Cuồng Hậu Ngoan Ngoãn Để Trẫm Sủng

Chương 47: Ta đồng ý điều kiện



Edit: Lãnh Thiên Nhii.

Ánh trăng trong suốt như nước, chiếu xuống trên đường nhỏ quanh co, khiến đoạn cuối đình nghỉ mát nổi bật lên giống như tiên cảnh.

Trắng tinh khiết, đỏ Trương Dương. Lạc Huyền Lăng và Nam Ức Tịch ngồi đối mặt nhau, giống như sự ghê tởm ngoài thế gian đều không nhiễm bẩn được bọn họ, lại giống như áp đảo tất cả sự đáng ghê tởm, thao túng bàn cờ thiên hạ.

Bóng đêm càng đậm dần, tất cả như lọt vào ngủ say, không có một âm thanh, rõ ràng có thể nghe được âm thanh con cờ rơi vào trên bàn cờ, thậm chí ngay cả tiếng hít thở cũng có thể nghe được rất rõ ràng.

Nam Ức Tịnh cầm một quân cờ trắng, cau mày nhìn bàn cờ, trên bàn cờ quân cờ đã bày tràn đầy, hình như lại một lần nữa lọt vào thế hoà. Ở sơn trang ba ngày, nàng và Lạc Huyền Lăng đã chơi cờ với nhau ba ngày, mỗi một lần đều là thế hoà. Chẳng lẽ lại thật sự bất phân thắng bại sao?

Nàng tự xưng là tâm tư kín đáo, từ nhỏ đã nghiên cứu sách dạy đánh cờ, tự tin kỳ nghệ không có địch thủ. Nhưng đánh cờ cùng Lạc Huyền Lăng, đừng nói thắng, chính duy trì thế hoà, cũng khiến nàng lao lực ý định. Người nam nhân này tâm tư sâu bao nhiêu?

Có chút ủ rũ tùy ý đặt đặt quân cờ trên bàn cờ, Nam Ức Tịch nhếch môi cười nói, "Sợ là lại thế hoà rồi."

Lạc Huyền Lăng thấy thế cũng khẽ nâng lên khóe môi, lộ ra nụ cười hài hước thanh nhã, cầm quân cờ màu đen trong tay vững vàng rơi vào trên bàn cờ, nhìn Nam Ức Tịnh, ôn nhã như ngọc nói, "Ta thắng."

Nam Ức Tịnh ngước mắt nhìn về phía bàn cờ, quả nhiên quân đen đã áp chế hoàn quân trắng. Nàng không chú ý cứ nghĩ sẽ lại ở thế hoà, vì vậy tùy ý để xuống, Lạc Huyền Lăng lại nhanh xác định ra một ít sơ hở, thừa dịp bày một quân cờ, hôm nay quân đen đã định là thắng, quân trắng không còn thời gian xoay sở.

Nhìn Lạc Huyền Lăng, lại thấy khóe môi hắn nở nụ cười hài hước, một đôi tròng mắt đen vẫn sâu không lường được như cũ, hiện ra ánh sáng thâm thúy. Không nghĩ tới Lạc Huyền Lăng là người ôn hòa cao nhã, cũng sẽ có lúc đùa nghịch? Hơn nữa còn thẳng thắn khí hùng như thế?

"Dù là thời điểm gì, cũng không lên dễ dàng thư giãn. Bởi vì một chút chút thư giãn, thường có thể khiến ngươi bỏ mệnh." Lạc Huyền Lăng thu hồi nụ cười, như có thâm ý nói với Nam Ức Tịnh, vừa cất xong quân cờ, cười nói, "Không cần ngẩn người tại đó, ta sẽ không thật sự chơi xấu."

Nam Ức Tịnh nghe Lạc Huyền Lăng nói, ánh mắt nhìn về phía Lạc Huyền Lăng lại càng thêm phức tạp. Một chút thư giãn, thì có thể muốn tánh mạng của ngươi. Có thể nói ra như vậy, tất nhiên là cuộc sống ngày đêm ở trong nguy cơ, không cho phép một chút buông lỏng. Rốt cuộc Lạc Huyền Lăng lớn lên trong hoàn cảnh gì?

"Lời nói nhẹ nhàng buông tha, nếu không phải cuộc cờ mà là người chém giết, ta sợ là đã mất mạng rồi." Nam Ức Tịnh nhìn về phía Lạc Huyền Lăng lộ ra nụ cười rực rỡ, đôi mắt sáng ngời trong suốt giống như đem ánh trăng thắp sáng, "Lạc Huyền Lăng, là ta thua. Cám ơn ngươi nhắc nhở ta."

Lạc Huyền Lăng nghe vậy, chỉ hơi gật đầu. Hắn nhìn Nam Ức Tịnh, bên trong đôi mắt màu đen mang theo vẻ phức tạp, trầm mặc chốc lát, hắn ôn nhã nói, "Ngươi đã nhận thua, vậy liền đồng ý với ta một chuyện."

