Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân

Chương 342: Những khó khăn đã định trước khi theo đuổi



Từ đó về sau, số lần “Tình cờ gặp” Dương Phàm càng nhiều hơn. Có lúc là trên đường đi học về, có lúc là đi căng tin, có lúc ở trên sân bóng rổ.

Chu Tiểu Vân bắt đầu hoài nghi phải chăng Dương Phàm cố ý điều tra giờ học và giờ nghỉ của cô và Tưởng Tiêu Đan, số lần tình cờ gặp gỡ nhiều như vậy quá trùng hợp đi!

Tính cách Tưởng Tiêu Đan rất qua loa, vì thế không nhận ra Dương Phàm có tình cảm khác thường với mình, xưng huynh gọi đệ với Dương Phàm khiến Chu Tiểu Vân ở bên cạnh nhìn mà thầm buồn cười.

Dương Phàm ơi Dương Phàm, xem ra con đường theo đuổi của cậu còn rất dài nha!

Số lần Chu Tiểu Vân lên mạng so với trước đây nhiều hơn không ít, phần lớn thời gian vì Lý Thiên Vũ hẹn cô chat trên QQ. Thời gian này Lưu Lộ không gửi thư nhiều nữa, dù sao ở trên mạng cũng thường xuyên nói chuyện.

Chu Tiểu Vân không tránh khỏi cảm khái, internet thực sự là thứ tốt, nó có thể đem những người cách xa nhau kéo gần lại. Quan trọng nhất là không tốn nhiều tiền. Hai hào một giờ, ngồi cả đêm chỉ mất mấy nguyên thôi. Gọi điện thoại rất đắt, cho dù dùng thẻ điện thoại trò chuyện cũng rất tốn.

Vu Giai thường đến buồng điện thoại công cộng gọi điện cho bạn trai, nghe nói bỏ ra hơn hai mươi nguyên tiền mua thẻ điện thoại, nói chuyện hơn một giờ đã hết tiền.

Khi yêu đúng là không có lý trí. Chu Tiểu Vân kết luận.

Thật hâm mộ những người có bạn trai! Hoa Nhược Vũ cảm khái.

Còn không bằng gửi tin nhắn thực tế hơn! Tiền Đóa Đóa đưa ra ý kiến.

Bản thân Vu Giai thì giải thích: “Lên mạng trò chuyện, tin nhắn cũng gửi, nhưng vẫn muốn gọi điện thoại nói chuyện trực tiếp vì muốn nghe thấy giọng nói của anh ấy.” Nhất thời một loạt thanh âm buồn nôn phát ra.

Chu Tiểu Vân cảm thấy Vu Giai là một cô gái rất cởi mở, nghĩ sao nói vậy không phải ai cũng làm được. Ít nhất, cô không làm được.

Có thể, cô chính là người trong miệng Vu Giai thích giấu tâm tư tận đáy lòng, không nói ra câu yêu khiến người khác đoán già đoán non. Gọi tắt là “Loại nữ sinh im lìm” —— cái tên này thực sự khó nghe!

Có lúc, ngay cả Chu Tiểu Vân cũng cảm thấy tính cách của mình có chút không được tự nhiên. Trong lòng nghĩ gì cũng không muốn nói cho người khác nghe, theo như cách Lưu Lộ so sánh thì chính là cái hũ nút.

Hôm nay lên mạng lại gặp Lưu Lộ. Nick trên mạng của Lộ Lộ là “Tên là Lộ Lộ”, avatar là hình một mỹ nữ. Trên QQ, ảnh đại diện phần lớn là kiểu ảnh mỹ nữ, thỏa mãn hư vinh muốn làm mỹ nữ của con gái. Ting ting ting, Lưu Lộ nhắn tin tới.

Chu Tiểu Vân vừa nhìn: “Sao bây giờ mới lên, tớ lên đã nửa ngày, một mực chờ cậu”.

Cô trả lời: “Tớ ăn tối xong mới lên được.”

Hai nữ sinh ở trên QQ trò chuyện lan man, nói một chút chuyện thú vị đây đó trong cuộc sống, được nói ra nỗi khổ tâm với nhau là chuyện vui.

Nhất là còn có thể đeo tai nghe nghe nhạc. Trách không được sinh viên đại học lên mạng thành phong trào!

Lưu Lộ dẫn dắt nói tới Lý Thiên Vũ: “Tiểu Vân, gần đây anh Tiểu Vũ có đi gặp cậu không? Anh ấy lâu rồi không thèm tới thăm tớ, đúng là trọng sắc khinh muội!”

Chu Tiểu Vân bị chọc cho nở nụ cười. Trọng sắc khinh muội? Làm khó Lưu Lộ hình dung ra câu này. Cô trả lời: “Cậu ta cũng rất ít tới, chắc là do làm thêm nhiều bận quá thôi! Cậu có thể lên mạng nói chuyện phiếm với cậu ta mà!”

Vừa nói xong, QQ liền có thanh âm ting ting ting, vừa nhìn, thật khéo, đúng lúc Lý Thiên Vũ login. Chu Tiểu Vân cười gửi cho Lưu Lộ một dòng tin: “Đấy, nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới, anh họ cậu lên rồi! Cậu nói chuyện với cậu ta đi!”

Lưu Lộ trêu tức trả lời: “Chỉ sợ người anh ý muốn nói chuyện cùng chắc chắn không phải tớ, có cậu ở đây thì cô em họ như tớ tính là gì.”

