Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu

Chương 42: Đẻ non




“Nhị …Nhị Nữu, ngươi đừng nghĩ bậy. Đây là chứng trầm uất thông thường của sản phụ. Ngươi bây giờ đang rất khỏe-, làm sao có thể khi không lại bị sinh non.” đồng chí Tiểu Dương kinh hãi, vội vàng nói.

Ta tiếp tục u buồn nhìn lướt qua đồng chí Tiểu Dương.

“Nhị Nữu…Ngươi muốn ăn chút gì ngon ngon cứ nói với ta! Ta liền làm cho ngươi, ăn ngon tâm tình sẽ tốt!” đồng chí Tiểu Dương bắt đầu tiếp tục phát huy tinh thần siêu cấp bảo mẫu.

“Ta muốn ăn cháo gà hột vịt muối! ! ! ! !” Có thể sau hôm nay sẽ không còn ăn trực được nữa! Ta vội vàng báo món ăn.

“Được, Nhị Nữu chờ đây, ta sẽ đi làm liền cho ngươi!” đồng chí Tiểu Dương lập tức phi thân xuống lầu.

Chỉ là,

Đang lúc đồng chí Tiểu Dương vui vui vẻ vẻ, tận tâm tận lực bưng tô cháo gà hột vịt muối mới nấu xong còn bốc khói nghi ngút chạy lên lầu…

“Đau…Đau…Đau bụng quá! ! ! !” Bị một đoàn người đưa vào một gian phòng, ta vừa tru lên vừa ta loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng đồng chí Tiểu Dương lướt qua.

“Mau….Mau, nhanh đi nấu nồi nước nóng!” Tiểu quan Giáp quay qua tiểu quan Ất kêu lên.

Ầm…tô cháo đồng chí Tiểu Dương đang bưng trên tay liền rơi xuống đất.

Một khắc sau ta đã được đưa vào một gian phòng tối, mắt nhìn tô cháo gà đổ trên mặt đất, trong lòng thương tiếc không thôi. Ai ~ nếu thời gian bài độc này đến muộn chỉ một lát thôi là ta có thể ăn được rồi.

đồng chí Tiểu Dương chạy ào vào phòng cầm lấy tay ta. “Nhị Nữu, ngươi phải kiên trì cố gắng a, ta sẽ đi gọi bà mụ!”

Không cần a, trong bụng mình chứa cái gì ta còn không biết sao. Bà mụ mà tới thì hỏng bét, ta còn không lòi đuôi ra sao? “Không…Không cần, các ngươi cứ đi ra ngoài hết đi, một mình ta là được rồi!” Ta khó nhọc trả lời.

“Một mình ngươi phải làm thế nào! Ta phải đi gọi, ngươi chờ đây!” đồng chí Tiểu Dương vừa dứt lời liền xoay người định rời khỏi.

Ta khẩn cấp- liều mạng kéo tay hắn. “Không được đi!” Ta gọi.

“Tại sao?” đồng chí Tiểu Dương thắc mắc

Ai, ta nên thành thật nói ra thì hơn. Nếu Dương Chi Hách thật sự tìm được bà mụ đến đây, lấy từ trong bụng ta ra một bao máu loãng còn không hù cho bà mụ sợ chết khiếp sao!

“Không cần, thật ra ta…”

“Thật ra ta đã lo chu đáo đầy đủ rồi.” Giọng nói Lục mỹ nam truyền tới. Nương theo thanh âm nhìn lại đã thấy Lục mỹ nam dẫn theo phía sau một bà mụ, còn có một ít thị nữ.

“Sao! Sao! Vậy ta đi nấu nước nóng!” đồng chí Tiểu Dương vừa nhìn thấy có bà mụ liền vội vàng đi múc nước.

Bà mụ Lục mỹ nam dẫn đến đem nhóm người tay chân luống cuống đẩy hết ra khỏi phòng. Khắp phòng cuối cùng an tĩnh trở lại.

Mặc dù ta sớm biết rằng sẽ xuất ra nhiều máu, cũng sớm đã chuẩn bị tâm lý đón nhận cơn đau bụng kịch liệt. Vậy mà lúc cơn đau đầu tiên bắt đầu co bóp, ta vẫn nhịn không được kêu lên thảm thiết, đau đớn quay cuồng lăn lộn trên giường.

Tiếp theo, ta chợt nghe thấy ngoài cửa truyền vào tiếng bồn nước bị đánh nghiêng xuống đất, sau đó đồng chí Tiểu Dương cách vách cửa gọi vào: “Nhị Nữu! Ngươi nhất định phải cố gắng chịu đựng a, ta sẽ đi tìm Tư Đồ tiểu tử kia về đây!”

