Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân

Chương 376: Tình địch nặng ký xuất hiện



Edit: Minh Châu

Beta: Tiểu Lan Hôm nay, Phương Nam lại gọi điện hẹn gặp Chu Tiểu Vân: “Cô Chu, bản thảo của cô đã được xét duyệt xong, cuốn tiểu thuyết sẽ được phát hành ngay lập tức, sau hai tháng nữa tiền nhuận bút sẽ được gửi vào tài khoản của cô.”

Khi nhận điện thoại, Chu Tiểu Vân đang ở tòa soạn photo tài liệu, nghe được tin tốt, cô vội vã đi ra hành lang nói chuyện.

Sau khi tán gẫu vài câu, Phương Nam rất tự nhiên đưa ra lời mời.

Chu Tiểu Vân uyển chuyển từ chối: “Thật đáng tiếc, tôi đang đi thực tập, còn phải viết luận văn tốt nghiệp, thật sự không có thời gian rảnh. Sau này nếu có cơ hội tôi sẽ mời anh ăn cơm được không?”

Phương Nam rất phong độ đồng ý.

Sau khi cúp điện thoại, Chu Tiểu Vân đứng ngây ra khoảng một phút.

Phương Nam thật sự có chút cảm tình với cô hay thuận miệng mời thôi?

Sau mấy lần tiếp xúc, cô thấy Phương Nam là một người đàn ông phong độ thoải mái, chín chắn có sức quyến rũ. Anh ta làm trong ngành xuất bản, khí chất nho nhã đó rất thu hút người khác. Quan trọng nhất là diện mạo anh ta có ít nhất năm phần tượng tự với Phương Văn Siêu – thầy giáo tiểu học của Chu Tiểu Vân. Hai người cùng họ Phương, thật sự rất trùng hợp a!

Thảo nào Lý Thiên Vũ không yên tâm, mỗi khi có công việc cần bàn bạc đều vội vàng dành thời gian đi cùng cô, Chu Tiểu Vân vừa cười thầm anh lòng dạ hẹp hòi, vừa cảm thấy ngọt ngào không thôi.

Có điều cô vẫn cố ý tán thưởng Phương Nam vài câu trước mặt Lý Thiên Vũ, vẻ mặt khó chịu mà phải cố tỏ ra không quan tâm của anh thực sự rất buồn cười.

Con gái đương nhiên không thể để bạn trai quá yên tâm, bởi khi yên tâm anh ta sẽ ít để ý tới bạn, dần dần coi bạn không ra gì. Người con gái thông minh khi yêu luôn phải làm cho bạn trai ý thức được mình rất tốt, nếu anh ta không quý trọng, rất có thể bị người đàn ông khác nhảy vào cướp mất!

Lý Thiên Vũ vốn đối xử rất tốt với Chu Tiểu Vân, mấy ngày gần đây càng thêm ân cần. Buổi trưa cũng bất chấp đường xa đạp xe tới ăn trưa cùng cô khiến đám người Hoa Nhược Vũ đỏ mắt cực kỳ.

Hoa Nhược Vũ than thở: “Tiểu Vân, cậu hạnh phúc thật đấy! Kiếm được anh bạn trai rất biết săn sóc nha!”

Chu Tiểu Vân nhìn Lý Thiên Vũ đạp xe toát ít mồ hôi, nói: “Sao anh lại tới, không phải buổi chiều anh còn làm việc à?” Lý Thiên Vũ từng kể bên công ty kia bắt đầu cho anh tham gia một vài hoạt động, đương nhiên đây là tin rất tốt.

Lý Thiên Vũ cười nói: “Không vội, mới có 12 giờ mà, ăn cơm xong anh đạp xe về vẫn kịp. Anh thấy có xe đạp đúng là tốt thật, muốn đi đâu cũng tiện hơn.”

Chu Tiểu Vân thu dọn qua rồi đi ăn cơm trưa cùng Lý Thiên Vũ. Bởi thường xuyên đi mua cơm hộp cho mọi người nên cô rõ mấy quán cơm gần đó như lòng bàn tay. Nhà nào ngon, nhà nào đắt, nhà nào cơm dẻo thơm. Hai người đến ăn tại một nhà hàng chuyên bán cơm văn phòng.

Lý Thiên Vũ vừa ăn vừa nói: “Ăn ngon thật, nhưng vẫn không ngon bằng cơm em nấu.”

Chu Tiểu Vân cười nói: “Vậy sau này có cơ hội em sẽ thường xuyên nấu cơm cho anh ăn.”

Hai người ăn xong bữa cơm thân mật ấm áp, bắt đầu ngồi tại chỗ nói chuyện phiếm.

Lý Thiên Vũ hỏi: “Tiểu Vân, sau khi cuốn sách này xuất bản, em có ý định viết truyện tiếp không?”

Chu Tiểu Vân gật đầu: “Đương nhiên có, mấy ngày nay em vẫn suy nghĩ kết cấu cho truyện mới mà! Em muốn viết một câu chuyện về một linh hồn hiện đại xuyên về cổ đại, anh cảm thấy thế nào?”

