Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân

Chương 16: Kem que mỹ vị (1)



Mỹ vị: món ăn ngon và quý

Edit chương này mà nhớ cái ngày xưa quá, lại thèm kem nữa, dù đang là mùa đông, khổ nỗi nửa đêm không kiếm đâu ra, *ngao ngao*….

Thời tiết nóng bức làm cho người ta cảm thấy bực bội, còn không có quạt điện nói chi tới điều hòa. Chu Tiểu Vân uống một ngụm nước nguội thật lớn mới cảm thấy đỡ hơn.

Mùa hè nhà ai cũng uống nước giếng, không ai muốn uống nước đun sôi để nguội cả. Nhưng em trai Tiểu Bảo uống nước lạnh, dễ bị đau bụng nên Chu Tiểu Vân đun nước nóng rồi để nguội, lúc Tiểu Bảo khát cho cậu uống. Cốc đựng nước là cốc sứ màu trắng rất lớn không có quai. Khi đó chưa có cốc thủy tinh hay cốc inox, mọi nhà đều dùng loại cốc đó để uống nước. Hai cốc bằng cả một bình nước.

Mùa hè này, Tiểu Bảo uống nước nguội rất ít khi bị đau bụng. Triệu Ngọc Trân vui mừng, tin rằng nhờ công của Chu Tiểu Vân. Về sau, cả nhà bắt đầu uống nước nguội, trừ Đại Bảo. Cậu nóng sẽ chạy ra múc nước giếng uống ừng ực, nói bao nhiêu mà không chịu sửa. Chu Tiểu Vân bất đắc dĩ lắc đầu. Từ nhỏ đến lớn Đại Bảo rất bướng, không bắt ép được cậu. Tới mùa hè, cậu thường xuyên cởi trần, mặc độc cái quần cộc chạy đi chơi, đôi lúc còn vụng trộm nhảy xuống hồ tắm. Có lần bị Triệu Ngọc Trân bắt được, đánh cho một trận nên thân, được mấy ngày yên ổn, không kháng cự được đồng bọn dụ dỗ, cậu lại chạy đi chơi như thường.

Triệu Ngọc Trân thực sự không quản được bèn tuỳ ý cậu. Chu Tiểu Vân có lúc bất bình, tính tình Đại Bảo giống như ngựa hoang thoát cương, cha mẹ lại bỏ bê, thảo nào lớn lên càng ngỗ ngược. Nhưng mà, mấy ngày nay nắng như thiêu như đốt, ngay cả Đại Bảo cũng không muốn ra khỏi nhà, nói ánh mặt trời khiến người ta cảm thấy bốc hơi, dính trên mặt đất. Chu Tiểu Vân bị ví dụ của cậu chọc cười không ngừng.

“Ai ―― mua kem đây, kem que đây ――” Nghe thấy tiếng rao của người bán hàng từ đằng xa, mắt Đại Bảo lập tức sáng lên: “Mẹ, mẹ, có người bán kem que kìa, con muốn ăn kem que.”

Triệu Ngọc Trân bị cậu gọi bất thình lình giật bắn mình, trách cứ Đại Bảo: “Gọi to thế làm gì, Nhị Nha vừa mới ngủ, con đừng làm em tỉnh giấc.”

Đại Bảo bám dính, túm chặt lấy vạt áo Triệu Ngọc Trân: “Meeeeeeeeeeeeeeẹ ――” một tiếng mẹ kéo rất dài,

“Có người bán kem que kìa, mua cho con một que đi.”

Triệu Ngọc Trân có chút không vui, không đồng ý.

Tiếng rao càng ngày càng gần, Đại Bảo càng ngày càng sốt ruột: “Mẹ ơi ―― mua cho con một que đi, chỉ một que thôi.”

“Con cũng muốn một que.” Tiểu Bảo thấy lời của Đại Bảo liền xị mặt ra, cậu cũng muốn ăn mà. Chu Tiểu Vân cũng muốn ăn, nhưng cô không lên tiếng. Cô biết trong nhà không dư dả, không có tiền mua quà vặt cho trẻ con.

Triệu Ngọc Trân chịu thua Đại Bảo và Tiểu Bảo: “Được rồi, được rồi, mua hết, gọi người bán kem vào đây.”

Tinh thần Đại Bảo tỉnh táo, dắt theo Tiểu Bảo gọi thật to: “Này, bác bán kem ơi, chúng cháu muốn mua.”

Một chiếc xe đạp cũ kỹ dừng lại. Bán kem là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi. Đằng sau xe của bác có một thùng gỗ rất to, bên ngoài phủ một lớp vải dày. Gương mặt bác nhễ nhại mồ hôi, giọng nói khàn khàn: “Cháu ăn vị gì?”

Triệu Ngọc Trân đi tới, lấy trong bóp ra một tờ tiền năm Hào: “Cho ba que kem đậu đỏ.”

Đại Bảo thích ăn nhất là loại kem phồng hai Hào một que: “Con muốn ăn kem phồng cơ.” Kết quả bị mẹ lườm một cái, không dám lên tiếng, đôi mắt cậu trông mong, nhìn chằm chằm người bán hàng rong mở rương gỗ, nhanh chóng lấy ra ba que kem đậu đỏ.

“Đại Nha con cũng ăn một que đi.” Cầm hai Hào tiền người bán hàng rong thối lại, Triệu Ngọc Trân chia kem que cho Đại Bảo, Tiểu Bảo, còn lại một que đưa cho Chu Tiểu Vân. Cô vốn tưởng không có phần mình nên rất bất ngờ, vội vàng nhận lấy.

Kem đậu đỏ có màu đỏ, hình chữ nhật, đầu hơi tròn, có cả hạt đậu đỏ ở trong. Không cắn được, chỉ có thể mút từng tí một, đợi cho kem mềm ra mới cắn từng miếng, lạnh và thơm ngọt. Một Hào một que vừa ngon vừa rẻ, đây là loại kem Chu Tiểu Vân thích nhất.

Lúc bấy giờ, chuyên có một người bán kem que đi xe đạp, đằng sau là một cái thùng lớn, đi khắp hang cùng ngõ hẻm rao. “Ai ―― kem que đây, kem ngon nào ――” Tiếng rao ấy thường xuyên vang lên trong tâm trí trẻ thơ. Trời hè nóng bức, được ăn một que kem mát lịm, quả là quyệt cú mèo!

Hễ nghe thấy tiếng rao ấy, đứa trẻ nào không thèm ăn, mè nheo đòi người lớn mua cho, không được ăn thì xị mặt ra, giận dỗi thậm chí vùng vằng, bị người lớn mắng, cả nhà ầm ĩ.

Sau này, trong siêu thị bán rất nhiều loại kem, vô vàn hình thù, khẩu vị với màu sắc rực rỡ, nhưng lúc đó, kem que chỉ có ba vị, hình chữ nhật.

Rẻ nhất là kem nước năm Xu một que, có màu hồng nhạt hoặc vàng, vị siêu ngọt.

Đỡ hơn là kem đậu đỏ, một Hào một que, một nửa bằng đậu đỏ, ăn rất ngon.

Đắt nhất là kem phồng, không biết sao lại có tên đó. Hai Hào một que, bình thường mua một que ăn thì tiếc lắm, nhưng rất thơm rất ngọt, đầu que lớn hơn, có mùi bơ, khá giống kem ly sau này, là thứ trẻ con khoái nhất. Nếu một đứa trẻ có que kem phồng trong tay, chắc chắn là không dám ăn ngay, phải cầm ra khoe trước mặt đồng bọn một vòng rồi mới ăn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.