Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Bác Sĩ Và Thần Y

Quyển 1 - Chương 2: Khoảng cách thế hệ



“Được rồi! Hôm nay tui sẽ tổ chức một cuộc thi!” Nhìn một hàng trẻ nhỏ trước mắt, tui giơ cao đề bài thi trong tay: một giỏ trứng gà.

Ánh mắt lấp lánh của các trẻ ngơ ngác nhìn trứng gà, sau đó nhìn tui, mặt đầy chấm hỏi: phu tử nói sẽ thi, không phải là thi luộc trứng chứ?

Nhìn vài trẻđang bắt đầu chảy nước miếng, tui liền đập bàn một cái, nói:

“Trứng gà này không phải đểăn, làđể làm đề thì!”

Đề thi?

“Đúng!” Vừa nói vừa cười khoái chí, cái đề thi này tui đã mất cả một buổi tối, bàn tay vôý chạy vào trong áo cục cưng sưởi ấm bị nhéo quá chừng mới nghĩ ra được! Tiêu chuẩn của bài thi này rất cao nha~ Tui không thể không tự ca tụng trí tuệ của tui!

Xách giỏ trứng gà lên, tui lấy một trái ra, để lên bàn, hỏi: “Đây là gì?”

“Trứng gà!” Trả lời rất làđều.

“Nói thừa! Gà cũng biết là trứng gà!” Thiệt giận đám trẻ không biết tiến bộ này quáđi! “Tui muốn hỏi là mấy trái trứng!”

“Một trái!”

Gật đầu hài lòng, lại lấy thêm trái nữa ra, để lên bàn.

“Vậy bây giờ là mấy trái rồi?”

“Hai trái!!”

Trẻ nhỏ dễ dạy mà!

Sau đó tui tiếp tục lấy từng trái trứng trong giỏ ra để lên bàn, các trẻ cùng đồng thanh đếm từng trái.

“Ba trái!”

“Bốn trái!”



“12 trái!”

Được được, xem ra tui giáo dục rất thành công, coi tụi nóđếm lưu loát chưa kìa!

Sau khi để cái giỏ trứng không xuống, tui ho mấy tiếng, đằng hắng, sau đó, đặt diễn viên chính của hôm nay lên bàn.

Các trẻ nhìn, ô? Không phải là con gà mái nhà họ Trương sao? Sao lại đến đây? Trẻ nhỏ nhà họ Trương ngậm ngón tay, dùng bàn tay còn lại dụi mắt, muốn đến gần một chút tiến hành xác nhận, xem rốt cuộc có phải là A Hoa nhà nó không.

Hài lòng nhìn phản ứng bên dưới, nói tiếp:

“Được rồi, tui bắt đầu ra đề.”

“Chỉ vào mười hai trái trứng gà trên bàn, “Ởđây có mười hai trái trứng gà.”, rồi chỉ con gà mái: “Đây là con gà mái mỗi ngày chỉđẻ một trứng.”

Ngay lúc đó, trẻ nhỏ nhà họ Trương nói leo: “Phu tử, A Hoa nhà con một ngày đẻđược hai trứng!”

Nổi giận!

“Tui nói đẻ một trứng là một trứng! Nó không đẻ cũng phải đẻđẻđược cũng phải đẻ!” Tui mặc kệ nóđẻđược mấy trứng! Tóm lại bây giờ tui nói là một trứng!

“Dạ~~” Trẻ nhỏ nhà họ Trương ngơ ngác ngồi xuống, tiếp tục nghiêng đầu suy tư, không phải hôm nay A Hoa mới đẻ hai trứng đó sao? Sao lại biến thành một trứng rồi? Chẳng lẽ mình nhìn lầm?

Tui tiếp tục.

“Giả sử là nhà bà ngoại, a, giả sử nghĩa là ví dụ, thí dụ, giả sử nhà bà ngoại có 12 trái trứng gà, còn có một con gà máu mỗi ngày đẻđược một trứng, hỏi: Nếu như mỗi ngày bà ngoại ăn hai trứng, thì có thểăn liên tục bao nhiêu ngày?”