Sau khi cơn co thắt đau đẻ thứ mười ba đi qua, chỉ cảm thấy hẫng một cái, một dòng nhiệt thể mang theo máu huyết ộc ra, cảm giác đau bụng cũng lập tức nhẹ nhõm rất nhiều. Ta thả lỏng, toàn thân rã rời, hơi liếc mắt xuống nhìn. Mặc dù đã được lót rất nhiều vải nhưng chỉ chốc lát sau, trên giường đã phủ khắp một màu đỏ tươi. Thật ra tốc độ xuất huyết cũng không phải rất nhanh, ngẫu nhiên còn có thể ngừng lại một chút, sau đó bụng sẽ tiếp tục co thắt một hồi rồi lại tiếp tục chảy máu = =!

Có lẽ khoảng chừng một khắc sau, ta cơ bản cũng nắm được quy luật xuất huyết, tự tìm cho mình tư thế tương đối thoải mái, lẳng lặng chờ đợi cuộc bài độc kết thúc.

Chính là…

Bà mụ đang ở bên cạnh kia, ngươi là…chuyện gì vậy! ! ! !

Mặc dù ta biết ngươi là do Lục mỹ nam tìm người thế vào, ta cũng biết ngươi không có trách nhiệm gì! Nhưng ngài cũng đừng ngồi bên cạnh nhàn nhã dạo chơi như thế chứ, sau đó còn đọc truyện, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu cao giọng gào thét vài tiếng:” Dùng sức! ! ! Hít sâu! ! !” Sau đó…tiếp tục đọc truyện = =!

Ta nộ! Không thấy ta chảy nhiều máu như vậy sao! ! ! Không thấy ta đau đến toát mồ hôi đầy đầu sao! ! ! Ngươi ít nhất cũng nên qua đây lau mồ hôi cho ta mới phải chứ. Ta căm tức nhìn ‘bà mụ’ ngồi bên cạnh nhàn nhã đọc truyện, ngươi nếu cứ chơi bời nhàn hạ như vậy, cẩn thận không ta sẽ méc ông chủ khiển trách ngươi!

‘Bà mụ’ kia hình như cảm nhận được luồng oán niệm trong lòng ta, rốt cuộc cũng để cuốn truyện xuống, nhìn qua ta một chút, sau đó…xoay chuyển dáng ngồi, cao giọng kêu vài tiếng, sau đó…tiếp tục đọc truyện!

Ta nghi hoặc cúi đầu. Ta nhổ! Tại vì lúc nãy bà ta thay đổi vị trí đã ngồi dính vào máu. Orz… Được thôi, tùy ý ngươi, xem như ngươi lợi hại!

Ta bất đắc dĩ tiếp tục sự nghiệp xuất huyết bài độc, những lúc bà mụ tru lên cũng phối hợp rống rống hai tiếng, đại khái qua hết một canh giờ. Huyết lưu dần dần chậm lại rồi ngưng chảy, dạ con cũng không còn co thắt nữa. Ta vỗ vỗ ‘bà mụ’ đang chìm đắm trong trang sách. Bà ta liếc mắt xem ta, ý muốn hỏi “Xong rồi?”, vì thế ta gật đầu.

Sau đó, ‘bà mụ’ cất quyển truyện vào trong người, vươn người đứng dậy. Đột nhiên bắt đầu gào khóc: “Ai…Đứa bé không giữ được a…Người lớn cũng thiếu chút giữ không được…Ai…”

Khóe miệng ta co giật nhìn ‘bà mụ’ biểu diễn. Này…không cần phải chuyên nghiệp như vậy đâu!

Y như rằng, bà mụ hô hào chưa được bao lâu, cửa phòng đã bị người ta đá văng. Người đầu tiên xông vào dĩ nhiên là đồng chí Tiểu Dương!

“Cái gì? Đứa bé không giữ được!” Sau đó đồng chí Mo-rát liền thấy ta đang nằm trên giường, ách, xác thực mà nói, phải gọi là đang nằm trên vũng máu mới đúng. Bởi vì, ngay cả chăn mền cũng dính máu đỏ bừng, ngẫm lại cũng thật đúng là bài ra…một bụng máu? !

Có lẽ bị một mảnh đỏ tươi trước mắt kích thích, đồng chí Tiểu Dương một hồi lâu vẫn chưa nói thêm được lời nào. Miệng cứ ngáp rồi lại ngáp, cuối cùng nghẹn ra một câu: “Ngươi không có việc gì là tốt rồi!” Sau đó, thương tâm ngồi xụp xuống một góc.

