Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Chương 2: Trên trời rớt xuống một “Bánh nhân thịt” bự (2)



Sau khi cúp điện thoại, Hoắc Nhĩ Phi tung tăng nhảy nhót một lúc, bổ nhào không dứt trên giường, ôm Đường Bảo của cô (Chú thích: Đường Bảo là con chó phốc cô nuôi) hôn mạnh một lúc, đáng tiếc Đường Bảo không hiểu phong tình, nghiêng đầu không để ý đến cô. Tránh thoát khỏi ngực cô, chạy đi như một làn khói.

Hoắc Nhĩ Phi không hề bị Đường Bảo ảnh hưởng, bò dậy khỏi giường, mặc quần áo tử tế, vừa ngâm nga bài hát vừa đánh răng rửa mặt trong toilet.

Ở bên cạnh, mẹ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cô, “Phi Phi, sao hôm nay vui mừng thế!”

“Mẹ, con trúng giải.” Hoắc Nhĩ Phi nhổ bọt, vui mừng nói.

“Trúng thưởng cái gì, bây giờ rất nhiều trúng thưởng đều là gạt người! Con không thể tin tưởng!” Mẹ Hoắc nghiêm túc nói.

“Mẹ, không phải gạt người, chính là tuần trước con và Tuyết Nghê cùng nhau đến trung tâm thương mại kia, sao có thể gạt người, vừa rồi còn gọi điện thoại nói chiều nay con đến điền giấy tờ, con đi xem một chút chẳng phải sẽ biết.”

“Vậy cũng được, đi xem một chút mới biết thật giả, nhất định phải biết rõ, đừng bị lừa.” Mẹ Hoắc bán tín bán nghi.

Sau khi rửa mặt xong, Hoắc Nhĩ Phi ôm bả vai mẹ, làm nũng: “Mẹ, nếu con thật sự rút trúng thưởng du lịch Hongkong năm ngày, mẹ và cha không thể không cho con đi! Đây là miễn phí, con vẫn rất muốn đi Hongkong.”

“Nếu là thật, mẹ với cha chắc chắn không phản đối, vừa đúng bây giờ con đang nghỉ hè, ở nhà cũng không có việc gì, đi ra ngoài chơi cũng tốt.” Bà và chồng luôn yêu thương con gái bảo bối duy nhất này vô hạn, biết con gái thích ra ngoài chơi, nhưng thu nhập đi làm bình thường của bà và chồng mà nói, chỉ có thể gánh vác một năm đi du lịch một lần, dù sao con gái vừa lên đại học, cần tốn tiền. Còn có sau này… Ôi!

Hoắc Nhĩ Phi thấy mẹ đồng ý, không khỏi hoan hô một tiếng, hôn “Chụt” một cái lên mặt mẹ, sau đó nhảy nhảy nhót nhót ra phòng ăn ăn bữa sáng.

Trên mặt mẹ Hoắc viết đầy cưng chiều, “Cũng sắp là con gái lớn mười chín tuổi rồi, còn cả ngày nôn nôn nóng ngóng, tương lai ai dám lấy con.”

“Không ai cưới tốt nhất, con có thể vĩnh viễn ăn bám cha mẹ rồi.” Hoắc Nhĩ Phi ăn bánh quẩy, không hề để ý nói.

“Con bé này, nói điềm xấu gì đâu, con gái trưởng thành vẫn phải lập gia đình.”

Hoắc Nhĩ Phi uống ngụm sữa đậu nành, lẩm bẩm trong miệng: “Mẹ, mẹ cứ trông mong con vội vàng lập gia đình như vậy à! Vậy mẹ và cha ở nhà rất nhàm chán!”

Mẹ Hoắc ngồi bên cạnh con gái, hơi cảm thán, quả thật như thế, gả con gái cho người sau không thể nào ở nhà cả ngày rồi, đúng là không dám tưởng tượng!

Hoắc Nhĩ Phi thấy dáng vẻ đau lòng của mẹ, “Mẹ, còn rất sớm! Con mới mười chín tuổi, tối thiểu phải qua mười năm nữa.”

Mẹ Hoắc cưng chiều sờ tóc con gái, “Đứa ngốc, qua mười năm nữa con đã già rồi.”

Hoắc Nhĩ Phi nghịch ngợm le lưỡi một cái với mẹ, tiếp tục ăn bánh quẩy của cô.

Buổi chiều, lúc Hoắc Nhĩ Phi ra cửa, mẹ còn ngàn căn vạn dặn muốn cô nhất định phải cẩn thận, không thể bị lừa.

Hoắc Nhĩ Phi vẫy tay chào mẹ, ý bảo sẽ không, cô cũng không phải đứa trẻ ba tuổi, sao có thể?

Buổi chiều, khi Hoắc Nhĩ Phi tới quầy tiếp tân ở trung tâm thương mại, đã có mấy người ở đó vùi đầu điền giấy tờ, cô kéo một nhân viên tiếp tân dáng dấp vui vẻ ra hỏi: “Thật sự để cho tôi tới đổi quà sao? Không phải gạt người.”

Tiểu thư tiếp tân lộ ra giọng nói nụ cười ngọt ngào, “Chào cô, xin hỏi có gọi điện thoại thông báo cho cô sao? Nếu vậy, mời lấy ra giấy tờ chứng minh, để chúng tôi đối chiếu.”

Hoắc Nhĩ Phi liên tục móc chứng minh thư ra, tiểu thư tiếp tân nhận lấy chứng minh thư của cô đối chiếu vào máy vi tính, “Tiểu thư Hoắc Nhĩ Phi, cô trúng giải du lịch Hongkong năm ngày, mời cô đến bên đây điền giấy tờ.”

Thái độ thật tốt! Hơn nữa cô nhìn những người bên cạnh cũng ở đó điền giấy tờ, không giống giả, vì vậy lòng tràn đầy vui vẻ làm thủ tục.

Lúc gần đi, cô còn hỏi nhiều lần, cô thấy mặt tiểu thư tiếp tân sắp cười đến biến dạng, nên ngượng ngùng không hỏi nữa, sợ người ta tức giận không để cho cô đi.

Bốn giờ chiều thứ hai bay, còn có bốn ngày, thật tốt quá! Hoắc Nhĩ Phi vui vui vẻ vẻ ra khỏi cửa chính trung tâm thương mại, gọi điện thoại cho bạn tốt Chử Tuyết Nghê và Tiêu Dĩnh Tư, ba người hẹn gặp mặt nhau ở quán cà phê quen.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.