Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân

Chương 396: Đính hôn



Chu Tiểu Vân không nhẫn tâm, quấy rầy Đại Bảo và Lưu Lộ, dứt khoát hằng ngày lắc lư bên ngoài với Lý Thiên Vũ.

Qua mấy ngày, đợt nghỉ sắp kết thúc, Đại Bảo mới gọi điện sang, bảo là phải về đội. Chu Tiểu Vân và Lý Thiên Vũ cùng nhau tới phòng trọ, mua thức ăn làm cơm, chuẩn bị tiễn hai người.

Lưu Lộ cũng muốn theo vào bếp phụ giúp, Chu Tiểu Vân nhớ lại trước đây cô ấy vụng về, không khỏi nở nụ cười.

Lưu Lộ vừa nhìn đã biết Chu Tiểu Vân lại nghĩ tới trước đây tình cảnh mình xào khoai tây, nghĩ đến đĩa khoai tây xào đó Đại Bảo một mình ăn hết, cô cũng cười: “Khi đó, mình xào khoai tây khó ăn muốn chết, không biết tại sao anh cậu vẫn ăn hết cả đĩa.”

Chu Tiểu Vân trêu chọc nói: “Mình đoán, dù cậu có để muối trong mâm, anh tớ vẫn ăn, còn khen ăn ngon nữa.” Ý không ở trong lời! Từ hồi đó, Đại Bảo đã có ý với Lưu Lộ.

Nét mặt Lưu Lộ tỏa sáng, trong thần thái có sự quyến rũ không nói nên lời.

Chu Tiểu Vân cố nén lòng hiếu kỳ hỏi thăm tiến triển của hai người. Chẳng qua, nhìn tư thế và động tác thân mật của họ, hẳn là đã có đột phá. Trông Đại Bảo tinh thần mười phần, rất giống mèo ăn được cá. Chậc chậc!

Chu Tiểu Vân quan tâm hỏi: “Lưu Lộ, cậu nghĩ thật kĩ chưa? Anh mình ở trong đội điền kinh, một năm tổng số ngày nghỉ không quá một tháng, chỉ có sau khi tham gia cuộc thi quan trọng hoặc nghỉ lễ mới được thả thêm mấy ngày. Thời gian cậu ở cạnh anh ấy, nhất định không quá nhiều.”

Lưu Lộ rất cảm động khi Chu Tiểu Vân suy nghĩ vì mình, cô chậm rãi nói: “Tiểu Vân, mình bình tĩnh suy nghĩ mấy tháng. Mình từng nghĩ tới buông tay, tìm một bạn trai ở cùng huyện. Không nói dối cậu, trong trường có người theo đuổi mình. Điều kiện gia đình cũng rất tốt, nếu tớ ở bên anh ta, cuộc sống cũng không tệ. Nhưng thực lòng mình không thể xóa đi hình bóng anh ấy. mình vừa nghỉ đến việc không có anh ấy, trái tim đã đau đớn, mình không có cách nào rời bỏ anh ấy. Nói thật, mình cũng không biết tại sao mình yêu anh ấy. Trước khi đến đây, mình đã nói rõ ràng với ba mẹ, nói rõ tâm ý của mình.”

Chu Tiểu Vân hiếu kỳ truy vấn: “Thế ba mẹ cậu có đồng ý với quyết định của cậu không?”

Vẻ mặt Lưu Lộ rất bình tĩnh: “Ba mẹ rất tôn trọng sự lựa chọn của mình. Dù sao, điều kiện mọi mặt của anh ấy đều rất tốt, là một người đàn ông ưu tú. Mình nghĩ, anh ấy sẽ không thể để mình đợi quá lâu! Mấy năm nữa thôi, năm nay anh ấy đã hai mươi lăm tuổi, tối đa đến ba mươi tuổi chung quy sẽ có ngày xuất ngũ. Mình sẽ chờ anh ấy!”

Chu Tiểu Vân thật sự kính nể với sự nghiêm túc Lưu Lộ, người như cô ấy mới hiểu thế nào là tình yêu chân chính!

Yêu, không chỉ có đòi hỏi, không chỉ có hưởng thụ.

Yêu, là dành nhiều thời gian để học cách trả giá, học được chờ đợi, học được bao dung. Chỉ đến khi thấu hiểu, những người yêu nhau mới thu hoạch trái tình ngọt ngào!

Lưu Lộ chợt cười: “Tiểu Vân, thật ra ba mẹ rất vui mừng khi tớ và anh cậu ở bên nhau.”

Chu Tiểu Vân kinh ngạc hỏi: “Tại sao sao?” Hình như không cha mẹ nào tình nguyện để con gái chịu khổ!

Lưu Lộ cười nói: “Bởi vì nếu thế mình vẫn được sống với ba mẹ thêm mấy năm. Chị mình trổ cành bén rễ ở ngoài rất ít khi về thăm, ba mình thường nói phải để mình ở nhà thêm mấy năm, muộn một chút mới kết hôn, Giờ ông đã được như ý.”

Trong phòng bếp Chu Tiểu Vân và Lưu Lộ vừa trò chuyện vừa bận việc, một lúc sau, Đại Bảo và Lý Thiên Vũ thò đầu vào ngó. Chu Tiểu Vân sai Lý Thiên Vũ dọn bàn, anh trai bê thức ăn.

