Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Chương 21: Phi Phi mất tích (2)



“Những người khác trở lại, chỉ có Hoắc tiểu thư không biết đi đâu, nhân viên cơ quan du lịch hợp tác với chúng tôi ở Hongkong cũng cố gắng liên lạc, điện thoại không có ai nhận, cho nên...” Tiểu thư tiếp tân nói rất vô tội.

“Không phải các người lừa cô ấy đi chứ!” Chử Tuyết Nghê chất vấn.

“Tiểu thư, ngài có thể hiểu lầm, siêu thị chúng tôi có chữ tín, rút thưởng lần trước cũng vì báo đáp khách hàng đã tin tưởng chúng tôi, tuyệt đối không tồn tại bất kỳ hành động lừa gạt nào, hơn nữa, khách hàng khác đều bình an trở về, chỉ có tiểu thư Hoắc Nhĩ Phi không có, tôi nghĩ có thể cô ấy cảm thấy chơi ở Hongkong rất vui, nên lưu lại vài ngày cũng không chừng, ngài có thể gọi điện thoại hỏi cô ấy.” Tiểu thư tiếp tân vội vàng giải thích.

“Nếu tôi liên lạc được với cô ấy, còn tới tìm  các người làm gì?” Chử Tuyết Nghê hoàn toàn mất hết hình tượng thục nữ.

“Tiểu thư, chúng tôi cũng bó tay.” Tiểu thư tiếp tân nói rất khó khăn.

“Cho dù như thế nào, người theo các cô đi Hongkong mất tích, các cô phải chịu hoàn toàn trách nhiệm! Nếu bạn tôi không an toàn trở lại, tôi nhất định sẽ kiện các cô.” Chử Tuyết Nghê hoàn toàn nổi giận.

Tiêu Dĩnh Tư vội nói tiếp: “Tiểu thư, làm phiền các người kiểm tra giúp chúng tôi, liên lạc với nhân viên cơ quan du lịch hợp tác với các người ở Hương Cảng, hy vọng sớm cho chúng tôi câu trả lời chắc chắn, đây là điện thoại của tôi, có tin tức mau sớm liên lạc với chúng tôi, được không?” Nói xong lấy một tờ giấy nhỏ trong giỏ xách ra viết số điện thoại và tên họ đưa cho tiểu thư tiếp tân.

Tiểu thư tiếp tân nhận lấy tờ giấy, “Được, về chuyện của Hoắc tiểu thư, tôi cũng rất xin lôi.”

Tiêu Dĩnh Tư nói một tiếng “Cám ơn” rồi kéo Chử Tuyết Nghê cùng đi.

“Tiêu Tiêu, tớ lập tức gọi điện thoại dieendaanleequuydonn cho anh trai tớ, để anh ấy giúp một tay tìm Phi Phi, cậu nói với dì Thu và chú Hoắc, để cho bọn họ đừng quá lo lăng, quan hệ giao thiệp và năng lực của anh trai tớ không phải vấn đề.”

“Ừ, tớ hiểu rõ, cũng chỉ có thể như vậy.”

Hai người chia tay nhau ở cửa siêu thị, về nhà mình, chuyện của Phi Phi quả thật rất kỳ quặc, nhưng gấp cũng không gấp được, chỉ có thể về nhà chờ tin tức.

Tiêu Dĩnh Tư gọi một cú điện thoại cho dì Thu, để cho bọn họ đừng lo lắng, nhất định sẽ tìm được Phi Phi.

Thu Linh và chồng Hoắc Kỳ ở nhà vô cùng lo lắng, hai người chỉ có một con gái bảo bối như vậy, nếu xảy ra chút chuyện, còn có để cho bọn sống nữa không!

Ngược lại kiếm mấy người bạn đi tìm, chỉ mong mỏi có thể sớm tìm được con bé Phi Phi.

Tiêu Dĩnh Tư theo chân bọn họ bảo đảm, nhất định sẽ nghĩ cách tìm Phi Phi về. Thật ra thì trong lòng cô cũng hoang mang, nhưng vừa nghĩ tới dáng vẻ lo lắng của dì Thu và chú Hoắc, cô không tự chủ được mà bảo đảm với bọn họ. Dù sao, Phi Phi là bạn tốt nhất của cô, hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, là bạn tốt không có gì giấu nhau. 

Năm lớp mười một, cha cô bị tai nạn xe cộ qua đời, cô và mẹ cảm thấy toàn bộ thế giới cũng sụp xuống, là Phi Phi ở cùng cô mỗi ngày, còn có chú Hoắc và dì Thu trợ giúp nhà cô, cả đời cô thậm chí còn không quên ân tình này.

Sau khi về đến nhà, mẹ Từ Lan hỏi: “Tiểu Tư à, Phi Phi rốt cuộc thế nào đây? Hôm nay ở dưới lầu mẹ gặp dì Thu của con, nhìn dì ấy rất đau lòng, chắc là lo lắng cho Phi Phi.”

“Mẹ, chuyện của Phi Phi mẹ không cần quá lo lắng, lúc rảnh rỗi mẹ đến nhà dì Thu ngồi một chút, tâm sự với dì ấy, phân tán sự chú ý của dì.”

“Ừ, Phi Phi là một đứa bé ngoan, ông trời sẽ phù hộ con bé.” Từ Lan khẽ thở dài.

“Mẹ, mẹ đi ngủ đi, không còn sớm, có tin tức gì con sẽ nói với mẹ.” Tiêu Tiêu ôm vai mẹ, cùng đi vào phòng ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.