"Chuyện gì?" Lấy thế lực và mưu lược của Lạc Huyền Lăng, nàng thật sự không biết Lạc Huyền Lăng có chỗ nào cần nàng giúp một tay, ngược lại nàng rất tò mò đối với chuyện trong miệng Lạc Huyền Lăng.

Lạc Huyền Lăng từ từ đứng lên, khóe môi nâng lên ý cười nhợt nhạt, ánh trăng tôn lên giống như thiên tiên, Nam Ức Tịnh nhất thời bị chấn động, trong mắt Lạc Huyền Lăng chợt lóe lên nghiêm túc và cố chấp chưa từng nhìn thấy, chỉ nghe giọng điệu Lạc Huyền Lăng cực kỳ buông lỏng nói, "Điều này thật sự là ta thắng không cần dùng võ, vậy ta sẽ để cho ngươi làm chuyện đơn giản thôi. Ngươi vén ống tay áo lên, duỗi hai tay ra."

Nam Ức Tịnh có rất nhiều suy đoán với chuyện trong miệng Lạc Huyền Lăng, chỉ là nàng nghĩ nát óc cũng sẽ không nghĩ đến, lại là một chuyện không đâu như thế.

Nhíu mày, nhưng vẫn làm dựa theo lời Lạc Huyền Lăng nói, vén ống tay áo lên, dang đôi tay ra ngoài, lộ ra hai cánh tay nhỏ bé trắng noãn.

Lạc Huyền Lăng làm như lơ đãng lướt qua cánh tay Nam Ức Tịnh, chạm đến vết sẹo hình trăng lưỡi liềm trên cẳng tay phải của Nam Ức Tịnh thì bên trong con ngươi màu đen bắn ra một cỗ hào quang kì dị, hắn nắm chặt tay áo bên trong không nhịn được run rẩy.

Ngước mắt nhìn về phía Nam Ức Tịnh, trong tròng mắt đen ẩn giấu cảm xúc sóng lớn mãnh liệt, môi của hắn mím thật chặt, bước chân không tự chủ được nhích tới gần tới Nam Ức Tịnh.

Là nàng! Quả nhiên thực sự là nàng! Hắn tìm Ức Tịnh nhiều năm như vậy, không nghĩ tới nàng cư nhiên thành Cung chủ Ma Cung? ! Buồn cười nàng ở trước mặt hắn, thế nhưng hắn lại chậm chạp không nhận ra nàng.

Sớm nên nghĩ tới, trừ nàng, còn ai sẽ có con ngươi xinh đẹp như vậy, còn có ai sẽ có ánh mắt trong suốt mà quyết tuyệt như vậy?! Chỉ là vì sao ban đầu Ức Tịnh nhu nhược thiện lương, lại biến thành ngày hôm nay? Nhất định là trong lòng cực kỳ đau, mới có thể thay đổi như vậy.

Cảm xúc đau lòng thương tiếc gần như che mất tâm của Lạc Huyền Lăng, hắn rất muốn vươn tay ôm lấy nữ tử trước mắt, nói cho nàng biết, không phải sợ, hắn tìm được nàng, về sau hắn sẽ không để cho nàng chịu uất ức.

Nhưng lý trí khống chế được hành vi của hắn. Hắn đang tìm nàng, nàng biết rất rõ ràng, nhưng nàng lại không muốn nói ra thân phận của bản thân, nếu mình tùy tiện nói ra thân phận của nàng, chỉ sợ không phải là việc nàng mong muốn.

Mặc dù Lạc Huyền Lăng che giấu cảm xúc chính mình cực tốt, nhưng trong mắt hắn bộc lộ ra ngoài mừng rỡ và đau lòng vẫn bị Nam Ức Tịnh nhận thấy, nàng ngước mắt nhìn Lạc Huyền Lăng, vẫn đôi mắt thâm trầm như cũ, chỉ là trong tròng mắt đen không còn bình tĩnh mà là gợn sóng?

Khẽ nhíu mày, Nam Ức Tịnh hỏi, "Lạc thiếu chủ, ngươi làm sao vậy?"

"Không có việc gì. Ta chỉ là tò mò, vết sẹo trên tay Quỳnh Lạc này là từ đâu mà đến? Xem ra không hề giống binh khí gây thương tích." Lạc Huyền Lăng nghe Nam Ức Tịnh hỏi, lập tức thu lại tất cả cảm xúc, đè nén sóng ngầm mãnh liệt trong lòng xuống, nhìn Nam Ức Tịnh ôn nhã như lúc ban đầu cười nói.

Nam Ức Tịnh có chút nghi ngờ nhìn chằm chằm Lạc Huyền Lăng, nàng cảm giác rõ ràng cảm xúc Lạc Huyền Lăng có cái gì không đúng, nhưng thời điểm nàng hỏi, cảm xúc hắn đang có trong nháy mắt thu liễm toàn bộ, đây là sự ẩn nhẫn khống chế đáng sợ dường nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.