Sau khi bốn người ăn uống no nê, Đại Bảo và Lưu Lộ lưu luyến chia tay, sau đó quay về đội huấn luyện.

Lưu Lộ ở thêm hai ngày mới đi, lúc gần đi cô mang theo quà Lý Thiên Vũ mua.

Dương Phàm và Tưởng Tiêu Đan cũng trở về, cuộc sống lại quay về quỹ đạo vốn có.

Quan hệ Đại Bảo và Lưu Lộ chính thức định xuống, Đại Bảo đặc biệt gọi điện thoại về nhà báo một tiếng.

Triệu Ngọc Trân sớm nghe chồng kể về chuyện của hai người, vẫn lo lắng cô con dâu tốt này liệu có bay mất không, vừa nghe Đại Bảo nói Lưu Lộ đồng ý chờ mình, bà rất hài lòng. Qua đầu dây điện thoại, bà nói một tràng dài: “Đại Bảo à, con có định đính hôn với Lưu Lộ trước không, đâu thể để con bé không danh không phận chờ con như thế! Hoặc là, cứ sống chung trước khi kết hôn. Sinh một thằng cu kháu khỉnh để mẹ bế…”

Đại Bảo vừa nghe vừa cười toe toét: “Mẹ, giờ nói cái này sớm quá. Để con bàn với Lưu Lộ rồi báo sau.”

Đính hôn trước dường như là một quyết định không tệ. Đương nhiên, nếu Lưu Lộ đồng ý kết hôn trong năm nay thì càng tốt hơn!

Tháng bảy, Đại Bảo đặc biệt xin nghỉ về nhà, đính hôn với Lưu Lộ. Hai người đã là vợ chồng mới cưới. Phụ huynh hai bên đều chứng kiến.

Trong mắt dân quê, đã định thân tức là thành con dâu nhà mình, chỉ thiếu thủ tục thôi.

Triệu Ngọc Trân đưa cho Lưu Lộ một hồng bao rất to, nghe Lưu Lộ gọi “Mẹ”, bà vui đến mức mắt híp thành đường chỉ.

Tất nhiên Chu Tiểu Vân sẽ về tham gia sự kiện trọng đại này, Lý Thiên Vũ bận việc không xin nghỉ được, chỉ có thể trông mong nhìn cô về nhà.

Lý Thiên Vũ nhiều lần dặn dò Chu Tiểu Vân sớm quay lại, Chu Tiểu Vân ngoài miệng đồng ý, trong lòng lại nghĩ lần này về nhà cần phải ở chơi lâu một chút.

Đại Bảo đã xin nghỉ mấy ngày, sau đó không được về nữa.

Chu Quốc Cường thương con gái không tiện dùng máy vi tính, nói với Chu Tiểu Vân: “Con thêm một cái để ở nhà đi, tiền này ba chi.” Chu Tiểu Vân mừng rỡ, ba vẫn tốt nhất!

Cô và Tiểu Bảo dạo một vòng trong thị trấn, mua máy tính, kéo dây mạng là có thể lên mạng ở nhà. Để tiện sử dụng, máy tính đặt trong phòng ngủ Chu Tiểu Vân.

Cô còn mua thêm camera đặt cạnh máy, lúc onl nói chuyện với Lý Thiên Vũ cũng tiện hơn!

Nhị Nha phải học bù ở trường, ít về, trong nhà chỉ có hai người Chu Tiểu Vân và Tiểu Bảo.

Chu Tiểu Vân nhàn nhã ở nhà, vui quên trời quên đất, quyết định đến khai giảng mới quay lại thành phố N.

Lý Thiên Vũ mỗi ngày gọi điện thoại đến: “Tiểu Vân, em nhanh quay lại đi! Một mình anh ở đây rất nhàm chán! Anh rất nhớ em!”

Chu Tiểu Vân cười nói: “Em quyết định khai giảng mới đi, cho anh ở một mình!”

Lý Thiên Vũ kêu thảm một tiếng: “Không thể nào!” Quá tàn nhẫn.

Hai người đùa giỡn trong điện thoại, Tiểu Bảo ở bên cạnh buồn nôn không chịu nổi, thầm nghĩ nên chạy đi chỗ khác thôi.

Triệu Ngọc Trân hơi ngờ ngợ chuyện Chu Tiểu Vân có bạn trai, nhắc tới trước mặt Chu Quốc Cường: “Có phải Đại Nha nhà mình có bạn trai rồi không, con bé cứ gọi điện thoại, nhắn tin suốt.”

Chu Quốc Cường cười vợ lo lắng quá: “Các con đã lớn, chuyện này em quản làm gì, cứ như Đại Bảo ấy, không phải vẫn tìm được vợ hiền sao? Em nên tin tưởng con gái, nếu như con bé có bạn trai, chắc chắn là một chàng trai không tồi. Sau này đến lúc tự nhiên con bé sẽ dẫn về nhà ra mắt, em đừng nghĩ đông nghĩ tây nữa!”

Triệu Ngọc Trân ngẫm lại cũng đúng, không nói thêm gì nữa.

Chu Tiểu Vân đúng là có cha mẹ tốt, suy nghĩ tiến bộ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.