Đám trẻ bên dưới lập tức tròn mắt! Nhà bà ngoại nghèo quáđi! Một ngày chỉ có hai trái trứng gà, không đói sao?!

Đắc ý nhìn ánh mắt ngơ ngác của đàn trẻ, trong lòng tui rất là thư thái~ Đây là câu hỏi mà tui suy nghĩ gần tuột da đầu (khụ khụ, thật là do bị cục cưng nhéo lỗ tai dạy dỗ, suỵt! Đừng có nói cho ai nha!), nếu có thể trả lời dễ dàng thì tui sẽ không nhìn đời nữa!

Lắc đầu ngồi xuống, huýt sáo, bắt chéo chân, chờ các trẻ trả lời.

“Vậy, phu tử, con gà mái đó có chắc chắn là ngày nào cũng đẻ trứng không?”Đứa hỏi làđứa lớn nhất, tên Đại Ngưu, cũng là một trong những học trò mà tui tâm đắc nhất.

“Cái đó…”

“Đương nhiên có rồi! A Hoa nhà ta một ngày đẻđược hai trứng! Một trứng mới là khó!”

Trẻ nhỏ nhà họ Trương bắt đầu không vui, đứng bật dậy ngắt lời tui.

“Ta chỉ hỏi thôi, đâu có nói A Hoa không đẻđược!”Đại Ngưu nhíu mày, nhìn thằng nhỏ lùn hơn mình cả khúc.

“Rõ ràng là ngươi ám chỉ A Hoa nhà ta không đẻđược! Làm nhục kê phẩm của A Hoa nhà ta!”

“Ngươi không biết gì hết! Ta chỉ nói là nếu như! Khi phân tích vấn đềđương nhiên phải suy xét trên mọi phương diện! Như vậy mới trả lời chính xác được!”Đại Ngưu bắt đầu bực.

“Ngươi ngụy biện!”

=.=#

“Ngươi vô lại!”

“A! Ngươi mắng ta là vô lại!”Đứa lùn nhảy dựng lên, nắm cổáo Đại Ngưu kề mũi với nó rống lên.

“Là do ngươi nói ta ngụy biện trước! Ngươi nói trước còn vu khống ta!”Đại Ngưu cũng nổi giận, trừng đôi mắt bò nhìn chằm chằm đứa lùn nhà họ Trương, thở phì phò.

“Phạch phạch” Trên đầu mỗi trẻ một chiếc giày.

“Làm phản sao! Không coi tui ra gì sao!” Tui nổi giận “Trương Phú Quý! Trò vì kê phẩm A Hoa nhà trò mà không coi phu tử là tui ra gì nữa sao?! Trò! Còn có trò nữa Đại Ngưu! Tuổi lớn người cao thì phải nhường nhỏ, thực thi chân lý cũng cần thời gian có biết không!”

Hai trẻ lập tức im tiếng, cúi gằm mặt.

“Về chỗ ngồi hết đi! Chưa trả lời được câu hỏi mà còn định đánh nhau ngay trước mặt tui! Muốn làm phản sao!”

Hai trẻ im lặng về chỗ ngồi, lúc ngồi xuống cùng len lén trừng đối phương một cái, tui xem như không biết.

Sau đó, là im lặng.

Một lát sau, một trẻ da đen đen, tên Hắc Tửđứng lên: “Phu tử! Con tính ra rồi! Là 11 ngày!”

Được được, cuối cùng cũng cóđứa trả lời rồi.

“Phu tử, con cũng tính ra rồi!” Trương Phú Quý giơ cái tay ngắn cũn lên nói: “Là 10 ngày!”

“12 ngày!” Đại Ngưu cũng không chịu thua kém chúng bạn.

Sau đó, tiếng đếm rộn lên trong phòng cỏ.

Làm tui rất là vui mừng đó!

Hớn hở nhìn đám trẻ trả lời câu hỏi, đột nhiên phát hiện, một trẻ nhỏ nhỏ chảy nước mũi trong góc phòng còn chưa trả lời, đó hẳn làđứa con nhỏ của cậu cả nhà họ Lý, tên Đại Mao, năm nay 5 tuổi.

