Cưỡng Đoạt

Chương 52: Kiên cường…



Cốc Vũ nói bụng bị khó chịu, làm cho Lăng Sóc căng thẳng vô cùng, cũng mặc kệ mấy người Diệp Đồng, liền để cho bác Lâu tiễn người đi trước, chăm sóc cho bao tử bị đau của cậu.

Bác Lâu tiễn người ra khỏi cửa cũng vội vàng chạy đến phòng khám riêng của Cốc Vũ, đứng ở một bên nhìn Vạn Hoa khám cho Cốc Vũ.

Qua một lúc lâu, Vạn Hoa thả ống nghe xuống, nói với mọi người: “Không có vấn đề gì lớn đâu, chỉ là tâm trạng Tiểu Vũ hơi bị kích động, cho nên mới ảnh hưởng tới em bé trong bụng, đừng tưởng em bé con nhỏ như vậy, bé có phản ứng rất lớn theo phản ứng tâm lí của cơ thể mẹ đó. Nhưng mà Tiểu Vũ, sau này em nhớ chú ý điều chỉnh tâm trạng nha, có cái gì thì phải nói ra liền, đừng để tích tụ trong lòng. Hơn nữa, trong ba tháng đầu thì sẽ không được ổn định, nếu như muốn em bé sau này phát triển khỏe mạnh, Tiểu Vũ, em nhất định phải thật vui vẻ thoải mái, phải cười nhiều, có biết chưa?

Cốc Vũ được Lăng Sóc cẩn thận đỡ ngồi dậy mỉm cười gật đầu: “Cảm ơn anh rể.” Sau đó nhớ đến mấy người Diệp Đồng còn ngồi ở dưới nhà, nói: “Bác Lâu, bác giúp con nói với mấy người bạn một chút, mọi người chắc bị bộ dạng yếu ớt của con hù sợ rồi, nói chờ con một chút con sẽ xuống dưới có được không?”

Bác Lâu nhẹ nhàng nói: “Mợ chủ nhỏ à, các bạn thấy con có việc, cho nên đã về trước rồi.” Không có chuyển lời chờ điện thoại của Diệp Đồng qua, nhưng mà bác cũng biết cho dù bác không có nói thì Cốc Vũ cũng sẽ muốn gọi điện thoại cho Diệp Đồng với mấy người bạn kia.

“Như vậy à.” Cốc Vũ cụp mắt nói, rồi lại ngước mắt nhìn qua Lăng Sóc, đôi mắt to tròn trong veo khiến cho người khác liền có thể đoán ra được cậu đang nghĩ cái gì.

Cho nên, Cốc Vũ còn chưa có mở miệng, Lăng Sóc liền hung dữ nói: “Có muốn cũng không được nghĩ đến nữa! Em đã biết anh với tên đó đối đầu với nhau như thế nào, em còn định gọi điện thoại cho cậu ta hả?”

“Nhưng bạn ấy là bạn của em mà, cũng là bạn học của anh nữa. Lăng Sóc, em muốn gọi điện thoại cho Diệp Đồng, bạn ấy nhất định rất lo lắng vì em, chỉ ba phút thôi, khó lắm bạn ấy mới từ thành phố H đến đây thăm em được, nhưng mà em lại không có tiếp đãi bạn ấy chu đáo, lại còn làm cho bạn ấy lo lắng. Em chỉ báo cho bạn ấy em không có việc gì cả. Được không anh, Lăng Sóc?”

Cốc Vũ nghĩ hoài vẫn không hiểu, tại sao Lăng Sóc cùng Diệp Đồng lại cứ xung đột như vậy? Hình như hai người đó lần nào gặp nhau thì cũng phải to tiếng, cái này trong mắt người khác, hai người cứ to tiếng như vậy, đều bị cho là đang tranh cãi ầm ĩ. Chẳng lẽ không thể nói chuyện trong hòa bình sao? Cốc Vũ nghĩ đến lần nào Lăng Sóc với Diệp Đồng nói chuyện cũng giống như trâu húc, cậu cảm thấy rất kì quặc, chắc là Lăng Sóc cùng Diệp Đồng có cách thể hiện tình bạn khác người.

Lăng Sóc nhìn Cốc Vũ đang dùng đôi mắt đáng thương quá chừng mà nhìn anh, lời nói mềm mại khiến cho Lăng Sóc vừa nghe thì trong lòng ngứa ngáy, quả thật rất muốn hôn thật sâu lên khóe môi nhỏ xinh đang mấp máy kia.

