Cường Mãi Cường Mại

Chương 69: Phiên ngoại 1



Đúng lúc đó, thân ảnh Thiệu Ly và Lý Hữu lọt vào tầm mắt cô.

Lý Hữu đang ngồi trên băng ghế. Thiệu Ly ngồi xổm bên cạnh hắn, cầm trong tay một ngọn lá tre chọt chọt tay hắn. Lý Hữu nhìn cậu, thần sắc yên bình, hạnh phúc.

Thiệu Hiểu Tây ở cách đó không xa đang xem hoa.

Thiệu Ly nói: “Anh xem anh hiện tại đi, trọc lóc y hệt con thỏ Tzuki, thật mất mặt.” Cậu đang có ý nói đến cái đầu được quấn băng kín mít của Lý Hữu.

Lý Hữu có chút không hiểu: “Là sao?”

Thiệu Ly cười ha hả, nói “Là anh nhìn y chang con thỏ đực, cực kỳ đáng yêu, ha ha.”

Lý Hữu hỏi ngược lại cậu “Sao em biết nó là thỏ đực?”

Thiệu Ly nói: “Chắc chắn là thỏ đực, thỏ cái không thể nào khó coi như vậy?”

Dù rằng nói như thế nào cũng là nói móc hắn thôi. Nhưng vừa rồi cậu không hề nói vậy, rõ ràng cậu nói là “đáng yêu” .

Lý Hữu hừ nhẹ một tiếng, đại khái là cảm thấy giải thích của Thiệu Ly rất gượng ép, không hề có chút thuyết phục.

Hắn nói: “Đứng lên đi, quần áo bẩn như thế này sao gặp người khác được.”

Thiệu Ly nói: “Nên gặp sao thì gặp như vậy thôi.” Cậu nghĩ một chút, còn nói: “Lần này xảy ra chuyện lớn như thế, anh nói xem em nên làm gì tỏ chút thành ý đây?”

Lý Hữu trả lời: “Ừm, có thể quyên góp một số tiền.”

Thiệu Ly nói: “Đừng mà. Em cũng không muốn vất vả dùng tiền mồ hôi nước mắt để cho người ta đem cho tiền Bạch Mỹ Mỹ hay Hắc Mỹ Mỹ nào đó mua biệt thự hay xe hơi đâu.” Cậu đang nói đến một sự kiện đang gây xôn xao trên mạng internet về một người nào đó vung tiền khoe giàu.

Lý Hữu hết chỗ nói rồi, hắn không biết nếu Thiệu Ly nghe thấy hắn cũng bỏ vào đó không ít tiền, đêm nay không biết có đá bay hắn ra ngoài, không cho hắn vào cửa hay không. Cuối cùng, hắn sáng suốt nghĩ việc này vẫn tốt nhất là không cần phải nói.

Thấy hắn không nói lời nào, miệng Thiệu Ly lại tiếp tục liến thoắng: “Hay là em bỏ tiền quyên góp cho mấy cô nhi viện?”

Ý tưởng này không tồi, Lý Hữu thực tán thành nói: “Rất tốt.”

Thiệu Ly ngẩng đầu, đắc ý nhìn hắn cười cười: “Em cũng biết là rất tốt.” Sau đó, cậu quấn lá tre hai vòng thành hai chiếc nhẫn, một chiếc đeo vào ngón áp út của Lý Hữu, nhìn hắn cười thỏa mãn, nói: “Chà chà, cái nhẫn này rất xứng với khí chất của anh.”

Lý Hữu nhìn chiếc nhẫn trên tay, khẽ nở nụ cười, sờ cổ cậu, cầm lấy chiếc còn lại đeo cho cậu.

Mất mặt thì phải mắt mặt cả đôi, xem ai cười ai trước.

Thiệu phỉ ở sau song cửa thủy tinh, nhìn thấy cảnh này, đồng tử mạnh mẽ co rút lại.

Cô nhớ tới rất nhiều năm trước, Thiệu Ly cũng từng bện chiếc nhẫn từ lá tre như vậy cho mình.

