Cuồng Yêu Hỏa Phượng Hoàng

Chương 5



Toàn thân Phượng Hoàng tê tê dại dại, một chút khí lực cũng không có. Sau khi ngủ một giấc thật ngon, nàng mới hài lòng mở mắt ra, lại nhìn thấy đôi mắt thâm thúy của Đức Long.

“Thế nào?”

“Phượng Nhi, chúng ta làm lại lần nữa.” Nói xong, Đức Long liền muốn đè lên thân thể mềm mại xinh đẹp, lại bị nàng dùng hai tay chống đỡ ở giữa.

“Chờ một chút, Đức đại sắc ma, ngươi có thôi hay không? Ta sẽ chết !” Nào có người vẫn làm, vẫn làm, cũng không muốn nghỉ ngơi.

Hắn nhìn kỹ gương mặt đang đỏ lên của Phượng Hoàng, xinh đẹp yểu điệu trên thân thể chỉ đắp một tấm da hổ do hắn săn được, mái tóc dài rối loạn, miệng anh đào nhỏ vừa đỏ vừa sưng, da thịt trắng như tuyết có vài vết đỏ. Bất luận kẻ nào cũng nhìn ra được, nàng là trải qua kích tình mãnh liệt như thế nào.

Hắn mỉm cười xoa nhẹ mặt nàng, lười biếng nói: “Ngươi biết ta từng bị thương mà đến nổi không thể nói chuyện, không thể đi lại trở thành tàn phế không?”

Nàng sửng sốt một chút, lắc đầu một cái.

“Thật ra thì, dạo trước, ta xem qua rất nhiều đại phu nổi danh, ăn vô số thảo dược quý hiếm, vết thương đã khỏe hẳn rất nhiều, bất quá, ta lựa chọn để mặc cho mình bất trị, để cho tất cả mọi người cho là ta đã là phế nhân.”

“Tại sao?” Nhớ đến lúc ấy nàng trốn ra được thì dọc theo đường đi đều có nghe được cái gì kỳ tích, chuyện lạ, mà hắn hiện tại còn nói hắn trước kia là phế nhân, nhưng là. . . . . .

Phượng Hoàng ngước đôi mắt trong veo như nước chăm chú nhìn gương mặt tuấn tú của Đức Long đánh giá, nghĩ thầm hắn thoạt nhìn rất tốt a! Không có nơi nào có vấn đề a! Hơn nữa còn tinh lực tràn đầy đến ăn tươi nuốt sống nàng. Nói hắn là phế nhân, nàng mới không tin.

“Ngươi nói ngươi từ bỏ ý niệm sinh tồn, tại sao?”

Chỉ thấy ánh mắt hắn buồn bả, thật lâu mới mở miệng: “Không có ai biết chuyện này.”

Giọng điệu thần bí, làm Phượng Hoàng rất hiếu kỳ: “Ta là điểu, không phải là người, cho nên biết cũng không sao.”

Đức Long nhìn nàng cười to, vẻ mặt lấy lòng, không nhịn được đem nàng kéo vào trong ngực, ở trên trán của nàng rơi xuống nụ hôn cưng chìu.

“Không, ta không nói.”

Nếu như hắn nói ra bản thân bị thương, là bởi vì ghen tuông đánh nhau với vị hôn phu của một dân nữ, nhất thời động thủ cùng đối phương đánh nhau, bị đối phương và bằng hữu của hắn đánh bị thương, hắn có dự cảm, Phượng Hoàng nhất định sẽ xem thường hắn. Chân tướng chuyện này ngay cả Đức Chiêu cũng không biết, chỉ cho là hắn bị giặc cướp cướp bóc mới bị thương.

