Cuồng Hậu Ngoan Ngoãn Để Trẫm Sủng

Chương 63-1: Cầu hôn sao? Vậy ta từ hôn! (1)



Đại quân Đông Lâm áp cảnh, nhưng chậm chạp chưa động thủ. Đại quân ngày đêm ở biên cảnh Nam Hải thao luyện, giống như đang đợi thời cơ tốt nhất, một lần đánh bại Nam Hải.

Quân ở biên giới Nam Hải coi giữ và dân chúng vô cùng bàng hoàng, mà triều đình Nam Hải các vị thái tử bởi vì địa vị mà tranh đấu gay gắt.

Đối mặt thế cuộc như vậy, nội tâm Nam Vũ sầu lo, đã vài ngày chưa từng ngủ ngon giấc. Mấy ngày nay hắn nghĩ rất nhiều biện pháp, vừa đấm vừa xoa, cũng không khiến Nam Ức Tịnh đồng ý gả cho Hạ Văn Cừ hoặc là Gia Luật linh, chỉ đành phải viết thư đến Bắc Mạc và Tây Nhạc, nói hiện tại thực lực Nam Hải đang nguy, hi vọng vượt qua nguy hiểm để cho Nam Ức Tịnh tự động lựa chọn gả một trong những người bọn họ.

Làm như vậy khả năng liên minh có lẽ sẽ không thành, nhưng nếu Hạ Văn Cử và Gia Luật Linh thật sự để ý Nam Ức Tịch, có lẽ cũng sẽ ra tay trợ giúp.

Nam Vũ không ngờ tới, tin tức của hắn mới gửi ra ngoài mấy ngày, Hạ Văn Cử và Gia Luật Linh thế nhưng tự mình đến Nam Hải, nói là đặc biệt cầu hôn, tới đón cưới Nam Ức Tịch.

Thiên Hương lâu tầng thứ ba bên trong gian phòng trang nhã.

Nam Ức Tịch lười biếng tựa vào trước cửa sổ trên giường êm, nhìn xuyên thấu qua cửa sổ trên đường phố đội ngũ sứ thần Bắc Mạc và Tây Nhạc đi qua, khóe môi cười như không cười.

Áo lông cáo trắng như tuyết trên giường êm để lộ ra thân thể uyển chuyển lanh lợi xinh xắn của nàng, cộng thêm mấy phần quyến rũ cao quý, sợi tóc đen như mực tán lạc trên giường êm, màu sắc trắng đen đan vào nhau khiến mọi thứ lu mờ không gì sánh kịp.

“Ức Tịch của ta sức quyến rũ thật vô biên, có thể khiến Hạ Văn Cử và Gia Luật Linh cùng nhau chạy tới Nam Hải cầu hôn.” Nạp Lan Thần Dật nhìn Nam Ức Tịch, khóe môi hiện lên nụ cười ôn nhã, chậm rãi nói.

Hắn mặc một bộ cẩm bào màu trắng, đứng bên cạnh Nam Ức Tịch, bên trong là vải đỏ làm nền, càng lộ vẻ tuấn tú thanh nhã, giống như ánh nắng dọi sáng căn phòng.

Nghe được lời Nạp Lan Thần Dật nói, Nam Ức Tịch không chút để ý thu hồi ánh mắt bên ngoài cửa sổ, đưa ngón tay mảnh khảnh ra, nhẹ nhàng đóng cửa sổ, ngoái đầu nhìn về phía Nạp Lan Thần Dật, nhếch môi cười nói, “Đây còn không phải là may mắn của ngươi?”

Nạp Lan Thần Dật nghe vậy, bất đắc dĩ nhún vai một cái, lại nói Gia Luật Linh và Hạ Văn Cừ biết Nam Ức Tịch, đích xác là bởi vì bức tranh mẫu đơn của Tề công tử. Lúc đó, hắn đặt bức tranh mẫu đơn trên quán nhỏ để Gia Luật Linh dễ thấy, chính là vì muốn cho Gia Luật Linh lấy được tranh mẫu đơn, ai biết Nam Ức Tịch khi đó đột nhiên xuất hiện, đoạt tranh cùng Gia Luật Linh?