Hai người bừng bừng hứng trí tiếp tục thảo luận.

Chu Tiểu Vân thở dài: “Nếu em có máy tính thì tốt rồi, trực tiếp đánh bản thảo trên máy luôn, cứ viết tay như bây giờ thật chậm.”

Lý Thiên Vũ an ủi: “Thôi em cứ viết, việc đánh chữ giao hết cho anh, chờ khi nào anh được nhận làm nhân viên chính thức sẽ dành tiền mua máy tính cho em.”

Chu Tiểu Vân cười ha ha: “Thế cũng được, chờ đến lúc có tiền nhuận bút em sẽ trả lại cho anh.”

Lý Thiên Vũ nghĩ làm vậy cũng tốt, đến lúc đó chẳng phải anh có thể gặp cô mỗi ngày sao? Hắc hắc!

Lý Thiên Vũ nhớ tới lời mời ăn cơm của Phương Nam hôm trước, trong lòng bắt đầu cảm thấy không thoải mái, hỏi: “Tiểu Vân, sau đó Phương Nam kia có tiếp tục gọi điện cho em không?”

Chu Tiểu Vân cười thầm, nói: “Có, gọi thêm một lần, hỏi em có rảnh không rồi mời em đi xem phim.”

Lý Thiên Vũ cau có: “Không rảnh, đương nhiên không rảnh, em chỉ có thể đi xem phim với anh, bất cứ ai mời đều không được đồng ý!’

Chu Tiểu Vân cười haha.

Lý Thiên Vũ vươn tới thọc lét cô, hai người vui đùa ầm ĩ khiến mọi người xung quanh quay qua nhìn.

Thực ra Lý Thiên Vũ rất ghét Phương Nam. Hắn ta là loại người vừa liếc qua đã biết là quý ông thành đạt, phong độ nho nhã hơn xa mấy thằng nhóc miệng còn hơi sữa, hơn nữa nghe nói hắn còn độc thân.

Lý Thiên Vũ tranh thủ hạ thấp Phương Nam: “Già thế rồi còn chưa cưới vợ, nhất định là hắn có vấn đề.” Chu Tiểu Vân cười.

Hiện tại rất ít người muốn lập gia định sớm, phần lớn sau ba mươi tuổi bắt đầu nghĩ đến chuyện chung thân đại sự. Phương Nam năm nay mới hai mươi chín tuổi, không tính quá già.

Chu Tiểu Vân vừa cười vừa nói: “Em cảm thấy tuổi của Phương Nam không phải là lớn, em cũng muốn đợi đến hai tám tuổi mới kết hôn.”

Lý Thiên Vũ lập tức ném Phương Nam ra sau đầu: “Không thể nào, Tiểu Vân, anh còn tính toán cuối năm hai ta sẽ kết hôn mà!”

Chu Tiểu Vân trợn trắng mắt liếc anh: “Em nói muốn gả cho anh hồi nào!” Cô mới hai mươi mốt tuổi, kết cái gì hôn chứ!

Lý Thiên Vũ khẩn trương nói: “Em không gả cho anh thì gả cho ai? Anh nói cho em biết, nếu em không lấy anh, anh sẽ quấn lấy em cả đời!”

Chu Tiểu Vân cười mắng: “Anh xuống địa ngục đi!”

Lý Thiên Vũ lại bắt đầu dây dưa vấn đề kết hôn: “Tiểu Vân, em xem công việc của anh dần ổn định rồi. Còn em muốn học lên cao hơn nữa cũng không có vấn đề, anh sẽ kiếm tiền nuôi em. Chúng ta kết hôn sớm một chút đi!”

Chu Tiểu Vân không chịu: “Em có thể tự dùng tiền nhuận bút kiếm được để học lên cao, ai cần anh lo!”

Lý Thiên Vũ tiếp tục nói: “Vậy bao giờ em mới định kết hôn với anh? Chẳng lẽ em muốn chờ đến năm ba mươi tuổi thật sao?”

Chu Tiểu Vân suy nghĩ một chút, nói: “Ít nhất cũng phải chờ đến năm em hai lăm tuổi, hiện tại em mới hai mốt, em còn muốn chơi thêm vài năm nữa!”

Lý Thiên Vũ khoa trương thở dài: “Haizzz!”

Chu Tiểu Vân không thèm để ý tới anh, thầm nghĩ kiếp trước cô kết hôn sớm, ăn đủ khổ cực. Kiếp này tất nhiên cô phải cố gắng tận hưởng cuộc sống độc thân, chỉ hẹn hò yêu đương, chuyện kết hôn vài năm nữa hẵng tính!

Lý Thiên Vũ ngồi một bên suy nghĩ, dù sao thì hai người đều còn trẻ, kết hôn muộn vài năm cũng không sao, nhưng chuyện tình địch nhất định phải giải quyết ngay lập tức.

Có phòng có xe có gì đặc biệt chứ, Lý Thiên Vũ này mới hai mươi ba tuổi, phấn đấu thêm mấy năm còn sợ không tậu được nhà được xe sao? Giờ anh có thành tựu, bản thân tôi đây có đầy tiềm lực phát triển nhá!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.