Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Chương 52: Đột nhiên xuất hiện sinh mệnh nhỏ



Trên môi Hoắc Nhĩ Phi dính đầy máu tươi trên tay trái Thư Yến Tả, cô nhếch môi cười đến thê thảm, trên răng trắng tinh mang theo mùi máu tanh, phối hợp với hai gò má sưng lên như bánh bao lớn, có một vẻ đẹp khổ sở.

Cười, cười, cô lại khóc, khóc đến đau xé cõi lòng, ruột gan đứt từng khúc.

Tài xế trước mặt cũng không nhịn được cau mày, ôi! Thật đáng thương...

Nhìn dáng vẻ nàng, Thư Yến Tả chỉ có cảm giác động trong lòng mình càng lúc càng sâu, ngực âm ỉ đau, anh quay mặt sang chỗ khác không đành lòng nhìn tiếp, chỉ có điều tự nhủ hết lần này đến lần khác trong lòng: cô ta đáng đời đấy! Tự làm tự chịu! Không đáng đồng tình!

Dọc theo đường đi chỉ nghe thấy tiếng kêu gào đau xé cõi lòng của Hoắc Nhĩ Phi, cũng không ai lên tiếng ngăn cản cô.

Khóc đến về sau, Hoắc Nhĩ Phi cũng hơi khó thở rồi, ngất xỉu luôn.

Thư Yến Tả ánh mắt phức tạp nhìn cô, vệt nước mắt ràn rụa, đôi mắt nhỏ khóc đến như quả đào, còn có gương mặt sưng đỏ như bánh bao, trong lòng anh không khỏi đau xót!

Thì ra, anh vẫn quan tâm người phụ nữ này, thật ra chỉ cần cô chịu thua, anh nhất định sẽ tha thứ cho cô, nhưng con mèo nhỏ cá tính, sẽ chịu thua sao?

Anh hít vào một hơi thật sâu, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy lòng loạn như ma.

Trở lại biệt thự ở Las Vegas, anh ra lệnh mời một bác sỹ, kiểm tra vết thương cho Hoắc Nhĩ Phi, vốn cho rằng vết thương của cô chỉ ở trên mặt, không ngờ phát hiện trên hai cánh tay cô đầy vết cào nhìn thấy mà hoảng, máu tươi đã đọng lại.

Trong mắt Thư Yến Tả nhuốm tức giận, cái này nhất định là kiệt tác của con đàn bà An Tình Hủy kia, vết thương trên mặt cô ta so với vết thương trên cánh tay Hoắc Nhĩ Phi, thật sự không thấm vào đâu!

Anh chỉ cảm thấy buồn bực một trận, nói một tràng tiếng Anh lưu loát với bác sỹ kia: “Bất kể dùng thuốc gì, nhất định phải chữa khỏi vết thương trên mặt và cánh tay cô ấy, không cho phép lưu lại một vết sẹo!”

“Tiên sinh, tôi nhất định làm hết sức,” John đáp.

“Tôi không muốn hết sức, tôi muốn nhất định!” Giọng Thư Yến Tả không cho phép người khác từ chối.

John chỉ đành gật đầu nói được, bày tỏ nhất định sẽ chữa khỏi vết thương cho vị tiểu thư này.

Vừa chữa trị vừa cảm thán ai lại ra tay ác độc như vậy, lại có thể ra tay tàn ác với cô gái nhỏ xinh đẹp dễ thương như thế.

“Sao cô ấy còn chưa tỉnh lại?” Thư Yến Tả cảm thấy rất kỳ quái, cũng năm, sáu giờ rồi, sao mèo nhỏ còn chưa tỉnh lại.

John vội kiểm tra cho cô, đột nhiên nhíu mày, hình như hơi không dám tin, lại kiểm tra lần nữa, rồi tự lẩm bẩm: “Mang thai? Vị tiểu thư này mang thai?”

“Ông nói cái gì? Mang thai? Ông nói cô ấy mang thai?” Thư Yến Tả hoàn toàn không dám tin tưởng, đôi tay lắc bả vai John.

“Tiên sinh, ngài lắc đến đầu tôi choáng váng rồi, chẳng lẽ ngài không phải là ông xã tiểu thư xinh đẹp này sao? Ngài không biết cô ấy đã mang thai sao? Nhưng mà, tình trạng thân thể của cô ấy vô cùng không tốt, rất có thể không giữ đứa bé được.” Giọng của John không được tốt.

Thư Yến Tả hoàn toàn bị tin tức này chấn động đến hôn mê, mèo nhỏ mang bầu đứa bé của anh? John vừa nói cái gì? Có thể không giữ được đứa bé? Không được, tuyệt đối không được! Nhất định phải giữ được đứa bé!

“Không quan tâm dùng biện pháp gì, nhất định phải giữ được đứa bé, dùng thuốc tốt nhất, cách thức điều trị tốt nhất cho tôi!” Thư Yến Tả đỏ mắt nói.

“Tiên sinh, vị tiểu thư này mang thai đã sắp ba tháng rồi, hai người lại không phát hiện ra sao? Thể chất của cô ấy vốn không tốt, hơn nữa gần đây hình như cảm xúc của cô ấy rất không ổn định, thật ra thì tôi đề nghị, trước tiên có thể không cần đứa bé này, dù sao hai người cũng còn trẻ, còn có rất nhiều cơ hội.” John tốt bụng đề nghị.

“Không được, nhất định phải sinh ra được, ông nghe cho tôi, không trị được hết cho cô ấy, tôi muốn ông đền mạng!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.