Cường Yêu, Độc Nhất Vô Nhị Giữ Lấy

Chương 118-3: Chỉ có anh mới có thể chạm vào em (3)



Lâm Dịch Xuyên mang theo Sớm vào phòng bệnh, tiểu tử kia vừa đến phòng bệnh trực tiếp leo lên giường, thân thể nhỏ chui vào lòng An Noãn, đáng thương nói: “Mẹ, con tưởng mẹ lại không cần con.”

An Noãn nhẹ vỗ đầu thằng bé cười nói: “Làm sao có! Mẹ bị bệnh, không có thời gian đến thăm Sớm.”

Lâm Dịch Xuyên nhìn trên giường bệnh một lớn một nhỏ, trong lòng cảm khái không thôi. An Noãn gầy, chỉ mới vài ngày đã gầy một vòng lớn, làm người ta đau lòng.

Thẩm Diệc Minh vỗ nhẹ vai anh, lạnh lùng nói: “Cậu ra ngoài một chút.”

An Noãn nhìn Thẩm Diệc Minh kêu Lâm Dịch Xuyên ra ngoài, vội vàng gọi: “Cữu.”

Thẩm Diệc Minh bất đắc dĩ cười cười: “Yên tâm, chỉ trò chuyện với cậu ấy vài câu, chuyện cậu đáp ứng với con nhất định sẽ làm được.”

Thẩm Diệc Minh cùng Lâm Dịch Xuyên đến phía cuối hành lang, tầng lầu này chỉ có một bệnh nhân là An Noãn, ngay cả bác sĩ, y tá cũng không có.

“An Noãn nhất định phải kết hôn với cậu.” Thẩm Diệc Minh cúi đầu mở miệng, khẳng định.

Lâm Dịch Xuyên thật lòng nói: “Cháu sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, yêu thương cô ấy.”

“Tôi vẫn không xem trọng cậu, tuy rằng sự nghiệp của cậu rất thành tựu, nhưng cậu là người Anh quốc, thân phận đối với gia đình chúng tôi mà nói có chút mẫn cảm. Thứ hai, cậu đã con con nhỏ, tôi không muốn Noãn Noãn chịu ủy khuất. Thứ ba, Noãn Noãn muốn gả cho cậu không phải bởi vì con bé yêu cậu, mà vì cái đứa bé kia.”

Những lời Thẩm Diệc Minh nói hoàn toàn chạm vào nơi sâu nhất trong tim của Lâm Dịch Xuyên.

“Tôi hy vọng Noãn Noãn có thể gả cho người đàn ông mà con bé yêu, nhưng sự thật, rất khó thực hiện. Vô luận vì nguyên nhân gì, con bé đã chọn cậu, sau này cậu phải yêu thương con bé, xem con bé như bảo bối mà nâng trên lòng bàn tay. Chỉ cần con bé bị một tia ủy khuất, tôi cũng không sẽ bỏ qua cho cậu.”

Lâm Dịch Xuyên rất khẳng định trả lời: “Cháu có thể làm được.”

“Mặt khác, tôi biết khuyên cậu bỏ tất cả công việc ở Anh quốc rất quá đáng, nhưng hôm nay, cậu phải cho tôi một lời hứa, nếu có một ngày giữa sự nghiệp và Noãn Noãn chỉ có thể chọn một, cậu nhất định phải chọn Noãn Noãn, có thể làm được sao?”

Lâm Dịch Xuyên nhướng nhướng mày.

Thẩm Diệc Minh lạnh lùng nói: “Nếu làm không được, nên sớm buông tay, đừng chậm trễ thời gian của mọi người, tuổi cũng không còn nhỏ. Thẩm Diệc Minh tôi sẽ tìm cho Noãn Noãn một người chồng tốt, cũng không phải là chuyện khó.”

“Tốt, cháu có thể làm được.”

Thẩm Diệc Minh biết người đàn ông này thật yêu Noãn Noãn, so với chính mình, cậu ta còn thực dũng cảm hơn.

“Vào đi thôi, đừng quên lời hứa hôm nay của cậu.”

Lâm Dịch Xuyên vào phòng bệnh, An Noãn khẩn trương hỏi anh: “Cậu em nói gì với anh?”

