Cường Yêu, Độc Nhất Vô Nhị Giữ Lấy

Chương 106: Cướp cô trở về



Cúp điện thoại, An Noãn bắt đầu nôn nóng bất an, mặt Mạc Trọng Huy lại trầm xuống, đoạt lấy di động của cô, mở ra xem hai cái, sắc mặt càng khó coi.

"Em vẫn còn liên hệ với người bên Luân Đôn?" Anh dùng giọng điệu chất vấn.

An Noãn tức giận trả lời một câu, "Chuyện của tôi không có quan hệ gì với anh."

Anh nhẹ nhàng nắm cằm của cô, không vui hừ nói, " Dùng thái độ này nói chuyện với anh, một cuộc gọi điện thoại từ bên kia qua đây, giọng nói liền thay đổi phải không?"

An Noãn dùng lực đẩy tay anh ra, rống giận, "Mạc Trọng Huy, anh cút đi cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy anh, thấy anh liền phiền lòng."

Nghĩ Mạc Trọng Huy sẽ tức giận vô cùng, nhưng ngược lại rất bình tĩnh.

Đi đến trên giường ngồi xuống, giọng nói trầm thấp thản nhiên nói, "Đêm nay không đi, ông ngoại em mời anh ở lại đây một đêm."

"Ông ngoại giữ anh lại, anh đi tìm ông ngoại, đừng ở phòng tôi."

"Ông không chuẩn bị phòng cho anh, nên anh thích ngủ chỗ nào thì ngủ chỗ đó."

Người này không tắm rửa cũng không cỡi quần áo, trực tiếp ở trên giường cô nằm xuống.

An Noãn muốn hộc máu rồi.

"Mạc Trọng Huy, anh có đi hay không, anh không đi tôi đi, tôi đến khách sạn."

Mạc Trọng Huy hoàn toàn không khẩn trương, xoay người đưa lưng về phía cô, lạnh lùng nói, "Em phải xem bảo vệ có để em đi ra ngoài không đã!"

An Noãn dứt khoát không để ý anh, vào nhà vệ sinh tắm rửa một cái. Đợi lúc cô từ phòng tắm đi ra, thấy Mạc Trọng Huy vẫn vững vàng nằm ở trên giường.

Cô nổi cáu, tức giận mắng, "Mạc Trọng Huy, anh thật sự là điên rồi."

Người nằm ở trên giường một chút động tĩnh cũng không có, An Noãn đi qua, thấy anh cứ như vậy mà ngủ thiếp đi. Bình thường thích sạch sẽ như thế, người không tắm rửa không mặc quần áo ngủ thoải mái tuyệt đối không ngủ được, mà lại ngủ an nhàn như vậy.

Có thể là mệt mỏi, anh cũng rất không yên, ngay cả lúc ngủ mày cũng hơi nhíu lại.

An Noãn nhịn không được đưa tay giúp anh vuốt chân mày, lại đắp chăn giúp anh, không đành lòng đánh thức anh.

An Noãn cảm thấy hành vi của mình hôm nay thật sự giống người chồng, để cho Mạc Trọng Huy ngủ ở trên giường, còn chính cô lại làm tổ ở trên ghế sofa.

Cũng không biết có phải ngủ trên sofa không được thoải mái hay không, An Noãn có chút ngủ không được.

Khoác bộ quần áo lên xuống lầu, muốn uống một ly sữa.

Bưng ly sữa một mình ngồi ở phòng ăn, bật chiếc đèn nhỏ trên tường.

"An Noãn, làm thế nào còn chưa ngủ?" Thẩm Diệc Phái đi tới, có chút giật mình hỏi.

"Bác. Con không ngủ được, uống chén sữa rồi sẽ đi lên."

Thẩm Diệc Phái ngồi xuống bên cạnh cô, cưng chiều vuốt tóc của cô, cười nói, "Ngủ không được, vậy nhất định là có điều suy nghĩ, nói cho bác, có lẽ bác có thể lấy là thân phận người từng trải cho con chút đề nghị có ích."

"Con chỉ ngủ không được, với chuyện tình cảm không liên quan."

"Cháu nha, ở trước mặt bác cũng không chịu nói một chút lời trong lòng, có phải không tín nhiệm bác hay không?"

"Không phải, chỉ là không biết nói từ đâu, quá phức tạp."

Khóe môi Thẩm Diệc Phái hơi giật giật một cái, thản nhiên nói, "Chuyện tình cảm thật ra rất đơn giản, yêu là yêu, không thích là không thích, chỉ là rất nhiều khi, chúng ta nghĩ nó quá mức phức tạp, lo lắng cái này sợ hãi cái kia, cuối cùng mất đi tất cả, hối hận cũng đã muộn."

"Bác, con cảm thấy con rất có lỗi với Lâm Dịch Xuyên, bốn năm này, nếu không có anh ấy, con không thể nào còn sống tốt được như vậy. Con làm tổn thương anh ấy, bây giờ anh ấy rất khổ sở, con cũng rất khổ tâm, rất tự trách."