Đây chính là trả lời một câu ngạn ngữ, “Người định không bằng trời định” . Coi như hắn tính toán không chê vào đâu được thế nào, nhưng có ít thứ không thể tính được.

“Ức Tịch đang nói ta tự mình chuốc lấy cực khổ sao? Mình ta có hai tình địch?” Trong mắt Nạp Lan Thần Dật hiện lên một tia bất đắc dĩ, cưng chìu nhìn Nam Ức Tịch, khóe môi mang theo nụ cười không thể làm gì, từ từ nói.

Nam Ức Tịch nhíu lông mày, chậm rãi từ trên giường êm ngồi thẳng người, vẻ mặt vô tội nhìn Nạp Lan Thần Dật, cố làm ngây thơ nói, “Ta cũng không biết nói gì, chỉ là ngươi đã nói xác định như vậy. Cho nên, chính ngươi có tình địch, ngươi phải giúp ta giải quyết.”

“Ức Tịch chỉ cần phân phó, ta nguyện ý ra sức.” Nạp Lan Thần Dật nghe vậy, chỉ là nhíu lông mày, tay áo bào nhẹ nhàng vung lên, bộ dáng công tử nho nhã khiêm tốn, chỉ có thể thấy được chút sáng từ trong con ngươi đen như mực.

Giải quyết tình địch sao? Hắn tự nhiên vui lòng ra sức , dù Nam Ức Tịch không mở miệng, hắn cũng sẽ động thủ. Nữ nhân của Nạp Lan Thần Dật hắn, có thể tùy tiện mơ ước sao?

Muốn lấy Ức Tịch?! Không cần biết ngươi là Vương gia hay là Thái tử, đều một câu “Không có cửa đâu”!

“Công tử Vô song được xưng mưu lược toàn tài còn cần ta phân phó sao?” Nam Ức Tịch nghe vậy, mắt khẽ chớp, chẳng nói đúng sai cười cười, trong mắt mang theo vài phần dịu dàng và hài hước.

Nạp Lan Thần Dật nghe vậy, trong mắt cũng thoáng qua tia giảo hoạt, cười đến thanh nhã vô cùng, nói lời thề son sắt, “Ức Tịch nói đúng lắm, chuyện như vậy tại sao có thể để ngươi bận tâm được? Về sau khi có tình địch mới xuất hiện, ta sẽ giải quyết hết, đảm bảo sẽ không để cho ngươi hao tâm tốn sức!”

Nam Ức Tịch không khỏi xem thường một cái, không ngờ nàng lại trúng hắn bẫy, hắn đi vòng lớn như vậy, chính là vì giải quyết tình địch “Cướp lấy” quyền lợi.

“Đúng vậy.” Nam Ức Tịch nở nụ cười ngây thơ, nói từng chữ với Nạp Lan Thần Dật.

Nàng cũng không phải là người tốt, nếu có người dám mơ ước Nạp Lan Thần Dật, nàng tự nhiên cũng sẽ không nương tay!

Khoan thai tự đắc ngồi ở Thiên Hương lâu cùng Nạp Lan Thần Dật trong gian phòng trang nhã uống trà bàn về thiên hạ, bên ngoài Nam Vũ đang phái người tìm Nam Ức Tịch. Phải biết Hạ Văn Cử và Gia Luật Linh vừa đến Nam Hải, không vào dịch quán, liền trực tiếp đến ngự thư phòng tìm hắn, bảo là muốn hỏi cưới Nam Ức Tịch.