“Kêu anh cố gắng chăm sóc tốt cho em.”

An Noãn khó có thể tin hỏi: “Đơn giản như vậy?”

“Cậu em rất thương em.” Lâm Dịch Xuyên không trả lời mà nói.

An Noãn đắc ý nói: “Đó là tất nhiên, mấy ngày nay mỗi ngày cậu đều ở bên cạnh em, một tấc cũng không rời.”

Con ngươi thâm thúy của Lâm Dịch Xuyên híp lại, trên mặt có loại ý vị thâm trường.

--

Sau khi sức khỏe của An Noãn hoàn toàn khôi phục, Thẩm Diệc Minh mới đồng ý cô xuất viện. Hôm nay, Thẩm Diệc Minh đi phần đất bên ngoài khảo sát, Lâm Dịch Xuyên tới đón cô xuất viện. Rốt cục rời khỏi được nơi làm người ta áp lực, vừa ra khỏi bệnh viện, An Noãn hít thở thật sâu không khí bên ngoài.

Một tuần không gặp lão gia tử, làm lão gia tử nhớ cô muốn chết.

“Ngoại công.” An Noãn làm nũng gọi.

Lão nhân gia gắt gao ôm cô, giọng nói hữu lực vui mừng nói: “Trở về là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi. Ngoại công vẫn muốn đến bệnh viện thăm cháu, nhưng bọn họ sợ ta chịu không nổi kích thích, không cho ta đi, cháu nói đi họ thật xấu phải không.”

An Noãn ha ha cười ra tiếng.

Lão nhân gia thoáng nhìn Lâm Dịch Xuyên phía sau, nét mặt già nua suy sụp xuống dưới: “Sao cậu ta đến đây?”

“Đại cữu nhị cữu tiểu cữu không có thời gian, nhị cữu kêu anh ấy đón cháu xuất viện. Ngoại công, anh ấy là vị hôn phu của cháu, ông đừng đối xử với anh ấy như vậy.”

Lão gia tử bĩu môi, đối với Lâm Dịch Xuyên khẽ cười cười, nụ cười rất không được tự nhiên. An Noãn biết, một khi trong lòng đã chọn một người người, những người khác mặc dù vĩ đại hơn nữa, cũng chướng mắt.

Lão gia tử đại để chính là loại tâm tình này, trong lòng chỉ nhìn trúng Mạc Trọng Huy, xem những người khác đều cảm thấy chẳng vào. Bữa tối, chỉ có Thẩm Thần Bằng một người về ăn cơm.

Thấy Lâm Dịch Xuyên, anh âm dương quái khí đánh tiếp đón: “Ước, đây không phải đại danh đỉnh đỉnh Lâm tiên sinh sao?”

Lâm Dịch Xuyên tắc hào phóng vươn tay, chào hỏi anh: “Xin chào.”

“Nghe nói anh là em rể tương lai, đêm nay nói cái gì đều vui vẻ uống một ly.”

Trên bàn cơm, Thẩm Thần Bằng điên, không ngừng chuốt rượu Lâm Dịch Xuyên. An Noãn liên tục trợn mắt nhìn anh.

Thẩm Thần Bằng thối cô một ngụm: “Này còn chưa kết hôn, như thế nào cánh tay bẻ ra ngoài, anh nghe nói em vì đứa nhỏ mới cùng anh ta kết hôn, như thế nào, nhanh như vậy đã bồi dưỡng ra cảm tình?”

Thẩm Thần Bằng nói xong, sắc mặt Lâm Dịch Xuyên trở nên xanh mét.

An Noãn gầm nhẹ: “Thẩm Thần Bằng, anh đừng quá đáng.”

“Anh quá đáng thế nào, còn nhớ rõ mấy ngày trước ở bệnh viện chăm sóc em, trong lúc em mê man bất tỉnh, nhưng luôn gọi tên Huy tử, nhanh như vậy đã thay đổi.”

An Noãn cắn chặt răng, sắc mặt nhất thời trướng đỏ. Cô nhìn lão gia tử cầu cứu, lão gia tử tự cố mục đích cúi đầu ăn, hoàn toàn dung túng Thẩm Thần Bằng.

Một bữa tối két thúc trong xấu hổ.