Lăng Sóc cau chặt chân mày, cố gắng kềm chế cơn giận cùng ra sức hít thở điều hòa hô hấp, cất lời lạnh lạnh: “Chỉ ba phút thôi đó! Nhiều hơn một giây anh sẽ phạt em ăn thêm một chén cơm!” Vốn định phạt nặng hơn một tí, ví dụ như không cho phép vào đại học, nhưng mà vẫn quên đi, nếu không sẽ làm cậu bị sợ.

Cốc Vũ trước tiên thì sửng sốt, sau đó lập tức liền có phản ứng trở lại, ôm lấy eo Lăng Sóc, dụi đầu vào trong ngực Lăng Sóc, khuôn mặt cọ cọ lên ngực anh, giọng nói mềm mại mang theo tiếng cười vọng ra từ trong ngực Lăng Sóc: “Lăng Sóc, cảm ơn anh.”

Vạn Hoa cùng bác Lâu thấy vậy cũng chỉ biết lắc đầu, đây là Cốc Vũ à, thật sự là ngốc quá, trên người Lăng Sóc đã bốc mùi dấm chua lét hết cả lên rồi, vậy mà vẫn không phát hiện, lại còn cứ nghĩ đến phải đi gọi điện thoại cho Diệp Đồng; mà Lăng Sóc lại quơ trúng Cốc Vũ ngốc nghếch như vậy cũng chẳng còn cách nào, chỉ còn biết đồng ý với yêu cầu “ngang ngược” của Cốc Vũ. Đây cũng không biết phải nói là bé cừu lọt vô tay boss hoàng kim, hay là boss hoàng kim bị bé cừu thuần phục nữa.

Cốc Vũ được Lăng Sóc đồng ý, lập tức bám theo Vạn Hoa đi xuống dưới lầu gọi điện thoại.

Lăng Sóc cố ý đi thong thả ở phía sau hỏi bác Lâu: “Bác Lâu, tại sao bạn của Vũ lại đến nhà vậy?”

“Mợ chủ nhỏ dùng điện thoại di động liên lạc với bọn họ. Đáng lẽ mợ chủ nhỏ còn định đi ra ngoài, nhưng mà cậu chủ cũng biết, cơ thể của mợ chủ nhỏ lúc này thì làm sao có thể đi ra ngoài, nếu lỡ đâu bị ai đó không cẩn thận đụng trúng hoặc là bị vấp cầu thang này nọ thì nguy to, như vậy thì to chuyện rồi, cho nên lão gia bảo bác mời bạn của mợ chủ nhỏ đến nhà chơi với mợ chủ nhỏ.”

Lăng Sóc nghe bác Lâu nói Cốc Vũ dùng điện thoại di động để liên lạc với Diệp Đồng, mặt thoắt cái liền đen sì, trong lòng lại càng ảo não, anh rõ ràng đã giấu điện thoại của Cốc Vũ đi rồi, còn đối với những cuộc gọi đến thì một cuộc cũng không nhận, đó là bởi vì anh biết Cốc Vũ nhất định ở sau lưng anh lén đưa số điện thoại cho đám người Vương Hiền Binh, mà đám Vương Hiền Binh lại là đàn em của Diệp Đồng, chắc chắn sẽ báo cho Diệp Đồng. Thật không ngờ ngàn phòng vạn phòng, cái tên Diệp Đồng này vẫn mò tới được. Đáng ghét!

Lăng Sóc cũng không nghĩ lại, anh đem điện thoại đã bị Cốc Vũ quên mất giấu ở ngay trong phòng, mà phòng thì lại là hai người ở cùng với nhau, làm sao không bị Cốc Vũ tìm thấy chứ?

Lăng Sóc thật không ngờ, anh đề phòng Diệp Đồng như vậy, đem Diệp Đồng “tống cổ” đi xa thiệt là xa, Diệp Đồng vẫn không hề sợ chết mà năm sau tiếp tục theo đuổi đến khi vào đại học, Diệp Đồng để có thể thi vào đại học A, thiếu chút nữa thì đã phải treo cổ tự tử vì học.



Lăng Sóc xuống lầu nhìn thấy Cốc Vũ vừa cúp điện thoại, trên mặt Cốc Vũ cũng không còn sự căng thẳng, mà là loại tâm tình thả lỏng sau khi nói chuyện xong.

Cốc Vũ nhìn thấy Lăng Sóc đi xuống, chống tay vịn ghế đứng dậy, rề rề đi đến trước mặt Lăng Sóc, hai cánh tay trắng mịn nhỏ xinh run run cầm lấy vạt áo Lăng Sóc, cúi đầu nói: “Em không có gọi hơn ba phút, cho nên, Lăng Sóc, anh đừng phạt em ăn nhiều hơn một chén cơm nha.”