Nam Vũ phái người Nam Ức Tịch, nhưng tìm khắp nơi đều không thấy, bất đắc dĩ đành phải để Hạ Văn Cử và Gia Luật Linh về dịch quán nghỉ ngơi trước, thời điểm ngày mai làm bữa tiệc đón gió tẩy trần cho bọn hắn cái công đạo.

Màn đêm nặng nề, gió nhẹ lướt qua nước sông, tạo ra từng đợt song nhỏ. chiếu trên mặt sông, phản xạ ra sóng nước trong veo.

Hai bóng dáng cao lớn như ngọc đứng ở bờ sông. Bóng người màu tím sẫm cao hơn một chút, lộ ra một cỗ hơi thở lạnh lùng không có gì sánh kịp, mà bóng dáng màu hồng đào bên cạnh mặc dù thoạt nhìn quần áo lụa là, nhưng trong đó cũng mơ hồ tiết lộ ra khí chất vương giả.

“Linh thúc thúc quyết tâm tranh giành cùng ta?” Hạ Văn Cử nhíu mày nhìn Gia Luật Linh, hắn hôm nay hẹn Gia Luật Linh ra ngoài, chính là vì muốn khuyên Gia Luật Linh buông tha chuyện cầu hôn Nam Ức Tịch, nhưng mặc kệ hắn nói điều kiện ra sao, Gia Luật Linh cũng không chịu nhả ra.

Gia Luật Linh nghe vậy, chỉ lạnh lùng nhìn Hạ Văn Cử một cái, lạnh giọng nói, “Lần trước tranh mẫu đơn, ta đã nhường ngươi một lần, lần này, ta quyết sẽ không nhường.”

Nam Ức Tịch là nữ tử đầu tiên có thể đả động lòng hắn. Hắn vốn tính toán thời điểm rời Nam Hải liền thỉnh Nam Vũ cầu hôn, nhưng nghĩ đến tình cảnh Tây Nhạc, hắn đành trở về nước bẩm báo hoàng huynh rồi viết thư cầu hôn, nhưng không có nghĩ đến, Hạ Văn Cử thế nhưng cũng viết thư cầu hôn, cùng hắn đi đến Nam Hải, tự mình cầu hôn.

Mà Hạ Văn Cử từ lần đầu tiên nhìn thấy Nam Ức Tịch đã động lòng, nhưng hắn chỉ là thái tử, chuyện cầu hôn cần quốc chủ tự mình viết thư mới được, sau khi hắn trở về nước nói lên yêu cầu cưới Nam Ức Tịch, phụ hoàng càng thêm giận dữ, kiên quyết không đồng ý, hắn thật vất vả dùng hết biện pháp thuyết phục phụ hoàng viết thư cầu hôn, ai biết nửa đường nhảy ra trình giảo kim!

Hạ Văn Cử gà Gia Luật Linh lạnh lùng nhìn nhau, một lạnh lùng, một yêu dị, ánh mắt hai người ở trong không khí va chạm, ai cũng không chịu nhượng bộ.

“Bóng đêm hôm nay thực là không tồi.” Thời điểm hai người đang giằng co không xong, một giọng nữ tử xinh đẹp uyển chuyển vang lên bên tai bọn hắn, giọng nói dễ nghe như vậy, trừ nữ tử kinh thái tuyệt diễm đó, còn ai vào đây?

Trong cùng một lúc, hai người xoay người, lại đồng thời sửng sốt.

Ánh trăng trong sáng chiếu xuống trên người Nam Ức Tịch, tay áo lửa đỏ dát lên một tầng ánh sáng màu bạc, xinh đẹp và thánh khiết cùng tồn tại ở trên người nàng, lụa mỏng che mặt càng khiến nàng thêm vài phần thần bí, nàng giống như tiên nữ mê hoặc lòng người không thể xâm phạm.

Mà nguyên nhân khiến Hạ Văn Cử và Gia Luật Linh sững sốt không chỉ do Nam Ức Tịch đẹp đến nỗi làm người ta hít thở không thông, mà còn do nam tử đứng bên người Nam Ức Tịch.

