Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng Sinh

Chương 10: Tính sai




Thời tiết đã dần dần trở nên lạnh, sáng sớm Đỗ Nhược thức dậy luyện tập buổi sáng cũng không còn mặc một thân quần áo mỏng manh để luyện công, mà dì Lưu dặn dò sớm mặc vào áo dài quần dài, cho dù Đỗ Nhược biết mình thân thể tốt lắm, nhưng cũng không muốn tổn hại quan tâm của Dì Lưu đối với mình. Như vậy sáng sớm, Đỗ Nhược mặc một cái quần vận động hình thức đơn giản màu xám nhạt, thân trên áo có mũ cùng một màu, có vẻ nhẹ nhàng khoan khoái mà bừng bừng tinh thần phấn chấn.

Từng chiêu thức khoa tay múa chân tung ra, Đỗ Nhược đã đem tất cả võ công đều đùa giỡn một lần, lại càng lưu loát sinh động như mây bay nước chảy. Cầm lấy khăn mặt đặt bên ghế tựa, Đỗ Nhược lau mồ hôi trên mặt, hô, vừa lòng liền gật gật đầu, rốt cục có thể thu phát tự nhiên.

Bản sự quả nhiên vẫn nắm giữ ở trong tay mình, trong lòng mới có cảm giác an toàn. Tâm tình Đỗ Nhược có chút thoải mái đi vào trong nhà. Dì Lưu thấy Đỗ Nhược vào nhà, mới đưa bữa sáng đã sớm chuẩn bị xong bưng lên bàn ăn.

Đỗ Nhược cầm lấy một cái bánh bao nhỏ còn nóng hổi, đang chuẩn bị ăn, nhìn thấy một bên dì Lưu biểu tình muốn nói lại thôi. Đỗ Nhược nghi ngờ buông bánh bao trong tay ra: "Dì Lưu, dì có phải có chuyện gì muốn nói cùng con hay không?"

"A..." Dì Lưu khẩn trương ho ho khan: "Không... Không có gì, kỳ thực cũng không có cái gì."

Gặp dì Lưu khẩn trương, thân thể căng thẳng, Đỗ Nhược nghĩ, chẳng lẽ trong cảm nhậndì Lưu mình thật đáng sợ vậy sao? Bất đắc dĩ trấn an: "Dì Lưu, không cần khẩn trương, có chuyện gì dì nói xem, có thể giúp con khẳng định sẽ giúp, nếu không được, con cũng có thể giúp dì nghĩ biện pháp a."

Kỳ thực cũng không phải thật đáng sợ, chính là có khi Đỗ Nhược lúc lơ đãng toát ra quý khí, luôn làm cho dì Lưu trước đây nghèo khổ nửa đời người cảm thấy áp lực nho nhỏ, huống chi, dì Lưu hiện tại cảm giác mình đã làm sai chuyện, thì càng thêm thấp thỏm: "Kỳ thực chính là dì lắm miệng gây họa..." Nói xong, như bé con mà liếc mắt một cái nhìn Đỗ Nhược.

Đỗ Nhược nhẹ nhàng gật gật đầu, cổ vũ Dì Lưu nói tiếp.

"Con không phải cho gì một phương thuốc sao?" Dì Lưu ảo não buông đầu xuống: "Sau khi dì dùng xong vài đợt trị liệu, tay chân già nua này liền khá nhiều, liền... Sau đó có một người bạn già cũng bị tật xấu này, dì liền đem cho phương thuốc, dì tối hôm qua nghe Thiên Minh nói, phương thuốc này là không thể truyền loạn."

Còn tưởng rằng là chuyện gì. Đỗ Nhược nhìn ánh mắt lo lắng, hối hận của đối phương, trong lòng không khỏi mềm nhũn, thấp giọng nói: "Dì Lưu, không cần lo lắng, không phảichuyện lớn gì."

"Ừ" Dì Lưu gặp Đỗ Nhược không có tức giận, nhãn tình không khỏi sáng lên: "Người bạn kia của dì dùng xong không có bị đau như trước nữa."

"Ha ha, phương thuốc kia chính là giảm bớt đau đớn khi bị phong thấp a, nếu bạn của dì bị bệnh phong thấp, đương nhiên là có hiệu quả." Đỗ Nhược gật đầu.

"Dì Lưu, dì nhất định phải hỏi rõ đối phương có phải hay không bị bệnh này mới được, trung y chú ý chính là đúng bệnh hốt thuốc, về sau cũng không thể tùy tiện đưa thuốc cho người ta." Đỗ Nhược nghiêm túc dặn dò dì Lưu.

"Ah..., dì đã biết." Dứt lời, dì Lưu lại đứng thẳng sống lưng: "Dì bị phong thấp, Thiên Minh không biết mang dì đi bao nhiêu bác sĩ cũng chưa chữa khỏi, Nhược Nhược vừa ra tay, liền xong, lợi hại như vậy, làm sao có thể trị cho người khác không hết được?"