Thẩm Diệc Phái lại vuốt tóc của cô, giọng nói trầm thấp an ủi, "Tình yêu, vốn là ích kỷ, nếu con đem cảm ơn trở thành tình yêu, có lẽ cũng có thể sống tốt, nhưng con tuyệt đối sẽ không hạnh phúc. Bác ủng hộ con cùng người mình yêu ở chung một chỗ, mọi người chúng ta sẽ bao bọc con như vậy, có gì phải sợ hãi. Con là người của nhà họ Thẩm, dũng cảm đứng lên."

Một câu dũng cảm đứng lên cho An Noãn không ít sức mạnh.

Trở về phòng, Mạc Trọng Huy vẫn ở trên giường ngáy ò ó o.

An Noãn nằm ở trên ghế sofa, một khắc kia, cảm thấy vô cùng yên tâm.

Vừa ngủ một mạch đến sáng, mở mắt, cô phát hiện mình nằm ở trên giường. Trong phòng đã không còn bóng dáng của Mạc Trọng Huy, giống như tất cả tối hôm qua chỉ là một giấc mộng.

Cô rửa mặt xong xuống lầu, thấy Mạc Trọng Huy ở phòng ăn.

Thì ra không phải trong mơ.

An Noãn mới vừa ngồi xuống ghế, lão gia tử được mợ hai đỡ đi vào phòng ăn.

"Ông ngoại sớm."

Lão gia tử đơn giản 'Ừ' một tiếng, liếc mắt Mạc Trọng Huy, thuận miệng hỏi, "Tối hôm qua ngủ ở đâu?"

"Ông ngoại, anh ấy ngủ ở phòng khách cạnh phòng con."

Lão gia tử trừng mắt nhìn An Noãn một cái, kêu rên, "Bên cạnh phòng con là thư phòng của cậu hai con."

An Noãn không lời nào để nói, thật muốn đào cái hang để chui vào.

Lão gia tử đẩy sữa tươi đến trước mặt cô, mặt không chút thay đổi nói, "Uống sữa hết. Giữa trưa để bác gái con hầm cho con chút canh bồi bổ."

Mặc dù lão gia tử hi vọng An Noãn cùng ở một chỗ với Mạc Trọng Huy, nhưng trong lòng vẫn có chút ê ẩm, cảm giác mình mới tìm được bảo bối trở về, rất nhanh phải thuộc về người khác.

An Noãn vừa nghe thì biết lão gia tử hiểu sai, nhưng chuyện này còn có thể làm thế nào để giải thích.

"Huy tử, chuyện cháu cùng nhà họ Lý đã xử lý chưa?"

Mạc Trọng Huy nghiêm túc trả lời, "Đã nói việc giải trừ hôn ước với Lý Hân Như xong. Chẳng qua là nghi thức đính hôn, không có gì."

"Ừ, dầu gì nhà họ Lý cũng là nhân vật có mặt mũi, chuyện này nhất định phải xử lý tốt, đừng lưu lại phiền toái cho sau này."

"Cháu biết, ông ngoại."

Thằng nhãi này vậy mà chữa lại rồi.

"Hai ngày này để cho nha đầu kia ở nhà với ông, cháu đi làm việc của cháu, buổi tối có thể qua đây ăn một bữa cơm."

Ham muốn chiếm hữu của lão gia tử đã nổi loạn, Mạc Trọng Huy thận trọng nói, "Ông ngoại, hai ngày này đúng lúc công ty cháu có việc, buổi tối có lẽ cũng không rảnh đến đây, để cho An Noãn ở với người nhiều hơn."

Ông cụ vừa nghe lời này lại vui vẻ rồi. Xem ra lựa chọn Mạc Trọng Huy thực không sai, sau này bất luận khi nào, muốn gặp An Noãn, chỉ cần ra lệnh một tiếng thì được rồi.

Nhưng Mạc Trọng Huy rất giảo hoạt, anh có thể nhìn ra tâm tư lão gia tử, đang muốn thăm dò anh.

Ăn xong bữa sáng, Mạc Trọng Huy đến công ty, An Noãn ở nhà với lão gia tử.

- -

Mạc Trọng Huy thật đúng là nói được thì làm được, hai ngày không có đến nhà họ Thẩm. Buổi tối mỗi ngày gọi điện thoại cho An Noãn, An Noãn vừa thấy số anh cũng không nhận.

Anh cũng từng phiền phức gửi tin nhắn đến, nhưng lại từng chữ từng chữ soạn tin nhắn cho cô, bắt đầu là "Mau nghe điện thoại!", giọng nói rất kiên quyết, tiếp theo lại là "Nghe điện thoại có được hay không?", sau cùng biến thành giọng nói cầu xin, "Xin em nhận điện thoại của anh, được không?"

Về sau, người không bình tĩnh là lão gia tử, trước bữa tối hôm nay, lão gia tử mặt không chút thay đổi dặn An Noãn, "Cháu gọi điện thoại cho Huy tử, bảo nó chiều nay qua đây ăn cơm, cậu hai con tối nay cũng trở về."

An Noãn nói, "Tại sao phải gọi anh ta đến ăn cơm, anh ta lại không phải người nhà họ Thẩm chúng ta."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.