Một bộ cẩm bào màu trắng, phía trên thêu đóa mẫu đơn màu bạc, áo bào đơn giản trắng trong thuần khiết tạo nên cỗ khí thế thanh nhã cùng xuất trần. Ngay cả tướng mạo hắn tuy bình thường, nhưng cũng không che đậy được lưu chuyển tuyệt thế phong hoa trong con ngươi hắn.

“Lạc Huyền Lăng! ?” Hạ Văn Cử nhìn Nam Ức Tịch sánh vai đứng thẳng với Nạp Lan Thần Dật, giờ phút này Nạp Lan Thần Dật mang mặt nạ da mỏng, che giấu dung mạo chân thật của hắn, lúc sử dụng mặt nạ da người là khi hắn lấy thân phận của Lạc Huyền Lăng xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Nghe được Hạ Văn Cừ kinh ngạc kêu lên, Nạp Lan Thần Dật chỉ nhẹ nhàng đi đến gần Hạ Văn Cử và Gia Luật Linh, làm bộ như bây giờ mới thấy rõ ràng bộ dáng của bọn họ, ôn nhã khiêm tốn nói, “Thái tử Bắc Mạc, vương gia Tây Nhạc Linh? Các ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

Gia Luật Linh và Hạ Văn Cừ nghe được lời Nạp Lan Thần Dật nói, trong mắt thoáng qua một tia não ý, người này rõ ràng đang giả bộ hồ đồ! Chuyện Bắc Mạc và Tây Nhạc đến Nam Hải cầu hôn lớn như vậy, bọn họ không tin Lạc Huyền Lăng lại không biết, mà hiện tại hắn xuất hiện tại Nam Hải, lại xuất hiện cùng Nam Ức Tịch, đến cùng là xảy ra chuyện gì?!

“Bổn vương tới cầu hôn .” Gia Luật Linh nhíu mày, gương mặt lạnh lùng, nhưng thời điểm nhìn Nam Ức Tịch, ánh mắt không tự chủ mềm mại thêm mấy phần.

Nam Ức Tịch làm như không thấy nhu tình trong mắt Gia Luật Linh, nàng nhíu lông mày, khóe môi nâng lên nụ cười xinh đẹp, từ từ hỏi, “Oh? Không biết nữ tử nhà ai có thể thể được Linh vương gia ưu ái như thê?”

Hôn thư Gia Luật Linh và Hạ Văn Cừ sớm đã gửi đến Nam Hải, nhưng khi nhìn dáng vẻ Nam Ức Tịch giống như cái gì cũng không biết, chẳng lẽ Nam Vũ không báo cho Nam Ức Tịch biết sao?

Muốn Gia Luật Linh hắn ở trước mặt Lạc Huyền Lăng và Hạ Văn Cừ nhìn Nam Ức Tịch thổ lộ tâm ý, hắn quả thật có chút không làm được, dù sao hắn luôn luôn lạnh lùng ít nói, không quen biểu đạt, hắn chỉ nhìn Nam Ức Tịch, ánh mắt rất là kiên định nói ra, “Ngày mai trên yến tiệc, sẽ biết.”

Hạ Văn Cử đứng ở một bên, bên trong đôi mắt hẹp dài đào hoa thoáng qua mấy phần quan sát, nhìn Nam Ức Tịch và Lạc Huyền Lăng đứng cạnh nhau, quan hệ giữa hai người hình như không tầm thường. Hắn hoàn toàn hiểu rõ, lúc trước Nam Ức Tịch không muốn ngồi cùng với hắn, hôm nay làm sao lại nguyện ý đứng gần Lạc Huyền Lăng như vậy?