Nhưng lúc ấy cô lại không nhận, chỉ cười, làm nũng nói: “Ly Ly, em đừng dùng cái thứ đồ vớ vẩn này để đánh lừa chị, chị muốn nhẫn bạch kim của Cartier cơ.”

Lúc ấy, trong mắt cô, nhẫn của Cartier quả là một thứ rất mắc, không bao giờ cô có thể mua nổi. Thậm chí, cô còn nghĩ đời này chỉ cần may mắn có một cái thì chả còn điều gì phải hối tiếc. Cô cũng không biết vì cái gì mà đoạn chuyện cũ kia cách đây đã hơn mười năm, lại có thể khắc sâu trong trí nhớ của cô như vậy, thậm chí cô còn nhớ rất rõ nụ cười của Thiệu Ly lúc ấy, nụ cười sáng lạn như ánh dương ngời sáng. Hiện tại đừng nói đến nhẫn Cartier mà ngay đến cả nhẫn kim cương cô cũng mua được. Nhưng bây giờ, nhẫn bạch kim Cartier không còn là gì trong mắt cô.

Tầm mắt cô vẫn chăm chú nhìn vào chiếc nhẫn trên ngón áp út của Lý Hữu, chiếc nhẫn cỏ giống y hệt chiếc trên tay Thiệu Ly, ánh mắt mãi cũng không rời ra được. Đó từng là thứ đã thuộc về cô.

Cô nhớ lại trận động đất phát sinh vào ngày đó, cô đang ở tham gia tuyên truyền cho bộ phim mới, ngắn ngủi không đến mấy chục giây, nhưng lại lộn xộn đến mức làm cho người ta không muốn nhớ lại. Tất cả mọi người đều vội chạy trốn, chỉ có cô mang theo đôi giày cao gót hơn mười phân đứng còn không vững, bị xô đẩy nghiêng trái ngã phải, thiếu chút nữa đã bị ngã trên mặt đất, bị người ta giẫm đạp đến chết.

Không ai đứng lại cứu cô, Lưu Ưu cũng chỉ là người đại diện, không thể nào vì công việc mà không cần mạng sống, Lý Chiêu Vinh giờ đã trở thành người thực vật, còn đang nằm bệnh viện ở thành phố S. Mà cho dù lão ta có mặt ở đó, cũng chỉ biết lo cho bản thân mình, không hề quan tâm đến cô. Cô hiểu rõ hơn ai hết lão ta là một tên khốn nạn, ích kỷ, sợ chết sẽ không bao giờ quan tâm ai ngoài bản thân mình.

Sau đó, cô lại nhớ tới năm ấy, lần đầu tiên tham gia “bữa tiệc” đón tiếp diễn viên mới của MES. Buổi tối đó, cô sợ tới mức một mình trốn trong WC khóc, cô đã sợ hãi gọi điện thoại cho Thiệu Ly.

Lúc đó, Thiệu Ly ở đầu dây bên kia đã an ủi cô, nói: Phỉ Phỉ, chị đừng sợ, có em ở đây.

Có lúc cô nghĩ, nếu thời gian quay ngược lại, nếu trận động đất ở thành phố C này xảy ra vào mùa hè năm họ hai mươi mốt tuổi ấy, liệu Thiệu Ly có thể chạy đến đó cứu cô, an ủi cô, ngủ cũng không ngủ, cơm cũng không ăn, ôm cô mà nói: Phỉ Phỉ, có em đây, chị đừng sợ… hay không.

Nhưng có lẽ, bây giờ cậu không bao giờ gọi điện thoại nói cho cô cái gì là tốt hay xấu, hoặc an ủi cô không sao đâu, đừng sợ nữa rồi. Thậm chí, cậu còn không biết, cô vừa mới mới vừa đã trải qua một lần sinh tử.

Hết thảy đã không thể trở về như xưa nữa.