Ta nhìn đồng chí Tiểu Dương ngồi xổm trong góc, trong lòng áy náy. Nhưng ta vẫn chưa muốn nói cho hắn biết sự thật!

Tiếp theo đi vào là thị nữ đã được Lục mỹ nam sớm chuẩn bị từ trước, sau đó đồng chí Tiểu Dương đang suy sụp lại bị mấy thị nữ lôi kéo ra ngoài…

Lục mỹ nam chuẩn bị cũng rất chu đáo-, mấy thị nữ ân cần tỉ mỉ tắm tẩy cho ta, thu dọn sạch sẽ căn phòng xong, cũng liền rời đi.

Ta vuốt ve bụng giờ đã phẳng lì, trong lòng cảm khái một hồi. Cuối cùng đã không cần phải vác cái bụng bầu đi tới đi lui nữa rồi. Nhưng cũng thật đáng tiếc, sau này không còn được thưởng thức mấy món đồng chí Tiểu Dương đích thân nấu nướng nữa rồi.

Đang mải nghĩ ngợi, không ngờ đồng chí Tiểu Dương khi không lại bưng một chén cháo nóng hổi đi vào phòng. “Nhị Nữu! Ngươi sao đã ngồi dậy rồi! Ngươi vừa mới sinh non, cần phải nghỉ ngơi nhiều! Mau mau nằm xuống, ta làm cho ngươi cháo gà hột vịt muối rồi đây, thừa lúc còn nóng mau ăn đi!”

“…”

Đồng chí Tiểu Dương…Ngươi đừng như vậy nữa, ta sẽ rất áy náy…Ta khẽ trở mình, tiếp nhận chén cháo vừa ăn vừa nghĩ.

Chỉ lát sau, Đại biến thái cùng Lục mỹ nam đi vào phòng.

Lục mỹ nam đi đến bên giường, xoa đầu ta hỏi: “Không sao chứ?”

“Ừm, không sao! Cám ơn Lục sư huynh!” Ta gật đầu cảm ơn.

Đồng chí Tiểu Dương thấy Đại biến thái đến, vỗ vỗ vai hắn nói: “Ngươi cũng đừng quá thương tâm, chỉ cần người không có việc gì là tốt rồi! Hài tử thì sau này vẫn có thể sinh lại được!”

Đại biến thái yêu nghiệt cười một tiếng, nhìn Lục mỹ nam đáp: “Không sai, hài tử sau này có thể sinh tiếp.” Sau đó quay đầu nhìn về phía ta, nói với ta: “Nhị Nữu a, ngươi cứ bảo dưỡng thân thể cho tốt, lần sau tuyệt đối không thể lại sinh non nha ~!” Sau đó đưa cho ta một viên thuốc.

Ta nghi hoặc tiếp nhận viên thuốc. Vừa nhìn, đây không phải là chính là thuốc cứu mạng được bào chế cho ta từ cái mê cổ – cổ trùng được lấy ra đó sao? Lần trước lúc bị Đại biến thái xé áo bao thành con nhộng, nó cùng dtdd đều rơi xuống giường. Thời điểm ra đi, ta chỉ kịp nhờ Đại biến thái lấy giúp dtdd, không ngờ ngay cả viên thuốc này…Đại biến thái cũng giúp ta nhặt về.

“Vậy còn có một lọ thuốc bột nữa đâu?” Ta cố gắng tìm về ‘Thượng kế’ cũng bị rơi mất lúc đó.

Ánh mắt Đại biến thái đột nhiên long lên.

“Á…Không có thì thôi, dù sao ta cũng không…không cần dùng nữa.” Ta cười giả lả tiếp lời. Xem ra Đại biến thái hình như đã biết ta đã dùng bình dược kia thuốc hắn. Khiếp quá!

“Nhị Nữu vẫn còn muốn bướng bỉnh sao ~!” Đại biến thái yêu nghiệt cười cười.

Sau đó nhìn qua Lục mỹ nam, cố ý lớn tiếng nhăn nhó nói: “Sau này, lại muốn hạ xuân dược với nhân gia sao~!” (*nhân gia: người ta, ý tự xưng mình nhưng với nghĩa hờn dỗi, lả lơi)

Ta phun…!

đồng chí Tiểu Dương kinh ngạc nhìn ta. “Nhị Nữu…Ta mặc dù sớm đã biết rằng ngươi rất hung hãn, nhưng không ngờ ngươi lại táo bạo đến như vậy!”