Đỗ Nhược nhìn dì Lưu, không biết tự tincủa dì Lưu là nơi nào tới, kỳ thực Đỗ Nhược chính là đưa phương thuốc tác dụng ngoài cộng thêm uống thuốc, cũng không có ảnh hưởng đến cái khác, nhưng là cũng bởi vậy, lão nhân gia lại tin tưởng vững chắc mình là một bác sĩ trung y rất lợi hại.

"Nhược Nhược, phương thuốc của con truyền ra ngoài thật sự không có chuyện gì sao?" Dì Lưu bắt đầu cảm thấy phương thuốc kia chính là bài thuốc bí truyền tổ truyền của Đỗ Nhược, trong lòng hạ quyết tâm muốn đi thu hồi nó lại.

Đỗ Nhược cười lắc đầu: "Không quan trọng." Tuy rằng bây giờ còn không thích hợp để cho người khác biết mình biết y thuật, nhưng chỉ là một phương thuốc mà thôi, Đỗ Nhược cũng không có ra tay cứu người, ảnh hưởng cũng sẽ không lớn. Lúc trước khi học y, gia tộc tổ huấn liền có hành y tế thế, thầy thuốc nhân tâm, có thể trợ giúp cho người khác, Đỗ Nhược sẽ không mất hứng, lại nói, đây cũng là một loại duyên.

Bởi vì buổi chiều muốn đi văn phòng luật của luật sư Tưởng Thiếu Hiền làm việc, thời gian kế tiếp, Đỗ Nhược liền không có tâm tư đi quản dì Lưu, dùng xong bữa sáng, toàn bộ tinh lực liền đều đặt ở cân nhắc hợp đồng Tưởng Thiếu Hiền soạn thảo, liền ngay cả cơm trưa dì Lưu cũng bưng vào thư phòng.

Tối hôm qua sau khi rời đi Kiều gia, Đỗ Nhược liền nhận được điện thoại Tưởng Thiếu Hiền, lúc trước Đỗ Nhược nhờ anh tìm người quản lý tài sản nay đã tìm được, hỏi Đỗ Nhược có thể hay không cùng nhau ăn bữa cơm, gặp mặt, mọi người ngồi xuống bàn bạc một chút. Đỗ Nhược vừa vặn không có ăn cơm chiều liền ra khỏi Kiều gia, ba người liền hẹn gặp nhau.

Đỗ Nhược sau khi về đến nhà, suy nghĩ một chút, cảm thấy người quản lý tài sản kia không sai, lập tức liền gọi điện thoại cho Tưởng Thiếu Hiền, nhờ anh hỗ trợ liên hệ vị quản lý tài sản kia, hẹn hôm nay đến văn phòng Tưởng Thiếu Hiền ký hợp đồng.

Sáng sớm hôm nay, Đỗ Nhược nhận được hồ sơ đàm phán song phương của Tưởng Thiếu Hiền gởi, liên quan đến toàn bộ gia sản của Đỗ Nhược, Đỗ Nhược không thể không cẩn thận cân nhắc.

Buổi chiều, coi xong văn kiện buổi sáng, Đỗ Nhược mới dừng lại chuẩn bị xuất phát.

Lúc Đỗ Nhược thay quần áo, phát hiện bụng của mình có vẻ như hiện rõ lên không ít, Đỗ Nhược nhẹ xoa cái trán, còn không đủ bốn tháng, theo lý còn không nhìn ra à? Đỗ Nhược hạ quyết tâm, ổn định tinh thần buổi tối trở về tự bắt mạch.

Đỗ Nhược lái xe, một đường tới nơi hẹn. Cô lên tầng 24, hỏi nhân viên tiếp tân: "Xin hỏi, Tưởng luật sư có ở đây không?"

"Ngài hảo, xin hỏi ngài có hẹn trước không?" Cô gái tiếp tân thoáng đánh giá một chút, thật khách khí nói.

Đỗ Nhược gật đầu: "Có."

"Xin ngài chờ một chút." Cô gái tiếp tân lập tức gọi điện thoại.

Đỗ Nhược rõ ràng cảm giác được, khi cô đi vào văn phòng luật, tầm mắt mọi người đều tập trung đến trên người cô, âm thanh nói chuyện chung quanh cũng nhỏ đi không ít.

Đỗ Nhược không khỏi hơi hơi nhíu mày, Thượng Kinh này…

Cũng không biết trong điện thoại nói gì đó, cô gái tiếp tân sau khi để điện thoại xuống, lập tức chưng vẻ mặt tươi cười: " Xin cô đợi một lát. Tưởng tiên sinh lập tức tới ngay."

Đỗ Nhược lộ ra nụ cười tủm tỉm, nói lời cảm tạ.

"Đỗ tiểu thư. " Tưởng Thiếu Hiền quả nhiên rất nhanh liền từ bên trong đi ra: "Thật xin lỗi, làm cho cô đợi lâu. Xin mời đi theo tôi."

Đỗ Nhược theo Tưởng Thiếu Hiền tiến vào văn phòng, phát hiện vị quản lý tài sản kia đang ngồi ở đây.