--

Ngày đó, Sớm ở lại ngủ với An Noãn, An Noãn đưa Lâm Dịch Xuyên rời đi.

“Đi với anh một lát.” Lâm Dịch Xuyên cầm tay cô, kéo cô ra khỏi Thẩm trạch.

Hai người dọc theo đường nhỏ yên tĩnh chậm rãi đi, không biết khi nào, cô thần không biết quỷ không hay rút tay về, anh hoàn toàn không có phát giác. Đến khi có phản ứng lại, trong tay đã trống trơn.

Anh cầm tay cô lại, nhưng cô phản xạ có điều kiện dường như từ chối một chút, không cho anh nắm. Anh quyết tâm dùng sức nắm chặt tay cô, như giận dỗi lúc này cô lại an phận.

“Thực xin lỗi, anh của em vừa mới......”

“Không quan hệ.” Anh ám ách ngắt lời cô: “Anh không cần biết người khác nói như thế nào, anh chỉ để ý trong lòng em nghĩ sao.”

“An Noãn vô luận chờ bao lâu, anh đều chờ đợi, đợi một ngày nào đó tim em đón nhận anh. Anh tin tưởng, cảm tình có thể bồi dưỡng, hôn nhân dựa vào vun đắp. Sau khi kết hôn, anh nhất định sẽ vun đắp cho hôn nhân của chúng ta, để cho em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất.”

An Noãn mím môi, thản nhiên nói: “Không cần nói sớm như vậy, cậu em còn không có đồng ý cho chúng ta kết hôn đâu, ngày đó vẫn còn xa lắm.”

Lâm Dịch Xuyên cười nói: “Không, nhị cữu em đã đồng ý. Hôm nay ở bệnh viện, ông cũng đã đồng ý.”

Lòng An Noãn trầm xuống. Tay nắm chặt, móng tay cắm thật sâu trong lòng bàn tay.

Bỗng nhiên anh dừng cước, cánh tay dài nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Trầm thấp nói bên tai cô: “An Noãn, anh muốn nhanh chóng lấy em về nhà. Người Trung Quốc kết hôn có phải chọn ngày hay không, nhanh chóng nói người nhà của em giúp chúng ta chọn ngày, chúng ta sớm kết hôn được không?”

“Lâm Dịch Xuyên, chuyện kết hôn không vội.”

“Như thế nào không vội, anh vội muốn điên rồi. Em có biết không, biết rõ em bệnh nằm viện, anh cỡ nào muốn bồi ở bên cạnh em, nhưng anh không cơ hội. Em có biết không, lúc nào anh cũng muốn ôm em vào lòng, nhưng không thể, chỉ có thể lén lút ôm em. An Noãn, em đừng tra tấn anh nữa được không, mau cho anh cái danh phận được không?”

Một ánh đèn bỗng nhiên chiếu lên người họ, An Noãn bị đèn chiếu vào không mở mắt ra được, chiếc xe dừng lại bên cạnh họ, cửa kính xe hạ xuống, là Thẩm Thần Phong, anh vừa nói vừa cười trêu chọc: “Hai người đang đánh dã chiến sao? Tìm nơi kín đáo một chút nha, nào có ai đứng ở đường cái đánh dã chiến.”

Anh nói xong không đợi bọn họ đáp lại, lái xe đi mất. An Noãn xấu hổ đẩy Lâm Dịch Xuyên ra, Lâm Dịch Xuyên lại cưỡng chế đem cô ôm vào trong ngực.

“Ngoan, để anh ôm trong chốc lát, lập tức tốt.”

Giống như chỉ có ôm cô, anh mới có thể nói với bản thân, cô hoàn hoàn toàn toàn thuộc về anh. Không biết bao lâu, Lâm Dịch Xuyên nhẹ nhàng buông lỏng cô, hai tay ấp áp xoa lên hai má cô. Dưới ánh trăng, cô thấy anh đưa mặt tới gần mình, cô biết không nên đẩy anh ra, nhưng theo bản năng lại làm như vậy.

“Rừng già, đã không còn Sớm, em phải trở về dỗ Sớm ngủ.”

An Noãn cơ hồ chạy trốn, nhìn bóng dáng hốt hoảng của cô, con ngươi thâm thúy của Lâm Dịch Xuyên híp lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.