Chân mày Lăng Sóc co rút điên cuồng, nheo mắt nhìn những sợi tóc trên đầu Cốc Vũ, không biết nói cái gì cho phải.

Nhưng thật ra Vạn Hoa đang ngồi vắt chéoo chân ở ghế salon cùng bác Lâu đang bước nhanh xuống lầu thì cười phá lên.

Ngay cả Lăng Tập Trạo đi từ trong phòng làm việc ra cũng cười, mặc dù ông không biết nguyên nhân trước đó, nhưng mà nhìn thấy Lăng Sóc đang bất đắc dĩ cùng Cốc Vũ ngây thơ, lại kết hợp với những gì Cốc Vũ nói, cũng đại khái đoán ra được là cháu trai mình đang ăn hiếp cháu dâu. Cháu dâu mới này, thật đúng là báu vật.

“Ui, bạn của Tiểu Vũ đi nhanh vậy à? Ông còn tưởng mấy đứa sẽ ở lại ăn cơm trưa chứ.” Lăng Tập Trạo nhìn quanh phòng khách một cái, nói.

“Lão gia, lúc nãy bụng của mợ chủ nhỏ bị khó chịu, cho nên tôi tiễn mấy đứa trẻ về trước.” Bác Lâu cung kính cúi người nói với Lăng Tập Trạo.

“Cái gì?” Lăng Tập Trạo bước nhanh đến trước mặt Cốc Vũ đang được Lăng Sóc ôm ngồi dưới ghế, hỏi: “Tiểu Vũ, sao bị khó chịu vậy con? Bây giờ đỡ hơn chưa?”

Cốc Vũ ngồi trên người Lăng Sóc ngọ ngoạy được vài cái rồi cũng không tránh nữa, dù sao cũng không thoát được khỏi Lăng Sóc, nếu Lăng Sóc muốn ôm thì cứ để cho anh ôm thôi, dù sao thời gian này cũng thành thói quen rồi.

“Ông nội, con không sao nữa, không tin ông nội hỏi anh rể đi.” Cốc Vũ nói.

Vạn Hoa thấy Lăng Tập Trạo nghe Cốc Vũ nói xong thì chuyển mắt về phía mình, vội vàng nói: “Dạ đúng, ông nội, ông cứ yên tâm đi. Chỉ cần Tiểu Vũ vui vẻ, thì em bé trong bụng cậu ấy sẽ phát triển rất khỏe mạnh.”

Lời này của Vạn Hoa ý là muốn tất cả mọi người phải chiều theo ý Cốc Vũ à?

Bất quá, cho dù Vạn Hoa không có nói như vậy, ai mà không cưng chiều Cốc Vũ chứ? May mà, Cốc Vũ không phải loại người được chiều chuộng rồi sinh hư, đối với sự yêu thương của mọi người, cậu luôn tiếp nhận, sau đó sẽ tặng mọi người nụ cười bình yên mang theo hơi thở ngọt ngào, không riêng gì Vạn Hoa nghĩ vậy, mà tất cả những người nhà họ Lăng nhìn thấy nụ cười này của Cốc Vũ, đều thương Cốc Vũ đến tận xương. Bình thường, còn có thể nhìn thấy bộ mặt ghen tuông của Lăng Sóc, cái này càng khiến cho mọi người tìm mọi biện pháp chọc Cốc Vũ cười.

“Vậy là tốt rồi. Nếu con không có chuyện bên bệnh viện thì ở đây ăn trưa xong rồi hãy quay về bên đó.” Lăng Tập Trạo nói.

“Dạ, ông nội.” Bộ dạng Vạn Hoa đang ngồi cũng nghĩ phải ở lại ăn cơm xong rồi mới đi.

“Bác qua nhà bếp báo một tiếng, lúc này vừa dặn dò mấy người bên đó mợ chủ nhỏ có khách, nói mọi người chuẩn bị nhiều cơm hơn, bây giờ về hết rồi thì để mọi người cắt bớt.” Bác Lâu nói xong, rất nhanh đã đi khuất.

Lăng Sóc thích đem Cốc Vũ ôm vào trong lòng như ôm búp bê đem cằm gác nhẹ lên vai Cốc Vũ, ánh mắt lười biếng nhắm hờ, không biết đang nghĩ cái gì, bàn tay đan lấy những ngón tay Cốc Vũ chơi đùa.