"Xin chào!" Ngụy Trạch Hoa mặc dù tối hôm qua đã gặp Đỗ Nhược, nhưng tâm tính bất đồng, lúc này ở trong lòng đơn giản đối với Đỗ Nhược đánh giá một phen, trách không được muốn tìm người đến quản lý tài sản, nhìn Đỗ Nhược mang khí chất thong dong, thật sự cùng tiền tài không liên quan, thích hợp làm bác sĩ hay là học giả hơn.

"Xin chào! Thật xin lỗi, tôi đã tới trễ." Đỗ Nhược mỉm cười vươn tay bắt tay Ngụy Trạch Hoa.

"Không muộn, là tôi đến sớm, cùng Thiếu Hiền nói ít chuyện mà thôi." Ngụy Trạch Hoa cười giải thích.

Tưởng Thiếu Hiền nhìn hai người, cũng không nói gì thêm, dù sao một người là bạn của mình, sắp là cộng sự đồng sự, một là chủ mình, hai người này có thể ký hợp đồng, mình cũng bớt việc không ít.

Quả nhiên, hai người đều đối với nội dung hợp đồng kia cảm thấy vừa lòng, thuận lợi ký kết.

"Về sau liền làm phiền anh, Ngụy tiên sinh." Đỗ Nhược ký văn kiện cuối cùng, bắt tay cùng với người quản lý tài sản tư nhân mới nhậm chức của mình.

"Đâu có! Là tôi phải cám ơn Đỗ tiểu thư cho tôi cơ hội có được công việc này." Ngụy Trạch Hoa chân thành cám ơn.

Đỗ Nhược cười cười, không có nói thêm gì nữa.

Thời gian kế tiếp, Ngụy Trạch Hoa giải thích cho Đỗ Nhược biết bước đầu mình định ra kế hoạch quản lý đầu tư tài sản của Đỗ Nhược như thế nào. Đợi cho đến lúc toàn bộ kết thúc, trời đã tối rồi.

Đỗ Nhược uyển chuyển từ chối lời mời cùng nhau ăn cơm. Qua một buổi chiều, Đỗ Nhược cảm giác thấy thật mệt mỏi, thầm nghĩ nhanh chóng đi về, tìm hiểu nguyên nhân bản thân mình không bình thường.

Đứng dậy cáo từ, Đỗ Nhược đi tới cửa, xoay người hướng Tưởng Thiếu Hiền nói: "Tưởng luật sư, cám ơn anh." Cám ơn anh đã chiếu cố đoạn thời gian này, Đỗ Nhược biết, nếu không phải người này tận tâm tận lực giúp bản thân tìm, cũng không thể nhanh có kết quả như vậy.

"Ah... " Tưởng Thiếu Hiền biết tiếng cám ơn này là vì cái gì, cũng không chối từ, trực tiếp đồng ý. Vốn chính là xem phần nhân tình Đỗ phu nhân, nhưng qua mấy ngày nay thật thưởng thức cô bé này, mới có thể lấy tư thái trưởng bối khắp nơi chiếu cố nhiều hơn. Đỗ Nhược gặp đối phương đáp ứng, cũng sẽ không nói thêm nữa, có một số việc để ở trong lòng, biểu hiện ở trong hành động, không phải nói miệng là được.

Sau khi Đỗ Nhược vừa về tới nhà, vội vàng ăn xong cơm tối liền trở về phòng. Trong phòng tắm tràn ngập hơi nước, Đỗ Nhược ngồi tắm mát xa trong bồn tắm lớn, tùy ý để từng đợt bọt nước đánh vào thân thể mình, chính là cau mày suy nghĩ kết quả mình vừa mới bắt mạch.

Ba bào thai...

Đỗ Nhược vô lực rên rỉ một tiếng, tựa đầu trên mép bồn tắm, chuyện này hoàn toàn không trong dự tính của bản thân.

Mạch tượng này khiến mình thật sự chấn động một phen, vô luận mình bắt mạch bao nhiêu lần, mạch tượng cũng là biểu hiện ba bào thai. Đỗ Nhược suy nghĩ, đời trước lúc mình xoá sạch đứa nhỏ rõ ràng chỉ có một, vì sao đời này lại biến thành ba bào thai? Chẳng lẽ là một đời kia bản thân mình không có dưỡng tốt thân thể chút nào, làm cho chỉ có một bé cưng thành hình, hai bé khác quá nhỏ?

Sống lại tới nay, Đỗ Nhược lần đầu tiên mất đi bình tĩnh.

Cho đến lúc tiến vào ổ chăn, Đỗ Nhược vẫn trằn trọc không yên như cũ, không cách nào đi vào giấc ngủ. Đỗ Nhược an ủi mình, chỉ là một đứa bé biến thành ba đứa bé, bản thân mình buôn bán có lời không phải sao? Rõ ràng mình cũng không rối rắm đời trước đến tột cùng là bao nhiêu đứa bé, như vậy, vì sao lại ngủ không được? Trong lòng Đỗ Nhược có một loại cảm xúc không nói thành lời.

"Không được! Giờ bụng lớn rất nhanh, rất nhanh liền giấu giếm không nổi nữa." Đỗ Nhược trước khi ngủ nói thầm, mơ mơ màng màng nghĩ... Nếu như bị người đàn ông kia biết, bản thân mình khẳng định chạy không được.