Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Chương 34: Trò chuyện với nhau thật vui, không quên tìm người (1)



Khi ba người gặp lại lần nữa vào hôm sau thì đã là ba giờ chiều, ba người rất nhàn nhã ngồi uống cà phê trong quán cà phê ở khách sạn VIP, đưa đến không ít thiếu nữ quay đầu nhìn, phải biết ba người bọn họ đúng là nhân tài kiệt xuất trong đàn ông, không chỉ bề ngoài đẹp trai, sự nghiệp lại càng thành công, thật sự hiếm có.

“Thư tổng, thật ra lần này chúng tôi tới đây còn có một việc muốn nhờ anh giúp một tay.” Âu Dã Sâm nói rất chân thành.

“Nói giúp một tay đã quá khách khí, mời Âu tổng nói, có thể giúp, Thư tôi đương nhiên dốc hết toàn lực.” Tròng mắt đen của Thư Phiến Hữu lóe sáng.

“Thật ra thì chúng tôi muốn tìm một người.” Chử Tuyết Luân mở miệng nói.

Thư Phiến Hữu vẫn cho rằng anh ta là một nhân viên cấp cao ở giải trí Âu Kỳ, chỉ có điều nhìn phong cách của anh ta lại có vẻ không giống.

“Đều tại tôi, còn chưa giới thiệu với anh, vị này là bạn thân của tôi Chử Tuyết Luân, tổng giám đốc bất động sản Sở viên, tuy nói thừa kế gia nghiệp, nhưng vô cùng ghê gớm, dựa vào năng lực bản thân mà thuyết phục mọi người.”

“Thì ra là Chử tổng, thất lễ thất lễ, đều tại mắt tôi vụng về.” Thư Phiến Hữu rất xấu hổ nói, bất động sản Sở viên vẫn rất có danh tiếng ở trong nước, trước kia anh làm kiến trúc, biết sơ sơ.

“Không dám nhận, Thư tổng khách khí.” Chử Tuyết Luân vội vàng nói, Thư đại công tử này cũng là người không đơn giản.

“Này! Hai người cũng đừng khách khí tới khách khí lui, nói theo tôi đi, ba chúng ta đừng gọi tổng này tổng kia, rất xa lạ! Anh và tiểu Luân gọi tôi a Sâm là được.” Âu Dã Sâm vội vàng cắt đứt cuộc đối thoại của hai người.

“A Sâm đúng là một sảng khoái, tôi thấy tôi lớn hơn hai người, hai người gọi tôi một tiếng Thư đại ca đi!” Thư Phiến Hữu nói rất chân thành.

“Được! Tính khí của Thư đại ca quả nhiên rất hợp khẩu vị của em, khi nào tới thành phố L, đừng quên nói cho em và tiểu Luân biết, bảo đảm anh chơi không muốn đi.” Âu Dã Sâm cảm thấy die enda anle equ ydo n tới Hongkong lần này rất đáng giá, không chỉ thành công ký được hợp đồng, ngoài ra quan hệ với Thư Phiến Hữu gần thêm không ít.

“Em cảm thấy ý tưởng của a Sâm rất tốt, Thư đại ca, cám ơn anh nhiệt tình chiêu đãi lần này. Em muốn tìm một cô gái tên Hoắc Nhĩ Phi, cô ấy mất tích ở Hongkong, ba tháng rồi, người nhà của cô ấy rất sốt ruột, cũng không có đầu mối, cho nên muốn cầu xin anh giúp một tay.”

“Hoắc Nhĩ Phi? Mất tích ở Hongkong? Ba tháng rồi? Có thể nói cụ thể thêm một chút không?” Thư Phiến Hữu vẫn cảm thấy hơi mê hoặc.

Chử Tuyết Luân nói toàn bộ quá trình Hoắc Nhĩ Phi trúng thưởng tới Hongkong du lịch một lần, cũng nói rõ địa phương xuất hiện cuối cùng của cô là trên du thuyền hào hoa ở cảng Victoria.

Thư Phiến Hữu nhíu mày suy nghĩ một chút, “Theo lý thuyết, chuyện như vậy không thể xảy ra, tình hình trị an ở Hương Cảng vẫn rất tốt, hơn nữa một người lớn sống sờ sờ nói không thấy thì không thấy tăm hơi, trừ phi...”

“Trừ phi cái gì?” Chử Tuyết Luân lo lắng nói tiếp.

“Trừ phi là bị người bắt đi hoặc là..., cậu cũng biết, hắc bang ở Hương Cảng cũng không ít, luôn có một vài tiểu đệ không có việc gì tự tung tự tác khắp nơi, tự chủ trương lặng lẽ bắt một vài phụ nữ xinh đẹp thùy mị, đưa cho lão đại bọn họ làm ấm giường, nếu là như vậy, thì hơi không dễ làm!” Vẻ mặt Thư Phiến Hữu rất nghiêm túc, chuyện như vậy chính người dưới của em trai đã làm, lại càng không nói tới bang phái khác.

“Cái gì? Còn có chuyện như vậy, chẳng lẽ cảnh sát ở Hương Cảng không để ý sao?” Chử Tuyết Luân rất kích động.

“Chuyện như vậy cũng không thường có, cũng có rất nhiều cô gái nghèo tự nguyện đi, bởi vì như vậy có thể kiếm được một khoản khả quan, cho nên cũng không tuân theo luật pháp, hơn nữa rất nhiều chuyện, luật pháp không thể quản đến được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.