Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân

Chương 419: Đi đăng ký hay không?



Lý Thiên Vũ rút ra thời gian rảnh, đi cùng Chu Tiểu Vân đến xem nhà. Không ngoài dự liệu, anh cũng rất thích. Nhất là với đề nghị của bọn Dương Phàm hai nhà đối diện nhau, quả thực đúng ý anh!

Tính toán một chút, tiền trong tay hai người vừa đủ, thiếu một ít thì đi vay. Công ty Lý Thiên Vũ có gói hỗ trợ nhà ở kếch xù, đúng lúc phát huy tác dụng. Mỗi tháng chỉ cần trả mấy trăm đồng.

Chu Tiểu Vân reo lên: “Em muốn đi làm, thể nào cũng được hỗ trợ mua nhà, đến lúc đó tiền hai chúng ta góp đã đủ trả tiền nhà.”

Lý Thiên Vũ lại quan tâm đến vấn đề khác lớn hơn: “Tiểu Vân, mua nhà phải viết tên hai người. Cái này, hôm nào chúng ta đi đăng ký kết hôn?”

Không có giấy hôn thú thì không tiện mua nhà, chỉ có thể viết tên một người, trong khi rõ ràng tiền của cả hai. Viết tên Chu Tiểu Vân thì không thể dùng khoản hỗ trợ của Lý Thiên Vũ. Vì thế, phương pháp tốt nhất là có giấy đăng ký kết hôn, coi như hai người mua chung.

Chu Tiểu Vân do dự.

Lý Thiên Vũ có chút sốt ruột: “Không phải em muốn nuốt lời chứ! Anh đã là người của em, em không thể bội tình bạc nghĩa với anh. Kiếp này anh chỉ đi theo em!”

Chu Tiểu Vân bị chọc cười: “Được rồi, anh nói nhỏ thôi. Đây là nơi công cộng, anh muốn chiêu cáo toàn thiên hạ à! Đăng ký kết hôn không phải chuyện nhỏ, dù sao anh phải để em có thời gian suy nghĩ chứ.”

Theo pháp luật, đăng ký kết hôn họ đã là vợ chồng.

Đương nhiên cô phải nghĩ thật kĩ…

Lý Thiên Vũ thấy Chu Tiểu Vân nghĩ mấy ngày mà chưa đưa ra câu trả lời, trong lòng thầm sốt ruột, không có việc gì lại nhắc đến chuyện nhà cửa trước mặt cô. Ví dụ như:

“Nhà chỗ đó không tệ, bán hết nhanh! Aizz, nếu như không mua chỉ sợ đã muộn! Sau này muốn mua cũng không mua được!”

Lý Thiên Vũ “lẩm bẩm” không sót một chữ, đều chui vào tai Chu Tiểu Vân. Cô vừa bực mình vừa buồn cười, chẳng qua anh muốn giục cô đi đăng ký thôi? Quanh co lòng vòng, thật ranh ma.

Cô cũng động lòng, nhưng lo lắng đến phản ứng của phụ huynh ở nhà. Vì thế, khi Lý Thiên Vũ một lần nữa nhắc tới đề tài này, Chu Tiểu Vân nói ra lo lắng trong lòng cô: “Thiên Vũ, chủ yếu em sợ cha mẹ ở nhà không đồng ý chuyện chúng ta đăng ký kết hôn trước.”

Lý Thiên Vũ vui vẻ, nói thế tức là bản thân Chu Tiểu Vân đã đồng ý! Anh nói: “Ba mẹ anh nhất định là vui mừng còn không kịp! Chúng ta kết hôn ở tuổi này không có vấn đề gì hết!”

Chu Tiểu Vân trắng mắt lườm anh: “Em đang nói ba mẹ em. Em chưa tốt nghiệp, bây giờ vẫn coi là sinh viên! Đi đăng ký với anh, em đoán chắc chắn ba mẹ em không đồng ý.”

Lý Thiên Vũ đi tới đi lui trong phòng khách, suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Chi bằng, hai chúng ta âm thầm đi đăng ký, không nói cho người khác, không được sao.”

Chu Tiểu Vân một mực phủ quyết: “Không được, nếu gia đình biết sẽ tức điên mất!” Đây chính là hành vi không tôn trọng cha mẹ, đừng làm thì tốt hơn. Sau này nếu để ba mẹ biết, họ sẽ rất đau lòng và tức giận. Mặc kệ nói thế nào, không thể làm vậy.

Lý Thiên Vũ cũng cảm thấy đó là một chủ ý ngu ngốc, lập tức động não nghĩ cách khác.

Nghĩ nửa ngày, anh nói: “Như vậy đi, nói thẳng với gia đình xem cha mẹ có phản ứng gì. Nếu đồng ý, hai ta đi nhận giấy kết hôn, nếu không đồng ý, tạm thời dùng danh nghĩa của anh mua nhà trước, dù sao cần khoản đảm bảo của anh để vay tiền.”

Đành vậy, Chu Tiểu Vân gật gật đầu.