“Đại Mao à, sao trò không trả lời?”

Đại Mao hít nước mũi nói: “Phu tử, con không biết tính làm sao, không biết mấy người khác trong nhà bà ngoại ăn mấy trứng. Hết mùa đẻ gà cũng không đẻ nữa mà.”

Mắt tui sáng lấp lánh!

Giỏi quá!! Không ngờĐại Mao là dạng biết lùi một bước để tiến ba bước! Có tương lai!

“Khụ khụ, bây giờ, tui sẽ công bốđáp án.”

Nhìn mấy cặp mắt sáng long lanh, tui lắc đầu nói:

“Đáp án chính xác của câu hỏi này là: không biết được.”

“???” x n lần

“Bên trong có nhân tố không chắc chắn, đầu tiên là bà ngoại, trong thời gian đó nếu bà ngoại đột nhiên nổi hứng ăn luôn con gà mái đẻ trứng thì tính làm sao? Còn nữa, nếu bà ngoại già rồi đãng trí không cẩn thận làm rơi 12 trái trứng ban đầu thì tính sao? Cho nên, đáp án câu này là, không biết được.”

○^○|||…

Nhìn bầy trẻ ngu mặt ra bên dưới, trong lòng tui rất là sung sướng~! Nếu là vấn đềđơn giản thì tui còn hỏi làm gì? Oa há há há há há há!!

Đột nhiên, đầu tui bịđập một cái, phẫn nội quay lại nhìn, ô? Đây không phải là cục cưng sao? Khi nãy em ấy nói phải đi khám bệnh phong thấp cho ông nội nhà họ Lý mà? Sao lại tới đây?

Tui hớn hở chạy qua.

“Cục cưng~, nhớ anh rồi sao? Đây, anh cầm hòm thuốc cho em, hòm thuốc này nặng lắm~”

Cục cưng trừng tui, có vẻ rất giận.

“Con gà mái này từđâu ra?”

Ớ, chột dạ nhìn cục cưng.

“Anh, anh mượn của dì Trương…”

“Mượn? Có loại mượn mà sáng sớm đi giả tiếng gà trống dụ gà mái sao?!”

Toát mồ hôi! Sao cục cưng biết?!

“Dì Trương tìm con gà mái này cả buổi sáng rồi! Không ngờ ta đến đây lại thấy ngươi ôm con gà mái hớn hở!”

“Ơ, cục cưng, anh chỉ mượn chút thôi, đâu cóđem đi ăn, thật đó! Anh đi trả liền mà!”

“Không ăn?” Đôi mắt đẹp của cục cưng híp lại: “Mấy ngày trước ngươi còn la hét đòi ăn gàăn mày, bây giờ lại đi mượn gà mái, trùng hợp thật.”

Ớ, trí nhớ của cục cưng tốt quá!

“Anh bảo đảm! Anh thề! Nhất định anh sẽ trả!” Vỗ ngực.

“Tựđi về quỳ bàn giặt cho ta!”

“A!! Không muốn đâu!! Quỳ nữa sao!” Kêu gào lên: “Vậy có phải đêm nay lại không được ngủ trên giường không?!”

Sắc mặt cục cưng lập tức trở nên nguy hiểm: “Ngươi còn muốn ngủ giường?! Chuyện hôm qua chưa tính sổ với ngươi mà còn muốn ngủ?!”

… Tiêu rồi! Họa này chưa xong nạn khác lại tới!

“A!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Trong thôn lập tức bị tiếng gào thét thảm thiết làm náo động.

“Nhẹ một chút! Tai anh làm bằng thịt đó! Anh theo em về không được sao, đừng nhéo tai anh a!!!!!!”

Từđó trởđi, từđó trởđi đám trẻ có một thần tượng rực rỡ chói sáng.

“Oa! Ngọc đại phu lợi hại quáđi! Dám nhéo tai của phu tử!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.