Cưới Sau Thử Yêu: Tổng Giám Đốc, Đừng Quá Vô Sỉ

Chương 2: Nhà lần (1)



"Phanh ——"

Cửa mạnh mẽ va vào góc tường , phát sinh ra tiếng vang lớn , cũng kinh động đến hai người trong phòng làm việc.

Hình ảnh bên trong cánh cửa , để cho cô cũng hít một hơi khí lạnh .

Bạn trai của cô cùng bạn tốt lúc này quần áo xỗ xếch đang dây dưa cùng một chỗ,nếu như không phải cô cứng rắn xông vào nói , cũng muốn nhanh đi vào chủ đề.

Cô nín thở đứng bất động ở cửa .

Tia sáng nghiêng nghiêng chiếu vào trên người cô , chiếu trên đầu đỏ nóng như lửa đốt , chiếu lên chiếc nhẫn hình Ngọc Bích giữa hai ngón tay cô , cô đứng ở đó không nhúc nhích, tựa như một pho tượng sát đẹp đẽ,khuôn mặt trong trắng đẹp đẽ, rực rỡ bức người,cũng lạnh như hàn băng.

Cô cho là anh ta không cùng một dạng.

Cô cho rằng trên thế giới này,anh ta là một người đàn ông thuần khiết , có một không hai.

Cô cho rằng có thể cùng anh ta một chỗ , cùng nhau phác họa một tương lai tốt đẹp.

Vậy mà khi cô nhìn trên sa lon sợi tóc lộn xộn , đồ lót đàn ông mở hơn nửa ,cô biết cô sai rồi , đàn ông giống như mèo , không thể không ăn thịt , đặc biệt còn là đưa đến bên miệng.

Trái tim , hung hăng bị đâm một đao, không thấy máu , cũng đã đau triệt để tới nội tâm ,nhưng lúc này phẫn nộ còn nhiều hơn.

Trên ghế sa lon nam nữ nhanh chóng tách ra , người phụ nữ lung túng kéo quần áo , người đàn ông chỉ là một dáng vẻ lơ đãng , bên môi mỏng khiêu gợi vẫn còn hiện ít nụ cười vui vẻ kín đáo .

Bên trong cửa, ngoài cửa, giằng co 10 phút.

Trong lúc bất chợt, kỳ Như Ảnh đem tay túi nặng nề đánh tới hướng ghế sa lon, sải bước lên trước , đi nhanh về phía trước không nói lời gì kéo tóc Lăng Giai Viện, một quyền giáng trên mặt cô ta :” Cô dám quyến rũ Giang Thừa Dật , hôm nay tôi không đánh chết cô , tôi không phải Kỳ Như Ảnh .”

Lăng Giai Viện bị đánh , trước mặt sợ lại xảy ra bị ức hiếp :” Kỳ Như Ảnh , cô quá kiêu ngạo đi , cô có thể thích anh ấy , tôi cũng có thể vậy !.”

Đối mặt với tiểu tam kiêm bạn tốt vẫn ''cây ngay không sợ chết đứng' , Kỳ Như Ảnh giận điên lên , xoay tay qua cánh tay của Lăng Giai Viện,chính là quẳng cô ta qua vai rồi vứt xuống đất .

Con gái qủa nhiên so với lúc bình thường đáng sợ hơn.

“A----- Thừa Dật , cứu em ..“

“ Để cho anh ta cứu cô , chỉnh đốn cô xong rồi ,rồi đến lượt anh ta “ từ trước đến giờ kiêu ngạo như Kỳ Như Ảnh , có thể nào chịu được loại bất lực này .

Giang Thừa Dật đứng dậy , đem chỗ này nhường cho bọn họ , thờ ơ lạnh nhạt.

Anh ta thong dong sửa sang âu phục bị nhăn nhúm ,trên khuôn mặt trong sáng mê người , bình tĩnh thong dong, giống như căn bản chuyện này cùng anh ta không có quan hệ gì vậy.

Một hồi chuông điện thoại kêu rõ ràng , từ trên mặt đất trong chiếc túi xách Hermes truyền đến .

Kỳ Như Ảnh hất ra Lăng Giai Viện chỉ còn nửa cái mạng , nhặt túi sách trên đất lên , từ bên trong lục lọi lấy điện thoại ra : “Mẹ , người nói cái gì , cảnh sát tại sao lại bắt cha cùng anh trai , rốt cuộc là xảy ra chuyện gì , được rồi người đừng khóc, con đã trở về rồi , người ở liền công ty , con lập tức đi lên xem một chút ."

Cô bên này vừa mới kết thúc Giang Thừa Dật bên kia cũng đúng lúc cúp điện thoại .

" Nghe nói trên tầng có một vở kịch hay có thể nhìn , có muốn đi cùng không ." Giang Thừa Dật nụ cười âm u , cực kỳ quỷ dị , điểm nhỏ bên trong tròng mắt , hàn khí nhanh chóng lan rộng .

Vẻ mặt của anh ta đủ để trong lòng Kỳ Như Ảnh nặng nề chùm xuống.

" Không phải là anh làm " Cô cẩn trọng hỏi , chính lời nói khác thường của anh ta,để cho cô ngay cả tức giận cũng không có , chỉ cảm thấy đáng sợ .

Giang Thừa Dật nghe vẻ mặt u ám thay đổi , cười cực kỳ hài lòng:" Ha..ha.....Như Ảnh phụ nữ quá thông minh,quá mạnh mẽ như thế kỳ thực không đáng yêu chút nào ,trái lại làm cho tôi cảm thấy vô cùng chán ghét !" Ánh măt của anh ta không còn dịu dàng như trước đây , trái lại mang theo vẻ khinh thường.

Thật sự là anh ta !!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.