Không có ai biết, hắn cũng không nói. Mà hắn cũng vì tuổi trẻ khinh cuồng hoang đường mà cảm thấy xấu hổ. Nghĩ mình là bối lặc gia ỷ thế hiếp người, tự đại cuồng vọng, căn bản tay ăn chơi bất trị, không xứng với danh hiệu bối lặc tôn quý. Ngược lại, khi hắn bị thương, hắn lẳng lặng quan sát Đức Chiêu, phát hiện người này luôn luôn không bị hắn không đặt vào mắt, lại không có chút nào oán hận chiếu cố hắn cùng với trên dưới Đức thân vương phủ.

Ở Thanh triều, vương hoàng thân quốc thích trong tộc, quan trọng nhất chính là người huyết thống thuần chánh thừa kế tước vị, không cho phép bất luận kẻ nào sửa đổi. Ngạch nương hắn là nguyên phối của Ama hắn, là Đức thân vương phủ danh chánh ngôn thuận phúc tấn, cho nên hắn tự nhiên trở thành người thừa kế. Nhị nương sinh Đức Chiêu, cũng không được tính là cái gì.

Thông thường mà nói, khi hắn gặp phải ngoài ý muốn thì huynh đệ có ý xấu hoặc là ích kỷ sẽ thừa cơ diệt trừ hắn chướng ngại vật này. Nhưng Đức Chiêu lại chân tình, đối với sự lạnh nhạt của hắn vẫn chiếu cố hắn vô cùng tốt. Cho nên, hắn cho là Đức Chiêu so với hắn có tư cách hơn trở thành người thừa kế của Đức thân vương phủ. Thấy hắn trầm mặc không nói, Phượng Hoàng hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi tiến tới trước mặt của hắn, Đức Long có thể nghe thấy được mùi thơm mê người trên người nàng.

“Nói a! Ngươi tại sao không nói lời nào? Lại tại sao bây giờ lại có bộ dáng sanh long hoạt hổ?” Tinh lực tốt đến ép nàng đầu hàng ngưng chiến.

“Ngươi là thế nào bị thương?”

Đức Long nhìn ra tâm tư của nàng, hai tay bưng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: “Tiểu Phượng nhi, ngươi quá mức tò mò đi!”

Phượng Hoàng nhẹ nhăn lỗ mũi, chu cái miệng nhỏ nhắn: “Không nói đừng nói, quỷ hẹp hòi!” Nàng nhớ tới thân mình. Nàng mới không muốn cùng cái này quỷ hẹp hòi ôm ở cùng nhau đây!

“Thế nào? Tức giận?”

“Đúng rồi! Nếu như ngươi nói chỉ nói một nửa, làm cho người. . . . . . Không! làm khơi dậy tò mò của Hỏa phượng hoàng, vậy không bằng đừng nói.” Hại lòng hiếu kỳ của nàng không được thỏa mãn.

Hắn nhíu mày: “Ta muốn nói ngươi từ trên trời rơi xuống đụng vào ta thì bất khả tư nghị, ta liền khôi phục bình thường, ta muốn hỏi ngươi đây là chuyện gì xảy ra, như thế mà thôi.”

Nhìn nàng tức giận gò má phình ra, giống như một nữ hài tử tranh cãi ầm ĩ: “Ta?” Phượng Hoàng nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó dùng sức gật đầu một cái.

“Ta nghĩ, có thể ngươi bị đụng va chạm một cái, lại bị lửa thiêu, không chết cũng coi như. . . . . . coi là dục hỏa trùng sinh. Đúng! Sau khi bị Phượng Hoàng lửa nung cho thuần khiết, giống như một con Hỏa phượng hoàng được dục hỏa trùng sinh.”

“Cho nên nói?”

Hắn mỉm cười nhìn tiểu nữ nhân nói xong, trong lòng đối với nàng thương tiếc thêm một phần.

“Cho nên nói, ngươi bây giờ là khỏe mạnh giống như con bò, người khác bệnh chết, chết già, ngươi cũng sẽ không bị nửa điểm ốm đau triền, khẳng định sống lâu trăm tuổi.”

“Thật? Này lửa của Phượng Hoàng thần kỳ như thế?”