Cốc Vũ đang mơ màng buồn ngủ cuối cùng cũng nhớ ra sáng nay Lăng Sóc ra ngoài làm chuyện gì rồi, quay phắt đầu lại, nhưng lại quên mất đầu Lăng Sóc còn tựa trên vai mình, cho nên mũi bị đập vào mũi của Lăng Sóc rồi.

Ánh mắt lười biếng của Lăng Sóc nghiêm lại, nhưng miệng vẫn nhẹ thổi thổi mũi cho Cốc Vũ, nói cứng ngắc: “Em ngốc à? Tự nhiên quay đầu lại làm cái gì? Có bị đau không?”

Cốc Vũ gật đầu, đau đến mức trong mắt cũng ứa lệ, “Ai bảo mũi anh cao như vậy.”

Đầu Lăng Sóc đầy hắc tuyến, khóe miệng co rút: “…”

Cốc Vũ nghĩ mình giống như là trẻ con đang hờn dỗi, mặt đỏ bừng, vội vàng thổi thổi lên mũi Lăng Sóc vớt vát, thổi được vài cái, mới đem chuyện vừa nhớ ra hỏi lại: “Lăng Sóc, hôm nay anh giúp em đăng kí nguyện vọng nào? Học cùng một khoa với anh phải không?”



Đúng vậy, đừng có nhìn Cốc Vũ có thai rồi thì sẽ nghỉ học nha, Lăng Sóc cùng Lăng Tập Trạo lúc trước nghe thấy Cốc Vũ nói muốn học đại học, thì phản đối kịch liệt, bao nhiêu lời hay ý đẹp cùng dọa dẫm đề trút hết ra cho Cốc Vũ nghe, nhưng mà Cốc Vũ mang quyết tâm cao phải vào cho được đại học, thậm chí không tiếc gây chiến tranh lạnh để chống đối, cái này là hành động lớn mật nhất mà Cốc Vũ có thể nghĩ ra để phản kháng.

Lăng Sóc không có cách nào gây khó dễ cho Cốc Vũ được, mấy hôm nay Cốc Vũ không cho anh ôm ngủ, Lăng Sóc lại không dám bạo lực, nếu không sẽ làm cho Cốc Vũ bị thương, đối với thời gian mấy tháng qua đã nuôi thành thói quen phải ôm Cốc Vũ mới ngủ được thì chuyện cấm túc này với Lăng Sóc quả là “Cực hình”.

Lăng Tập Trạo cũng chẳng có cách nào bắt chẹt được Cốc Vũ, mấy ngày hôm đó, Cốc Vũ vẫn giống như bình thường, gọi ông là ông nội, nhưng mà gọi xong thì ngoảnh mặt đi, chỉ lộ ra một phần khuôn mặt nhỏ xinh, bộ dáng như đang hờn dỗi, có lẽ buồn phiền tích tụ, Cốc Vũ mấy hôm nay ăn cái gì cũng không vô, gấp đến độ bác Lâu cũng phải xoay vòng vòng, chỉ biết đổ thừa cho lão gia cùng cậu chủ nhỏ nhà mình, nhưng cũng biết chuyện đi học đại học của Cốc Vũ không thể tùy tiện đồng ý.

Cho nên, từ ngày đó trở đi sau mỗi bữa ăn Cốc Vũ đều phải vô nước để bổ sung dinh dưỡng.

Mặc dù đã tiêm, nhưng Cốc Vũ quật cường cuối cùng cũng đã giành được thắng lợi. Mà cũng tốt, không phải bây giờ sẽ đi học đại học ngay, vẫn còn hơn một tháng để bồi bổ cơ thể cho thật khỏe, nếu như tính thêm nửa tháng học quân sự ở bên ngoài nữa, thì lúc đó, Cốc Vũ cũng đã có em bé gần năm tháng rồi.

Hai ông cháu một già một trẻ biết Cốc Vũ là đứa bé nhát gan, biết chắc Cốc Vũ nhất định không dám vác bụng đã có thai năm tháng đi học đâu, cho nên cũng vì vậy, ba người sau vài ngày căng thẳng cũng đồng ý với Cốc Vũ.

Tất nhiên, Cốc Vũ cũng không biết chồng sắp cưới cùng với ông nội lại có ý nghĩ đó, chỉ việc đem tất cả tinh lực ghi nhớ tất cả những chuyện không được phép vi phạm nhớ thật kĩ.

