Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân

Chương 391: Tình trường như chiến trường



Đối với cuộc gặp mặt này, Lý Thiên Vũ còn coi trọng nó hơn cả Chu Tiểu Vân. Anh mặc bộ âu phục mới đi mua, còn thắt cà vạt.

Không thể không nói, chưa từng thấy Lý Thiên Vũ “chải chuốt” như thế, đúng là có vài phần dáng vẻ của thành phần tri thức tinh anh!

Một chữ, suất! Hai chữ, có hình!

Đàn ông mặc âu phục tạo cảm giác rất khác biệt, thoáng cái có thêm khí chất chín chắn.

Chu Tiểu Vân quan sát Lý Thiên Vũ hơn nửa ngày, có chút không thích ứng lắm với tạo hình mới của anh.

Hình như chàng trai hoạt bát sang sảng như ánh mặt trời trong chớp mắt biến thành người đàn ông trưởng thành!

Lý Thiên Vũ soi gương cực kì tự tin với diện mạo mới của mình, hừ, tên Phương Nam kia tự xưng chính mình có phong độ, dung mạo đúng không! Hôm nay anh sẽ cho anh ta nhìn xem cái gọi là quý ông đẹp trai.

Lý Thiên Vũ thấy Chu Tiểu Vân quang cố quan sát chính mình cười nói: “Làm sao vậy, bị anh mê hoặc đúng không!”

Chu Tiểu Vân làm hành động chà xát nổi da gà.

Lý Thiên Vũ giả vờ giả vịt hỏi: “Trên người em nổi da gà à? Đến đây, để anh kiểm tra một chút!” Nói xong, anh nở nụ cười dâm đãng vọt tới động thủ động cước.

Chu Tiểu Vân vừa cười vừa né tránh.

Lý Thiên Vũ tay dài chân dài, Chu Tiểu Vân đâu phải đối thủ của anh, chạy hai bước đã bị bắt gọn, bị hôn nồng nhiệt.

Chu Tiểu Vân nhiệt liệt đáp lại, làm cho Lý Thiên Vũ thiếu chút nữa quyết định đêm nay không ra ngoài, ở trên giường trong phòng này nghỉ ngơi một đêm.

Một lát sau, Lý Thiên Vũ không tình nguyện buông ra Chu Tiểu Vân: “Thời gian gần đến rồi, hai chúng ta đi chứ!”

Chu Tiểu Vân đuổi Lý Thiên Vũ ra ngoài: “Em muốn thay quần áo, anh ra phòng khách chờ em đi.”

Lý Thiên Vũ dại gái cười nói: “Anh ở đây chờ là được, yên tâm, ta tuyệt đối không nhìn trộm.” Anh sẽ quang minh chính đại nhìn, thực sự không nhìn trộm!

Bị Chu Tiểu Vân đánh bụp một cái bắt đi ra.

Trong phòng khách, Dương Phàm đang lên mạng, thấy Lý Thiên Vũ một thân mới tinh chải chuốt, đôi mắt sắp rớt ra ngoài.

“Oa, Thiên Vũ, hôm nay chải chuốt đẹp trai thế, không phải định chuẩn bị đi xem mắt chứ!”

Lý Thiên Vũ cười mắng: “Vào địa ngục đi, cậu mới đi xem mắt ấy. Tớ và Tiểu Vân cùng mời Phương Nam ăn cơm.”

Dương Phàm bừng tỉnh đại ngộ: “À, té ra xông pha chiến trường a! Đúng là nên vũ trang đầy đủ.”

Tục ngữ nói, tình trường như chiến trường đấy thôi! Không phải đánh tất cả tình địch trong sáng ngoài tối ngã đầy đất hay sao? Cả người mặc trang phục sáng chói và ắt không thể thiếu đạo cụ.

Dương Phàm gọi Lý Thiên Vũ đến gần, bàn luận xôn xao với anh. Thảo luận với anh nên nói đến đề tài gì để có thể bộc lộ ưu thế/sở trường của Lý Thiên Vũ.

Lý Thiên Vũ nghe rất hứng thú. Giữa đàn ông với nhau đương nhiên không chỉ so vẻ bề ngoài, còn có lời nói cử chỉ, nếu muốn ở mọi phương diện đè đầu đối thủ cũng cần chú ý sách lược.

Lý Thiên Vũ rất đồng ý với đề nghị của Dương Phàm, phương diện xuất bản văn học ta không hiểu, có thể kéo sang vấn đề máy vi tính, phần mềm gì gì đó ta am hiểu! Hắc hắc!

Lý Thiên Vũ nhìn dáng vẻ Dương Phàm người đàn ông “Tính phúc”* thì rất đỏ mắt: “Dương Phàm, cậu và Tưởng Tiêu Đan đã tính tới lúc nào kết hôn chưa?”

(Khụ, tính phúc ở đây ám chỉ đời sống sinh hoạt vợ chồng hài hòa)

Dương Phàm nhún nhún vai: “Bọn tớ đâu có sốt ruột, dù sao hiện tại chỉ thiếu thủ tục thôi. Nhưng thật ra trong nhà thúc giục bọn tớ kết hôn. Có lẽ cùng lắm là sang năm!”

Lý Thiên Vũ hâm mộ vô cùng: “Ai, tớ không biết bao giờ được trông thấy ngày đó đây!” Nhìn Dương Phàm người ta thật tốt, đã song phi song tê với Tưởng Tiêu Đan, hắn đến bao giờ mới được cùng Chu Tiểu Vân có ngày này a!