“Đúng a! Ở Tiên giới, Phượng Hoàng lửa hết sức trân quý. Khi Bàn Cổ khai thiên, hoàng đế thời đại liền bởi vì Phượng Hoàng lửa mà bách bệnh bất xâm, tinh lực dư thừa mà thống nhất thiên hạ, từ đó bao năm qua, đế vương cũng muốn có được Phượng Hoàng lửa, cho nên, chúng ta vì bảo vệ đời sau, mới quyết định tránh ở Thánh sơn.”

Nghĩ đến tổ tiên của mình bởi vì loài người ngu ngốc mà chết, Phượng Hoàng không nhịn được nước mắt dâng lên. Không biết nàng có thể cũng có kết quả như vậy? Nếu như nàng bị thương không thể bay như lúc trước. . . . . .Sự bất an cùng sợ hãi của nàng đều bị Đức Long nhìn ở trong mắt, đưa đến hắn một hồi trìu mến.

“Nha đầu ngốc, lo lắng cái gì? Có ta bảo vệ ngươi, ai dám động đến một cây lông của ngươi?”

Nàng ngẩng đầu lên, mắt đầy lệ: “Tại sao ngươi đối tốt với ta như vậy?”

“Ai bảo ta từ khi sinh ra đến giờ đều có lòng thương yêu sủng vật, không đối tốt với ngươi thì đối tốt người nào?”

“Cái gì? Thì ra là ngươi thật đem ta là sủng vật?” Nàng bất mãn lầm bầm.

“Hư, Phượng Nhi ngoan, để cho chủ nhân hảo hảo thương ngươi.” Hắn ôn nhu nói.

“Ta mới không cần. . . . . .”

Hắn cúi đầu hôn nàng chặn lại tất cả kháng nghị, hắn chỉ muốn hung hăng hôn nàng, cho đến trong cơ thể bởi vì nàng mà kích khởi ngọn lửa đã bị dập tắt. Bất quá, trong lòng hắn hiểu, nó vĩnh viễn không có một ngày dập tắt. Chỉ có một lần so với một lần càng thêm mãnh liệt, cho đến khi không cách nào tách ra mới thôi. Hắn đã muốn thì không thể buông tay.

Trở lại Đức thân vương phủ, đã là chuyện của mấy ngày sau này. Khi Đức Long cùng Phượng Hoàng hai người ngồi dưới đại thụ trong hoa viên, ánh mắt của hắn rơi vào hai má phấn nộn của nàng, không tự chủ tự đáy mắt toát ra nồng nặc tình ý không che dấu được. Mà lúc này Phượng Hoàng, đang bận rộn kéo lại mấy sợi tóc bị gió thổi bay.

“Ghét gió. . . . . .” Nàng lầu bầu, ánh mắt thủy chung không rời khỏi bức tranh trên tay. Trải qua nàng cầu khẩn thật lâu, Đức Long mới mềm lòng đem bức họa mình vẽ ra thỏa mãn lòng hiếu kỳ của nàng.

“Đức Long, nơi này thật là xinh đẹp.” Nàng chỉ lấy Tây Hồ trong bức họa nói.

“Ừ!” Hắn gật đầu một cái: “Lần sau dẫn ngươi đi chơi.”

“Tốt, tốt!” Nhìn gương mặt nàng hồng hồng, hắn liền không nhịn được trái tim tràn ngập yêu thương.

Vừa nghĩ tới cuộc sống bên cạnh không có nàng, coi như là sau giờ ngọ gió nhẹ cũng sẽ khiến cho hắn cảm thấy như là rét lạnh mùa đông, làm người ta không khỏi lạnh run.

“Thế nào? Lạnh không? Ta đi lấy thảm . . . . . .” Không chút suy nghĩ, Phượng Hoàng liền đứng dậy, nhưng nàng còn chưa kịp phản ứng thì có lực tay cánh tay đã bắt được tay nàng, một tay nàng kéo vào trong ngực.

