Cuộc Sống Nếu Mãi Như Lúc Ban Đầu

Chương 1



Mẹ ta nói, khi ta ba tuổi bà ấy đã đưa ta đến Linh Ẩn Tự bên bờ Tây Hồ đi lễ tạ thần. Trong chánh điện yên lặng như tờ, nam thanh nữ tú đang thành kính cầu nguyện, đột nhiên ta bật khóc nỉ non làm mọi người chú ý. Lúc này, sư trụ trì nghe tiếng mà bước đến, chắp tay hình chữ thập, thi lễ với mẹ. Khi ánh mắt hiền từ, ấm áp của người nhìn chăm chú vào ta, ta từ từ bình tĩnh lại. Người quan sát thật lâu cuối cùng lắc đầu một cái, thở dài. Mẹ hỏi hết lần này đến lần khác người mới chậm rãi nói mấy chữ: “Đứa nhỏ này, trong mệnh có một số kiếp.” rồi không chịu nói thêm lời nào.

Nghe xong, mẹ đột nhiên nở nụ cười buồn, bà nói: “Con người lúc còn sống, người nào không có kiếp số đây? Bình an hay không bình an, cũng chỉ là mọi người tự mình lựa chọn thôi." Bà khẽ vuốt tóc ta, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Đó là một buổi sáng mùa xuân, chim hót líu lo, hạnh hoa ngậm sương, dương liễu lồng khói.

Thật không ngờ vài ngày sau ta liền ngã bệnh. Tiết thanh minh ngày đó, ta còn hăng hái tràn trề cùng Tố Lan đi đạp thanh bên bờ Tây Hồ, trên trời cao đủ loại diều bay rập rờn trong gió, đám con nít cài đầy hoa dại chơi trò đuổi bắt trên thảm cỏ, những cô gái cùng tuổi ta len lén nhìn nhau thỉnh thoảng lại cười ngượng ngùng. Nước hồ thật đẹp, giống như khối ngọc hổ phách trong suốt, tựa như giọt lệ của ai đó ngàn năm trước. Ta đột nhiên nhớ lại một câu thơ trong Kinh Thi “Vạt áo xanh xanh, lòng ta nhớ hoài.”

Nhưng sau khi trở về, ta liền bệnh không dậy nổi. Mẹ ta nói có phải lúc đi dã ngoại đã chạm vào thứ gì đó không? Vì thế trước khi ta cập kê một tháng trong nhà liền thu xếp mời đạo sĩ trừ ma. Bụi bay khói lượn khắp nhà, âm thanh leng keng vang dội, thật náo nhiệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.