Chu Tiểu Vân gửi một khuôn mặt tươi cười, không nói. Coi kìa, thật quá tốt, không muốn nói lời nào liền gửi cái icon mặt cười qua. Dù sao đối phương cũng không nhìn thấy biểu cảm của mình như thế nào.

Lý Thiên Vũ nhắn tin: “Tối nay thật khéo, Lưu Lộ cũng đang online, đừng out sớm nha, tớ muốn nói chuyện với cậu nhiều một chút.”

Nói chuyện nhiều một chút? Phần lớn đều là Lý Thiên Vũ nói cô nghe mà!

Chu Tiểu Vân gửi qua một cái tin “Được rồi”. Chút nữa Lý Thiên Vũ nhất định sẽ thao thao bất tuyệt gửi tin nhắn qua đây, cô chỉ cần phụ trách nhìn sau đó đáp lại mấy chữ là được.

Lý Thiên Vũ không uổng là học khoa máy tính, tốc độ đánh chữ siêu nhanh, vừa nói chuyện được với Lưu Lộ vừa nói chuyện được với cả Chu Tiểu Vân.

Lý Thiên Vũ kể hết cho Chu Tiểu Vân những chuyện to nhỏ mình làm, Chu Tiểu Vân vừa đọc vừa mỉm cười. Thực ra đều là vài việc nhỏ vụn vặt trong cuộc sống, có điều, cứ trò chuyện liên tục như vậy tự nhiên cũng có cái thú vị.

Chu Tiểu Vân nhìn đồng hồ đeo tay, sắp tới chín giờ. Chuẩn bị logout chạy lấy người.

Lý Thiên Vũ lại gửi một tin nhắn qua: “Tiểu Vân, chuyện tớ cảm thấy hạnh phúc nhất chính là được lên mạng trò chuyện cùng cậu, cậu có thấy như vậy không? Tớ thực sự rất nhớ cậu! ! !”

Ba dấu chấm than thật to giống như muốn nói gì đó với Chu Tiểu Vân. Cô chần chừ một chút, nên trả lời cậu ấy như thế nào đây. Do dự một lúc cuối cùng cô đánh mấy chữ: Sắp đến kỳ nghỉ, đến lúc đó cậu với Lưu Lộ đến chỗ tớ, chúng ta cùng nhau về nhà đi!

Chu Tiểu Vân gửi xong tin nhắn đó liền thoát ra ngoài, gọi Tưởng Tiêu Đan đến quán net cùng cô trở về trường.

Tưởng Tiêu Đan ngượng ngùng cười nói: “Tiểu Vân, nói chuyện với vị kia xong rồi à, sao không nói chuyện thêm một lúc nữa, dù sao hơn mười giờ ký túc xá mới tắt đèn.”

Chu Tiểu Vân hỏi ngược lại: “Ngày nào cậu cũng cùng tớ lên mạng, có phải cũng gặp được người vừa ý không?”

Tưởng Tiêu Đan mếu máo: “Coi như hết, nam sinh đều thích người như cậu tóc dài nhẹ nhàng có khí chất của nữ sinh, làm gì có ai thích tớ con gái mà như đàn ông. Tớ tự mình hiểu mà.”

Chu Tiểu Vân nghe vậy nở nụ cười: “Tiêu Đan, cậu nói như thế là tự hạ thấp mình. Theo như tớ biết, có một số nam sinh lại thích hình mẫu giống như cậu.” Nói thí dụ như Dương Phàm. Ha ha!

Tỉ mỉ quan sát, ngũ quan Tưởng Tiêu Đan đoan chính trong sáng, làn da hơi nâu tản ra một loại quyến rũ khác thường. Giống như nam sinh tóc ngắn gọn gàng đẹp trai, tuyệt đối không giống với con gái bình thường cảm thấy xấu hổ.

Tưởng Tiêu Đan cười ha ha nói: “Hay là thôi đi, tạm thời tớ không có hứng thú với chuyện yêu đương. Chờ sau này tớ đủ hai mươi lăm tuổi hãy nói.”

Chu Tiểu Vân hì hì nở nụ cười. Tưởng Tiêu Đan có chút không hiểu: “Tớ nói sai gì sao? Sao cậu lại cười gian như vậy?”

Lời Chu Tiểu Vân nói mang ý cười hỏi: “Tiêu Đan, cậu thực sự không muốn yêu đương à?”

Tưởng Tiêu Đan nói: “Đúng vậy, cảm thấy ở đại học nói chuyện yêu đương không thú vị lắm, không có tương lai, tốt nghiệp liền chia tay, tớ ủng hộ người khác yêu đương. Về phần tớ thì thôi, không có tính toán với chuyện này.”

Chu Tiểu Vân vui sướng khi người khác gặp họa cười không ngừng, Dương Phàm ơi Dương Phàm, Tưởng Tiêu Đan người ta không muốn nói chuyện yêu đương, tớ xem cậu sau này xoay sở thế nào?

Tưởng Tiêu Đan thấy Chu Tiểu Vân cười trông gian xảo thì rất kỳ quái: “Tiểu Vân, sao hôm nay tớ cảm thấy cậu thật kỳ lạ, cậu vẫn cười cái gì từ nãy hả!” Chẳng qua, mặc kệ tra hỏi thế nào, Chu Tiểu Vân chỉ cười không đáp.

Từ trong miệng Chu Tiểu Vân không cậy ra một chữ nào, Tưởng Tiêu Đan bất đắc dĩ buông tha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.