Khi cô gọi điện về nhà, quả nhiên, Chu Quốc Cường vừa nghe thấy thế, cực kì phản đối: “Không được, tại sao đi đăng ký sớm như vậy. Tối thiểu cũng phải chờ con tốt nghiệp rồi hãy nói!”

Chu Tiểu Vân kiên trì nói qua chuyện mua nhà một lần.

Cuối cùng cô nói: “Cha à, chắc chắn bọn con không tổ chức đám cưới sớm đâu. Cho dù cầm giấy hôn thú, dựa theo tập tục ở thôn mình, không làm tiệc rượu không tính là kết hôn. Cha để bọn con đi đăng ký trước đi!”

Chu Quốc Cường do dự một lúc, điện thoại bị vợ giật lấy: “Đại Nha, việc này để mẹ và cha con thương lượng mấy ngày rồi trả lời được không?”

Sau khi Chu Tiểu Vân cúp điện thoại, Lý Thiên Vũ khẩn trương truy hỏi: “Thế nào, ba mẹ em nói gì?”

Chu Tiểu Vân thở dài nói: “Ba mẹ nói muốn suy nghĩ mấy ngày, em đoán không dễ dàng đồng ý đâu.”

Ngược lại Lý Thiên Vũ rất lạc quan: “Không từ chối ngay chính là tin tốt, chứng tỏ khả năng đồng ý rất lớn. Ba mẹ anh thì đồng ý luôn, vô cùng vui mừng ấy chứ! Còn bảo anh cuối năm dẫn cô con dâu này về nhà cho cha mẹ gặp.”

Đúng vậy, việc này cha mẹ Lý Thiên Vũ sao có thể không đồng ý!

Tưởng Tiêu Đan lại gọi điện đến thúc giục một lần.

Chu Tiểu Vân và Lý Thiên Vũ đơn giản đi thanh toán tiền đặt cọc nhà trước. Nhà cô và nhà Dương Phàm đối diện nhau! Diện tích sàn là một trăm mét vuông, ba phòng ngủ một phòng khách, một nhà ba người ở vừa vặn. Tiền đặt cọc đã thanh toán, chỉ cần hoàn tất giấy tờ trong vòng nửa tháng.

Cuối cùng đã có thời gian để cha mẹ Chu Tiểu Vân suy nghĩ thật kỹ.

***

Bên này, hai người Chu Quốc Cường và Triệu Ngọc Trân đang cãi nhau vì chuyện của con gái.

Lý do Chu Quốc Cường phản đối là: “Con gái tôi chưa tốt nghiệp, tại sao bây giờ đã đi đăng ký kết hôn với Lý Thiên Vũ? Ít nhất sang năm mới bàn! Hơn nữa, Đại Bảo chưa kết hôn, em gái lấy chồng trước cả anh trai còn ra thể thống gì.”

Triệu Ngọc Trân phản bác: “Không phải con gái đã nói à, chỉ đi nhận giấy thôi, đâu phải tổ chức đám cưới ngay. Chỉ cần chúng ta không la lên, có ai biết việc này. Em thấy, tùy nó đi. Dù sao cũng vì mua nhà, ổn định nhà cửa ở bên kia, đây là chuyện tốt. Chúng ta làm cha mẹ phải ủng hộ mới đúng.”

Thuận tiện trêu Chu Quốc Cường: “Anh còn nói mình tiến bộ, là bậc phụ huynh khai sáng, em thấy còn thua em xa!”

Chu Quốc Cường nghe vợ nói như thế, cũng cảm thấy mình phản ứng thái quá. Đúng vậy, vợ chồng son mua nhà an cư lạc nghiệp là chuyện lớn, chuyện tốt, càng hiếm thấy là chúng không chìa tay xin một đồng của gia đình, tất cả do hai đứa để dành!

Thực ra trong lòng Chu Quốc Cường luyến tiếc con gái gả đến nhà người ta quá sớm. Suy nghĩ kĩ, cuối cùng ông đồng ý.

Chu Tiểu Vân nhận được điện thoại của cha mẹ, vui mừng không thốt nên lời.

Lý Thiên Vũ kích động thiếu chút nữa ngã từ trên ghế salon xuống: “Tiểu Vân, em nói thật hả? Ba mẹ em thực sự đồng ý hả?”

Nhìn thấy Chu Tiểu Vân gật đầu, anh mới tin điều vừa nghe là thật. Quá vui sướng, anh ôm cô vào lòng, quay mấy vòng: “Tốt quá! Chúng ta sẽ kết hôn!”

Cầm giấy hôn thú chẳng phải là kết hôn sao?

Chu Tiểu Vân bị Lý Thiên Vũ quay chóng mặt, nhưng lúc này trong lòng cô cũng vui sướng, đâu có tinh thần trách anh.

Không ngờ cha mẹ lại đồng ý, cô đã chuẩn bị tâm lý ba mẹ không chấp nhận. Giờ mọi người đều vui mừng, không gì tốt hơn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.