“Đức Long, ngươi đã nói không đụng ta. . . . . .” Nàng kháng nghị câu chữ cũng còn chưa kịp nói xong, mắt của hắn liền bốc cháy dục hỏa mãnh liệt.

Hắn yêu cầu nàng bồi bên cạnh hắn, bởi vì thân thể hắn còn chưa khỏe mạnh như xưa, mà Đức Chiêu cùng Trân nhi cũng ngày đêm dùng chính sách buồn bã cùng lấy lòng nàng, khiến nàng ngay cả lý do cự tuyệt cũng không có. Hơn nữa, nói thật, trong lòng của nàng cũng muốn ở lại bên cạnh Đức Long. Cho nên, nàng nên đáp ứng lưu lại, bất quá có một điều kiện nhất định Đức Long phải đáp ứng mới được.

Đó chính là gặp nàng, không được động tay động chân với nàng, nếu không, nàng nhất định đang sống sờ sờ bị hắn làm mệt chết. Bất quá, nàng sớm nên đoán được cái nam nhân bá đạo chuyên chế này an phận không được mấy ngày. Hôm nay, quả nhiên. . . . . .

“Đức Long, không muốn. . . . . .”

Môi của hắn như có như không đánh về phía cánh môi hồng nộn của nàng, để cho nàng một chút cơ hội phản kháng cũng không có.

“Ta cái gì cũng chưa nói qua, không cần kháng cự ta.”

Hắn không chút nào buông tay, đói khát không ngừng dùng môi thăm dò ngọt ngào trong miệng nàng, không để ý nàng đang ra sức giãy giụa cùng phản kháng. Hai tay của hắn như sắt loại rồi lại ôn nhu ôm lấy mặt nàng, đầu lưỡi như lửa nóng trêu đùa nàng, thân thể hai người chặt chẽ hợp lại một chỗ, mà nàng có thể cảm giác được phía dưới của hắn đang biến hóa.

“A! Ghét!” Nàng đỏ bừng nhẹ khiển trách.

Nàng muốn giãy giụa, thoát khỏi hắn, nhưng là, khi hàm răng hắn nhẹ gặm lấy môi dưới nàng thì trong cơ thể từ từ dâng lên dục hỏa cũng khiến nàng đánh mất lý trí, từ từ đắm chìm trong mãnh liệt của hắn. . . . . .Bất tri bất giác, vốn là phản kháng, hai tay cũng lặng lẽ vòng lên cổ hắn, đem đầu hắn kéo về phía mình, thân thể dán khép đến càng thêm chặc chẽ, khiến cho cái hôn này càng thêm triền miên, lửa nóng.

“Phượng Nhi, ta muốn nhiều hơn.” Hắn thở gấp nói, hai tay run rẩy che trên bộ ngực sữa của nàng, cách vải vóc bừa bãi xoa nắn, cảm thụ sự co giãn của phần mê người kia.

“A. . . . . . Đức Long. . . . . .” Nàng chỉ có thể miễn cưỡng cổ họng phát ra âm thanh yếu ớt, thân thể thỏa mãn lại khát vọng hắn vuốt ve.

“Phượng Nhi.” Môi của hắn ven theo môi của nàng chậm rãi di chuyển đến chiếc cổ trắng noãn duyên dáng, ở trên xương quai xanh của nàng rơi xuống vô số mưa hôn.

“Ngươi thật đẹp. . . . . .”

Bàn tay to của hắn vuốt ve cặp đùi bóng loáng thon dài dưới váy nàng, nàng nặng nề thở gấp, vươn tay muốn ngăn cản ngón tay không an phận của hắn thì đã không kịp.

“A! Đừng như vậy. . . . . .”

Nàng khẽ cắn chặt môi dưới, thân thể xinh đẹp cảm nhận được ngón tay của hắn chạm vào cánh hoa ướt át, xoa nắn cánh hoa non nớt. . . . . .