Chẳng lẽ trong lòng Nam Ức Tịch chính là Lạc Huyền Lăng, hôm nay cố ý cùng Lạc Huyền Lăng giả vờ ngây ngốc trước mặt hắn và Gia Luật linh, chính là vì muốn hắn biết khó mà lui sao? Nhưng hắn Hạ Văn Cừ cho tới bây giờ không biết cái gì gọi là biết khó mà lui, hắn chỉ biết, hắn thích, hắn nhất định phải lấy được!

“Hôm nay trùng hợp như thế, gặp được Lạc huynh và Quỳnh Lạc, không bằng chúng ta uống chung mấy chén?” Hạ Văn Cử không biến sắc nhíu lông mày, nhìn Lạc Huyền Lăng và Nam Ức Tịch cười nói.

Nam Ức Tịch nghe vậy, chỉ nhàn nhạt liếc Hạ Văn Cử một cái, không chút lưu tình nói, “Không cần. Ta và Huyền Lăng còn muốn đi dạo chung quanh. Hạ thái tử và Linh vương gia uống với nhau đi.”

Nói xong, Nam Ức Tịch và Lạc Huyền Lăng liền không coi ai ra gì rời đi, Hạ Văn Cử nhìn bóng lưng, khóe môi hiện lên nụ cười kiên định, từ từ nói, “Quỳnh Lạc, quá tam ba bận, ngươi đã cự tuyệt ta ba lượt, hi vọng lần sau ta có yêu cầu gì, ngươi không cần cự tuyệt ta nữa.”

“Xem ra chiêu này không có tác dụng rồi.” Nghe được Hạ Văn Cử nói sau lưng Nam Ức Tịch, Nạp Lan Thần Dật bất đắc dĩ nhún vai một cái, nhìn Nam Ức Tịch, cười nói.

Nam Ức Tịch cũng là rất nhức đầu đè huyệt thái dương, vốn dĩ muốn giả vờ ngây ngốc để bọn họ biết khó mà lui, nhưng không có nghĩ đến, bọn họ lại không phản ứng gì, thật sự không có nhìn ra dụng ý của nàng, hay là cùng nhau giả vờ ngây ngốc?

Trong mắt lướt qua một tia thiếu kiên nhẫn, Nam Ức Tịch cụp mắt, chậm rãi nói ra, “Nếu bọn họ thật sự không biết biết khó mà lui, này ngày mai xấu mặt trên đại điện, cũng không phải ta.”

Mặc dù nàng cố tình làm bậy, nhưng cũng không muốn đồng thời đắc tội Bắc Mạc và Tây Nhạc. Sau khi nàng cự hôn, đắc tội không chỉ là Hạ Văn Cử, Gia Luật Linh, mà còn là cả Bắc Mạc và Tây Nhạc. Nhưng nếu là bọn họ nhất định cầu hôn, nàng kia cũng không cần quan tâm mặt mũi của bọn hắn!

Gia Luật Linh đứng tại chỗ nhìn bóng lưng Nam Ức Tịch, trong mắt lướt qua tối tăm, bên trong hình như còn có mấy phần lo lắng mất mác, hắn khó khăn nói, “Hình như quan hệ giữa nàng và Lạc Huyền Lăng không đơn giản.”

“Thế nào? Linh thúc thúc nhanh như vậy đã muốn buông tay rồi hả?” Hạ Văn Cử nghe được lời Gia Luật Linh nói, chẳng hề để ý nhìn Gia Luật Linh một cái, đi tới bên người Gia Luật Linh, cười nói, “Nếu Linh thúc thúc buông tay cũng tốt, vậy thì ta bớt thêm đối thủ.”

“Nếu nàng và Lạc Huyền Lăng thật sự là lưỡng tình tương duyệt thì sao?” Gia Luật Linh nghe được lời Hạ Văn Cử nói, nhíu mày, vừa nghĩ tới dáng vẻ vừa rồi nàng nhìn về phía Lạc Huyền Lăng mới tươi cười xinh đẹp làm sao, trong lòng hắn có mất mát lo lắng, nếu trong lòng của nàng thật sự có người, vậy hắn còn có lập trường đi tranh sao?