Không bao giờ nữa…

Giờ khắc này, cô không biết chính mình rốt cuộc là bị lạc mất ở đoạn thời gian sai lầm nào, không biết là năm tháng từ bỏ cô hay là cô từ bỏ năm tháng.

Có một chất lỏng theo khóe mắt cô từ từ lăn xuống.

Thiệu Phỉ sờ ngón tay đáng lẽ phải đeo nhẫn giờ đây vẫn trống rỗng mà ngẩn người ra một lúc, rồi xoay người đi xuống dưới lầu.

Tô Viện từng gọi điện thoại nói với cô: Kỳ thật các cô đều giống nhau, đời này vì mấy lão già đã chết của Lý gia mà phòng không chiếc bóng, mà đây cũng là cái giá để tiến vào cửa của nhà họ Lý.

Lúc trước, cô còn không cảm thấy gì, nhưng hiện tại khi nhìn thấy thứ hạnh phúc bình dị này, thứ hạnh phúc của Thiệu Ly đang có, cô cảm thấy như bị kim đâm, không muốn nhìn đến dù chỉ là một giây.

Cô đã từng cách hạnh phúc này rất gần.

Gần đến mức chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới.

Nhưng cũng chính cô là người chủ động buông nó ra, không thể nào trách người khác được.

. . .

Thiệu phỉ xoay người đi về phía hành lang bên kia, dần dần tâm tình đang xao động của cô cũng từ từ an ổn lại.

Cô nghĩ ít ra so với Chu Mạnh hay Tô Viện thì vẫn còn hơn nhiều lắm, ít nhất nửa đời này của cô vô cùng thành công, đủ khiến kẻ khác ao ước.

Lý Hữu cho dù không quan tâm đến sự nghiệp của cô, nhưng vẫn chiếu cố Lý Duy. Chỉ cần biết bà của cô đã cưu mang Thiệu Ly, nuôi lớn cậu, Thiệu gia đã cho cậu cơ hội để cậu như ngày hôm nay, chỉ cần có phần ân tình này, Lý Hữu nhất định vẫn phải hỗ trợ cô và bảo vệ Lý Duy.

Lý Duy có thân với Lý Hữu hay không, cũng không hề gì, quan trọng là … vô luận bao nhiêu chuyện xảy ra, chỉ cần cô và Lý Duy vẫn là thân nhân duy nhất của Thiệu Ly, thì điều Lý Hữu phải làm sẽ không bao giờ thay đổi.

Không như Chu Mạnh, nghe nói việc xây studio của hắn đã tan tành mây khói, những công ty khác cũng không thèm ký hợp đồng với hắn, coi như là hết.

Thiệu Phỉ đoán hắn chắc đã đắc tội với người nào đó, mà người này, hơn phân nửa chỉ có thể là Lý Hữu.

Ở thành phố S rộng lớn này, Lý Hữu muốn bảo vệ ai, người đó sẽ không bao giờ chịu oan ức nào, ngược lại, nếu hắn muốn hành một người, không cần chính hắn ra tay, cũng sẽ có người đang chầu chực nịnh bợ hắn thay hắn giải quyết mọi chuyện.

Đây cũng là chuyện bình thường.

Tô Viện thì chắc chắn sẽ không sao, nhưng em trai cô ta – Chu Mạnh dĩ nhiên là xong rồi. Mặc cho bọn họ tính toán ra sao, tất cả đều hoàn toàn sụp đổ, chẳng được cái gì, quả nhiên vẫn là những người vừa đáng buồn cười lại vừa đáng thương.

Đương nhiên việc này Thiệu Ly sẽ không biết.

Lúc đó, cậu còn nói với Lý Hữu: “Chà chà, hai ngày nay em ăn nhiều quá, cảm giác như sắp có bụng nhỏ luôn rồi.”

Lý Hữu hỏi: “Em còn muốn gầy đến mức nào?”

Thiệu Ly không trả lời hắn mà nói: “Nếu không, sáng sớm ngày mai, em chạy quanh khu này vài vòng. Không biết có thể lên cơ được không?”