“Phượng Nhi, ta chờ thật lâu, ta muốn ngươi, ta không chịu được nữa . . . . . .” Hắn ở bên tai của nàng nhỏ giọng nói, thanh âm khàn khàn khêu gợi trêu chọc tình dục của nàng. Lúc này, Phượng Hoàng cảm giác mình mềm nhũn, vô lực tựa sát thân thể hắn.

“Ngươi biết ngươi đang làm cái gì sao?”

“Ta dĩ nhiên biết, ngươi không biết sao?” Hắn tà ác lại xấu xa nói, bộ dáng giống như là một con sói lớn, muốn một hớp đem con cừu nhỏ như nàng cắn nuốt. Nàng sao lại không biết? Hắn hiện tại đang từng món một đem y phục trên người nàng cỡi xuống.

“Đức Long, dừng tay, ta sẽ tức giận” Nàng lần đầu tiên trong đời nói nặng lời, nghĩ thầm có lẽ uy hiếp sẽ hữu dụng. Lời nàng khiến cho động tác cỡi quần áo của hắn ngừng lại.

“Thật thương tâm, ta còn tưởng rằng giữa chúng ta đã hiểu rõ nhau.”

Một tay hắn quấn quanh sợi tóc dài của nàng, một tay kia thì chậm rãi di chuyển trên da thịt trắng nõn của nàng, khiến cả người nàng không tự chủ được nổi da gà.

“Đó là ta bị cưỡng bách, mới không giống như ngươi vậy chuyên chế, bá đạo.”

Vậy mà, khiến nàng kinh ngạc chính là, hắn cũng không như bình thườngphản bác lấy, lại dùng một ánh mắt đáng sợ lẳng lặng nhìn nàng.

“Ngươi. . . . . . Đang nhìn cái gì?”

“Ta cảm thấy ngươi tức giận so bộ dáng bình thường lạnh lùng phản kháng đáng yêu hơn nhiều.” Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng sờ mặt nàng.

“Ghét! Ta nói thật, ngươi còn tưởng rằng ta đang nói đùa.” Nàng giận thật.

Sắc mặt của nàng bởi vì tức giận mà trở nên hồng hồng mê người, giống như là một áng mây đỏ lơ lửng trên da thịt không tỳ vết của nàng, mà ánh mắt phản nghịch cùng bất mãn càng làm người ta tâm thần nhộn nhạo. Ánh mắt của hắn giống như là ngọn lửa đốt cháy thân thể của nàng.

“Ngươi không nên tức giận.” Khẩu khí của hắn nhẹ nhàng hơn. Sợ chưa? Cũng không tin ngươi cũng có thể vạn sự như ý, mọi chuyện hài lòng.

Phượng Hoàng nghĩ thầm: “Không nên tức giận sao!”

Môi của hắn không ngừng rơi vào trên môi nàng, giống như một tiểu hài tử đang làm nủng hôn nàng. Vậy mà, nàng lại cảm thấy hắn giống như không có toan tính, ngược lại hình như là ở trộm hương, chiếm tiện nghi của nàng.

“Ngươi dám gạt ta ——”

Nhưng là, hắn lại sớm một bước đem nàng tất cả kháng nghị che lại, dùng môi của hắn thật sâu che lại miệng của nàng. Bàn tay to của hắn giống như trước vuốt ve hai bên phấn nộn của nàng, chẳng biết lúc nào hắn đã cởi y phục phơi bày hai đỉnh trắng noãn bừa bãi trêu đùa, ngón tay nhẹ nhàng miết lên nụ hoa đã sớm trở nên đứng thẳng.

“Không muốn. . . . . .”

“Cho ta một dừng lại lý do.”

“Lý do?” Lần này nàng có chuẩn bị sẵn: “Lý do của ta chính là ta không muốn.”

“Đây chính là lý do của ngươi?” Hắn khàn khàn nói.

Môi của hắn đã không thể chờ đợi thay thế hai tay đáp xuống nụ hoa dùng sức tham lam mút lấy, mà nàng nhất định dùng hết khí lực mới có thể ngăn cản mình thét ra tiếng kiều mị chói tai.