Hạ Văn Cử đối với việc này chẳng hề để ý nhún vai một cái, trong tròng mắt hẹp dài mang theo một tia chắc chắn bắt buộc, chậm rãi nâng lên khóe môi, mang theo dáng vẻ tươi cười tà mị, nói từng chữ, “Lưỡng tình tương duyệt thì như thế nào? Ta thích nữ nhân, ta sẽ không buông tay. Coi như hiện tại nàng thật sự thích Lạc Huyền Lăng, chỉ cần nàng gả cho ta, chung quy có một ngày, ta sẽ khiến nàng yêu ta!”

Gia Luật Linh nhìn dáng vẻ Hạ Văn Cử, chỉ khe khẽ thở dài một hơi, không nói gì, đưa mắt nhìn cơn sóng trên nước sông, ánh mắt hắn nhìn phương xa, giống như đang nhìn nước sông lại giống như không hề có tiêu cự.

Hắn hình như chỉ đứng ở đó thưởng thức phong cảnh, lại như đang suy nghĩ chuyện gì đó sâu xa.

Nàng là nữ tử kiêu ngạo như vậy, làm sao sẽ cho phép người khác thao túng hạnh phúc của nàng? Nếu nàng không muốn gả, cho dù bọn họ tranh được ngươi chết ta sống, cũng không thể khiến nàng thay đổi sắc mặt.

Mà Hạ Văn Cử đứng sau lưng Gia Luật Linh, hắn nhìn nước sông ngẩn người, trong lòng cũng có chút mâu thuẫn. Tính tình Nam Ức Tịch, từ lần đầu tiên hắn nhìn thấy đã hiểu rõ, mà hắn cũng chính là thích tính tình bừa bãi không khuất phục của nàng như vậy, nếu hắn thật sự ép buộc nàng gả cho hắn, nàng có không vì vậy mà hận hắn không? Hắn thật sự có thể khiến cho nàng yêu hắn sao?

Hai người cứ như vậy một trước một sau đứng ở bờ sông, đều không nói chuyện, chỉ nhìn nước sông cuồn cuộn, yên lặng đứng thẳng.

Nhưng đêm khuya khó ngủ, nhìn phương xa đến ngốc người, làm sao ngăn cản Gia Luật Linh và Hạ Văn Cử?

Nam Khởi đứng một mình trong trạch viện vương phủ, cho tất cả hạ nhân lui xuống, ngẩng đầu yên tĩnh nhìn khoảng không, giống như lọt vào trong thế giới của chính mình.

Ngày mai trên đại điện, Hạ Văn Cử và Gia Luật Linh sẽ tự mình xin cưới. Hắn hiểu rất rõ tính tình Nam Ức Tịch, nếu nàng không muốn, dù là chết, nàng cũng sẽ không đồng ý. Nhưng Bắc Mạc và Tây Nhạc sao có thể dễ dàng được tội được? Nếu nàng thật sự cự hôn, sợ là phụ hoàng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng? Hắn nên làm như thế nào mới có thể bảo vệ nàng?

Doãn Lưu Quang cũng vậy ngồi trong đình viện, mặc cho ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống trên người hắn, hắn nhìn phương hướng đình viện của Nam Ức Tịch, nơi đó ngọn đèn dầu đã tắt, cũng không biết nàng đã ngủ chưa?

Hắn còn nhớ rõ ràng cảnh tượng lần đầu tiên thấy nàng ở Ma Cung, lúc đó nàng mặc một bộ y phục màu đỏ lửa, khóe mắt đuôi mày đều mang xinh đẹp hài hước, từ trên cao nhìn xuống hắn, không để dùng lời nào có thể diễn tả được vẻ cao quý và khí thế đó, thời điểm nháy mắt khi mà nàng đến gần phía hắn, đôi tròng mắt kia lại chứa thiên chân vô tà trong suốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.