Không phải như các ngươi tưởng tượng đâu – -T_T ~

Đại biến thái đắc ý – khiêu khích nhìn Lục mỹ nam. Lục mỹ nam cúi người, muốn nói nhỏ vào tai ta nhưng giọng nói lại khiến cho mọi người trong phòng đều nghe thấy: “Tiểu sư muội, hôm đó ở trên giường sư huynh đã nói với ngươi rồi-, trường kỳ hữu hiệu!”

Trong đầu ta lại toát ra cảnh tượng cùng hành động của Lục mỹ nam ngày hôm đó. Khi không lại…Tim đập nhanh – mặt đỏ bừng!

Đồng chí Tiểu Dương càng khiếp sợ nhìn ta, Đại biến thái thì nhướng mày nhìn Lục mỹ nam

Không phải…như các người tưởng tượng đâu…

“Nhị Nữu! Ngày mai theo ta về phủ Thừa tướng!” Đại biến thái đột nhiên ra lệnh.

“Ta không…” Ta đang muốn cự tuyệt lại thấy Đại biến thái như cười như không nhìn ta, ánh mắt như thế có nghĩa là Đại biến thái đang rất tức giận.

“Được T_T!” Hảo hán không chấp nhặt thiệt thòi trước mắt!

Lục mỹ nam xoay người nhìn Đại biến thái, Đại biến thái cũng nheo nheo mắt nhìn trả.

“Hai ngày sau ta sẽ đi!” Ta nói sang chuyện khác, cố gắng phá vỡ cái bầu…không khí quỷ dị này.

Ba người cuối cùng đều nhìn về phía ta.

“Chuyện Thánh Nữ giả tổng kết giải quyết tất cả-” Ta nói.

Đại biến thái suy nghĩ một hồi lại nói: “Đợi thêm hai ngày nữa, chờ ta tìm được cơ hội thích hợp sẽ đích thân đưa ngươi vào cung diện thánh, không thể cho Yến Vương có thời gian chuẩn bị.”

Ta gật đầu.

“Nhị Nữu đến lúc đó bản thân ngươi nên cẩn thận một chút.” Lục mỹ nam đưa tay sờ sờ đầu ta. Lại bị Đại biến thái một trảo chụp được.

Hai người lại lần nữa nhìn nhau tóe lửa.

“Nhị …Nhị Nữu cần phải được nghỉ ngơi, hay là chúng ta lui xuống trước đi.” đồng chí Tiểu Dương thấy không khí hiện trường càng phát ra không hay liền vội vàng nói.

Ta liều mạng gật đầu.

“Nhị Nữu…” đồng chí Tiểu Dương đột nhiên bi tình nhìn ta nói: “Hài tử tuy mất rồi cũng đừng quá đau khổ, nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt a!” Nói xong liền lôi kéo Lục mỹ nam cùng Đại biến thái rưng rưng rời khỏi.

Đồng chí Tiểu Dương…ta thật có lỗi với ngươi!

Giải độc xong, tức thì thể xác và tinh thần ta đều cảm thấy thư sướng, cảm giác ngủ cũng thật ngon giấc. Không ngờ tới, ngày hôm sau Đại biến thái mới sáng sớm đã đến đưa ta hồi phủ. Ta nghĩ nghĩ, nhất định phải đưa Tiểu Lôi và Tiểu Chu Tước theo cùng, một là lúc diện thánh có thể sẽ cần đến sự hỗ trợ từ bọn họ. Hai là ta không cần phải một mình đối mặt với một đống thanh y mặt sắt nữa T_T

Vừa vào phủ Thừa tướng, chỉ thấy một đống người nhất tề quỳ gối trong đại viện. Người dẫn đầu đám quỳ, chính là nữ mặt sắt hôm đó đã ném ta xuống sông!

“Đây là?” ta khó hiểu nhìn về phía Đại biến thái.

“Những…người này là hôm đó được phái đi tìm ngươi nhưng bất lực trở về, cho ngươi xử trí!” Đại biến thái trả lời.

Ta cúi đầu nhìn về phía nữ mặt sắt kia, nàng ta đang cúi đầu nên ta nhìn không rõ được vẻ mặt thế nào.

“À, ta biết rồi. Trước hết cứ để bọn họ quỳ ở đó đi.” Ta nói với Đại biến thái, giọng không lộ ra vẻ gì.

Đợi Đại biến thái đi rồi, ta một mình quay trở lại đại viện. “Ngươi ở lại, những người khác có thể lui xuống.” Ta chỉ vào nữ mặt sắt cầm đầu nói.