Sau đó, “không khí mùa xuân” trong căn nhà lớn cũng đã chịu quay trở về, bác Lâu bị kẹp ở chính giữa, Vạn Hoa cùng Lăng Tu Dương cũng cảm thấy có thể thở phào nhẹ nhõm.



Lăng Sóc cố ý không nói, mà chỉ trả lời: “Em gấp làm cái gì? Dù sao chẳng phải đến khi nhập học thì cũng biết à?”

Cốc Vũ có em bé nên tính tình cũng trẻ con một chút, nếu không phải vì chuyện đi học đại học nên phải gom hết can đảm nháo nhào với Lăng Sóc cùng Lăng Tập Trạo một lần, bây giờ nghe Lăng Sóc nói vậy, liền ngoảnh mặt đi, mất hứng.

Thật ra, cái này cũng phải nói, bởi vì Cốc Vũ biết rằng mình đã mang thai, nhưng lại không hề có ý thức đã có em bé! Cho nên mới muốn đi học đại học, giống như, ngoại trừ lên đại học, cậu cũng không biết phải làm cái gì. Cậu cũng muốn đi thăm cha, nhưng mà bây giờ người vẫn còn trong ba tháng đầu tiên, không thể ngồi xe thời gian quá dài.

Hoặc là, Cốc Vũ muốn lên đại học chỉ là muốn tìm chuyện để giúp phân tâm, không tập trung đến chuyện bản thân là nam nhưng lại có thể mang thai rồi tự ti; phân tán sự mâu thuẫn vừa muốn gặp lại cha mà mình mong nhớ nhưng lại sợ hãi nếu phải gặp cha; phân tán đi sự khủng hoảng trong lòng khi được yêu thương cùng với sợ mất đi sự yêu thương.



Nhìn Cốc Vũ ngoảnh mặt đi, Lăng Sóc giữ đầu Cốc Vũ lại, hai tay ôm lấy mặt Cốc Vũ, mặc kệ Lăng Tập Trạo cùng Vạn Hoa còn ngồi bên cạnh, kề sát lên đôi môi của Cốc Vũ, phủ một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước lên trên đó, nhẹ giọng nói: “Vũ, nếu như mong chờ lên đại học như vậy, thì phải cố gắng ăn cơm, nếu không đến ngày nhập học đại học em vẫn hở ra là nôn như bây giờ thì anh với ông nội tuyệt đối sẽ không cho em đi học đâu. Cho dù em có năn nỉ kiểu gì cũng không được.”

“Dạ, bây giờ mình đi ăn cơm nha. Em nghĩ bác Lâu cũng đã dọn cơm xong rồi.” Vừa nói, Cốc Vũ cũng tuột từ trên người Lăng Sóc xuống.

Quả nhiên, chỉ một lúc sau, bác Lâu đã đi ra mời mọi người qua phòng ăn dùng cơm trưa.



Diệp Đồng ở lại trong khách sạn đợi đến khi đám cưới của bạn cậu Út xong xuôi thì sẽ quay về lại thành phố H, chỉ có điều, đợi suốt ba ngày cũng không thấy Cốc Vũ gọi điện thoại lại nữa, chỉ có sau cái bữa bị đưa về lại khách sạn thì có gọi điện thoại đến, vội vã nói vài câu thì đã cúp máy rồi.

Diệp Đồng không hề nghi ngờ chuyện chắc chắn Lăng Sóc ở phía sau không cho Cốc Vũ gọi điện thoại cho cậu ta. Nếu như Cốc Vũ còn ở lại bên cạnh cậu ta, cậu ta cũng tuyệt đối không bao giờ cho Cốc Vũ gọi điện thoại với Lăng Sóc. Chỉ riêng điểm này thì cậu ta cùng Lăng Sóc lại có sự nhất trí cao tuyệt đối.

Chỉ bất quá, bây giờ cậu ta hoàn toàn không đấu lại được với Lăng Sóc, mặc kệ là khi nào, cũng chỉ có tình yêu dành cho Cốc Vũ mà thôi. Nhưng mà nếu chỉ có tình yêu thì không đủ, cậu ta không muốn để Cốc Vũ đi theo cậu ta chịu khổ, cậu ta muốn nhìn thấy Cốc Vũ cười hạnh phúc, cậu ta muốn nụ cười hạnh phúc này của Cốc Vũ là phải do Diệp Đồng này mang lại.

Cho nên, cậu ta nhất định phải khiến cho mình trở nên mạnh mẽ, phải cướp lại Cốc Vũ từ trong tay Lăng Sóc, bởi vì Cốc Vũ là do cậu ta phát hiện ra trước, là cậu ta yêu trước…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.