Dương Phàm không hề thông cảm đối với Lý Thiên Vũ: “Ai bảo cậu quen Chu Tiểu Vân, không thể quá chiều chuộng nâng niu phụ nữ. Nếu cậu quyết làm tới thì xong chuyện từ lâu rồi.” Chậc chậc, ai bảo với Chu Tiểu Vân Lý Thiên Vũ quá cẩn thận từng li từng tí.

Lý Thiên Vũ thấy Tưởng Tiêu Đan đang ở trong phòng bếp vẫn liên tục ngó về phía Dương Phàm, mà Dương Phàm đưa lưng về phía cô không hề biết.

Lý Thiên Vũ nhịn cười, nghiêm túc hỏi: “Vậy đại sư tình yêu hãy truyền thụ một chút kinh nghiệm cho tôi đi! Nói xem, khi đó làm thế nào ngài bắt gọn Tưởng Tiêu Đan?”

Lý Thiên Vũ ý xấu thầm nghĩ, Dương Phàm, cho cậu khoác lác đây, đến lúc đó xem cậu làm thế nào giải quyết.

Dương Phàm khó có được cơ hội ba hoa trước mặt Lý Thiên Vũ, đơn thuần khoe khoang bản lĩnh.

“Tớ ấy à, không giống cậu. Tớ nói thẳng với Tiêu Đan, đêm nay chúng ta đừng trở về. Ban đầu cô ấy cũng không chịu, nhưng tớ xị mặt xuống, cô ấy luống cuống ngay. Chẳng phải đồng ý với tớ hết? Tớ cho cậu biết a, đối với phụ nữ phải học theo tớ…”

Dương Phàm nói nước miếng bay tứ tung, không để ý đến Lý Thiên Vũ cười không có ý tốt cùng với bong người từ từ đến gần đằng sau.

“Đối với phụ nữ phải làm thế nào a?” Sau lưng, Tưởng Tiêu Đan “dịu dàng” hỏi.

Dương Phàm vừa nghe là biết không ổn, quay lại, lập tức đổi thành khuôn mặt tươi cười: “Sao em ra phòng khách?”

Tưởng Tiêu Đan véo tai Dương Phàm: “Em đang muốn nghe thử xem, trong lòng anh định đối xử với em thế nào. Anh tiếp tục nói a!”

Dương Phàm “Ai u” hét thảm một tiếng: “Đau, em nhẹ một chút!” Thuận tiện Lý Thiên Vũ lườm hãm hại anh một cái, thằng nhóc này, biết rõ Tưởng Tiêu Đan đứng đằng sau, mà không ra hiệu bằng mắt cho mình. Quá không có nghĩa khí!

Lý Thiên Vũ cười đến mức đau bụng. Ha ha ha! Đáng đời! Cho cậu nói miệng không cố kí, báo ứng rồi đó!

Chu Tiểu Vân ở trong phòng thay quần áo đã thay xong, nghe được động tĩnh trong phòng khách càng lúc càng lớn, mở cửa ra hỏi: “Các cậu làm gì thế?”

Chu Tiểu Vân dịu dàng đi ra lập tức chiếm được sự ủng hộ của ba người.

Một cô gái thật xinh đẹp, đủ cả khí chất và khuôn mặt đẹp đang tuổi thanh xuân!

Chỉ thấy trên người Chu Tiểu Vân mặc chiếc áo lông dê màu vàng nhạt bó sát, phối với váy ngắn bằng nỉ màu đỏ sậm kẻ caro, chân đi đôi giày da xinh xắn, bên ngoài khoác áo nỉ dài màu tím, trên cổ còn thắt khăn quàng in hoa, trên tay cầm túi xách, đẹp ngây người!

Tưởng Tiêu Đan tha cho Dương Phàm, đi tới gần Chu Tiểu Vân, nhìn hồi lâu rồi tìm lược chải tóc cho cô.

Tưởng Tiêu Đan hài lòng nói: “Như vậy càng đẹp hơn!”

Tóc Chu Tiểu Vân quá dài, gội đầu và chải tóc đều rất phiền phức, lần trước Tưởng Tiêu Đan dẫn cô đến cửa hiệu cắt tóc, cắt đi một đoạn dài, và là thẳng.

Hiện tại xõa xuống vừa vặn đến lưng, tung bay động lòng người.

Lý Thiên Vũ nhìn chằm chằm, luyến tiếc dời mắt: “Thật đẹp! Tiểu Vân, anh không muốn đưa em đi chút nào.”

Tại sao phải dẫn cô xinh đẹp như vậy cho Phương Nam kia thấy? Tốt nhất giấu trong nhà không cho ai biết, để một mình anh nhìn thôi.

Chu Tiểu Vân cười nói: “Không phải tại anh ăn mặc trang trọng như vậy em mới mặc đẹp à, nếu không, đi bên cạnh khiến anh mất mặt thì sao?”

Lý Thiên Vũ cười ha ha kéo tay Chu Tiểu Vân: “Chúng ta xuất phát!”

Ra ngoài cửa vẫn còn nghe thấy tiếng Tưởng Tiêu Đan tiếp tục “Giáo huấn” Dương Phàm.

Lý Thiên Vũ và Chu Tiểu Vân nhìn nhau cười.

Xem ra, đánh là thân mắng là yêu những lời này không hề sai a!

Đừng thấy Tưởng Tiêu Đan hung dữ, thực ra có thể ra tay nặng hơn. Dương Phàm cũng cố ý phối hợp kêu ra sức như thế. Một loại tình thú của vợ chồng son ấy mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.