“Ta nói ra lý do, sao ngươi còn không ngừng?”

“Lý do không đầy đủ, không chấp nhận.” Hắn bác bỏ.

Cái gì? ! Nào có người như vậy: “Ngươi gạt người! Nói láo!”

“Nói láo chính là ngươi, rõ ràng cũng rất khát vọng ta, nhưng mỗi lần đều cự tuyệt ta.”

“Nào có?”

Mặc dù nàng muốn phản kháng hắn, lại cuối cùng đánh không lại hắn thân là nam nhân lực lượng. Không bao lâu, toàn thân nàng không mảnh vải làn da như bạch ngọc, như một nữ thần yêu mị hấp dẫn ánh mắt của hắn.

“Không nên đụng ta. . . . . . Lần này. . . . . . Ta sẽ không dễ dàng để cho ngươi được như ý.” Lời của nàng tựa như bộ dáng nàng bây giờ, căn bản ngay cả một chút thuyết phục cũng không có, bởi vì nàng còn chưa học được thế nào cùng người ta đàm phán.

“Sẽ không như vậy dễ dàng? Ý là, ta có thể sẽ được như ý, có đúng hay không?”

Hắn dùng sức cắn một bên nụ hoa, khiến nàng đau kêu một tiếng.

“A! Thật là đau.”

“Đây là trừng phạt ngươi khẩu thị tâm phi.” Hắn xấu xa nói.

Ngón tay của hắn chậm rãi ở đỉnh đầu màu hồng của nàng xoa nắn; Nàng đỏ bừng mặt rồi lại không cách nào kháng cự thân thể của mình đáp lại lấy hắn. Nhìn thân thể nàng run rẩy, kích tình cũng ở trong lúc vô tình hiện lên mặt nàng.

“Chớ chọc ta giận, nếu không, ta sẽ biến thành một người không có nhân tính, chỉ có thú tính, sẽ dọa hỏng ngươi con Tiểu Tiểu Điểu này.”

Phượng Hoàng khó khăn nuốt nước miếng: “Ngươi đừng mơ tưởng hù được ta.”

“Không dọa được sao?” Khóe miệng tuấn mỹ của hắn chậm rãi nâng lên nụ cười nguy hiểm, làm Phượng Hoàng cả kinh.

“Chúng ta có thể thử nhìn một chút, ta bảo đảm, kết quả ngươi nhất định sẽ ngoan ngoãn làm sủng vật của ta, để cho chủ nhân này hảo hảo thương yêu.” Nói vừa xong, hắn liền không có chút nào báo động trước đánh về phía nàng.

“Không muốn! A —— buông ra ——” Phượng Hoàng bị dọa cho sợ đến kêu to, hai tay cũng ra sức muốn ngăn cản hắn không ngừng đến gần.

“Không cần phản kháng ta, tiểu phượng hoàng, ngoan ngoãn, để cho chủ nhân hảo hảo thương ngươi.”

“Không muốn, ngươi thật biến thái đó ——”

Đang lúc hắn chuẩn bị hưởng thụ bộ dáng chật vật lại hốt hoảng trước mắt, hồn nhiên và cự tuyệt của nàng đủ để khơi dậy ham muốn đoạt lấy của hắn, cùng với bận bịu phản kháng Phượng Hoàng, cũng không thấy được có người thứ ba đang đến gần.

“Buông ta ra!”

“Không thả!”

“Ta muốn hô cứu mạng.”

“Gọi a! Ngươi càng gọi ta càng hưng phấn.”

Cả người hắn đè trên thân thể trắng nõn mềm mại của nàng, đem mình đã sớm sưng to lên chống đỡ ở nơi tiểu huyệt ướt át của nàng, muốn đi vào hoa huyệt thần bí lại ấm áp của nàng.

“Đức Long ca ca, ngươi đang ở đâu?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.