngươi cần ca ca, ca ca sẽ luôn bên cạnh ngươi."

Thực ra, lời trong lòng Lý Dực là, bất kể ngươi có muốn hay không, đời này, ta đều chắc chắn cưới ngươi, chẳng qua, lời này, hắn không có cách nào nói với một đứa nhỏ mới có tám tuổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.