Lý Hữu lấy lòng nói: “Có chút thịt cũng không có gì là không tốt.”

Thiệu Ly không vui nói: “Không thể tiếp tục như thế này nữa, nếu không thân hình em sẽ giống y hệt thằng nhóc Dương Tiểu Hâm kia, đầu óc ngu si, tứ chi phát triển.”

Lý Hữu đồng tình đáp “Ừ, như thế thì hơi mập, nhưng mà thị lực em vẫn rất tốt.”

Thiệu Ly hỏi lại: “Là sao?”

Lý Hữu nói: “Không sao cả.” Hắn vẫn rất biết cái gì có thể nói, cái gì tuyệt đối không nên.

Thiệu Ly còn bảnh chọe, nói: “Anh không biết chứ giáo viên của con gái chúng ta gặp em xong thì nói em giống y như ngôi sao điện ảnh chứ không giống ba của một đứa con. Quả là rất có mắt nhìn mà.”

Lý Hữu nhìn cậu, nói: “Việc này sao từ trước chưa từng nghe em đề cập qua?”

Thiệu Ly nói: “Sao phải nói, mỗi ngày đều có người khen em vừa trẻ vừa đẹp trai, nhiều đến mức em còn không nhớ nổi. Thực ra, em cũng không thể nào không biết xấu hổ mà lúc nào cũng kể với anh, không anh lại tưởng em thích khoe mẽ.”

Lý Hữu nghĩ thầm, rõ ràng em thích khoe thế còn gì, rồi hắn mới nói: “Ừ. Đúng là tuổi trẻ, ăn cơm cũng càng ngày càng nhiều, nấu ăn càng lúc càng đặc biệt.”

Hắn đang nói đến việc gần đây Thiệu Ly nấu cơm không còn ngon như xưa nữa. Chuyện này cũng lạ, không hiểu sao dạo này khẩu vị của Thiệu Ly không như xưa, ăn càng ngày càng mặn và cay, không giống khẩu vị cũ.

Thiệu Ly mất hai giây mới hiểu Lý Hữu đang nói xéo cậu, ném ngọn cỏ trên tay đi, nhào lên người Lý Hữu, hai người giỡn thành một nùi.

Thiệu Hiểu Tây cảm thấy rất mất mặt, bé đứng cách bọn họ một khoảng rất xa, hoàn toàn tỏ rõ lập trường bé cùng hai người bọn họ không hề quen biết.

Thiệu Ly dĩ nhiên sẽ không cảm thấy mất mặt, vẫn tiếp tục đùa giỡn không để Lý Hữu được yên một chút nào.

Kỳ thật, nhân sinh trên đường đời có thể tìm được một người cùng bạn gặp nhau, yêu nhau, giận hờn, nắm tay rồi ở chung một chỗ, còn gì hạnh phúc hơn nữa?

Không có.

Bọn họ cho dù chỉ là đeo nhẫn làm từ lá tre, cũng là một cặp vô cùng hạnh phúc, mỹ mãn.

Mãi mãi nắm tay nhau đến cuối con đường, đến khi họ từ từ già đi.

【 Toàn văn hoàn 】

Lời cuối của tác giả: Cuối cùng, cường mãi cường mại – chuyện xưa về Ly Ly cùng Hữu Tử cũng đã khép lại.

Ly Ly là một nhân vật mà tôi rất thích, xem hết bình luận trên trang web của các bạn, có thể tóm lại: Đó là một người rất thích trêu chọc Lý Hữu nhưng cũng rất dũng cảm. Đúng là khen ngợi cậu ta quá mà.

Cũng hy vọng sự dũng cảm của cậu ấy có thể nhắn nhủ đến mỗi một độc giả rằng: Vô luận sau này xảy ra chuyện gì thì đều hãy vui vẻ mà đối mặt với nó.

Ha ha, đương nhiên vẫn nên thuận buồm xuôi gió là tốt nhất.

Xin chào, hẹn gặp lại ~

Like Loading…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.