Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Chương 57: Tình yêu chết yểu của Lang



“Sau đó, tôi mới biết, cô ấy là sinh viên đại học năm hai ngay cạnh chúng ta, nghe nói thành tích đặc biệt tốt, thậm chí mới năm hai, đã được cử tới nhóm sinh viên hàng đầu, bởi vì gia nhập câu lạc bộ âm nhạc trường học của cô ấy, nên thường hay đi theo người câu lạc bộ tới ‘Langdon’ cổ động giúp vui. Khoảng thời gian đó, tôi triển khai thế tiến công nhiệt liệt với cô ấy, tôi gần như dùng hết đủ kiểu lãng mãn, chỉ vì chiếm được nụ cười của cô ấy. Cũng vì vậy mà chuyện này truyền đi xôn xao giữa hai trường.”

“Một tháng sau, cuối cùng cô ấy đồng ý tôi theo đuổi, thời gian đó là thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc sống của tôi, tôi như thằng nhóc mới biết yêu, vì cô gái mình yêu mến mà bất chấp tất cả, luôn làm chút chuyện mà ngay cả bản thân cũng không nghĩ đến. Còn cô ấy, là một nữ sinh đặc biệt đơn giản đơn thuần, có chấp nhất và nhiệt tình với ca hát, để cho tôi đặc biệt mê muội.”

“Thời gian đi chung ngọt ngào của chúng tôi tổng cộng kéo dài chín tháng lẻ tám ngày. Tối lễ Giáng sinh, là sinh nhật mười tám tuổi của tôi, cô ấy tặng bản thân cho tôi, tôi hưng phấn không biết vì sao, cảm giác mình là người đàn ông hạnh phúc nhất cõi đời này, khoảnh khắc kia tôi thề trong lòng sẽ đối xử tốt cả đời với cô ấy, cả đời không xa không rời, đến già không rời.” Đoạn Tử Lang nhếch khóe môi, cười đến khổ sở.

“Sau đó thì sao...” Thư Yến Tả cau mày.

“Cho tới nay, chúng tôi vẫn là một đôi người hâm mộ, tôi cũng từng cho rằng chúng tôi là một đôi hạnh phúc nhất. Nhưng mà, buổi sáng khi tôi tỉnh lại, cô ấy đã không thấy tăm hơi, tôi chỉ cho rằng cô ấy đi ra ngoài mua bữa sáng hoặc làm gì đó. Nhưng sau đó, tôi phát hiện tất cả những gì thuộc về cô ấy ở trong phòng trọ nhỏ đã không thấy, vết máu trên giường nhìn thấy mà giật mình, tôi chỉ cảm giác trời cao chơi tôi một vố lớn. Một tháng này, tôi điên cuồng tìm cô ấy, nhưng cô ấy lại cố tình giống như biến mất khỏi thế gian, tìm thế nào cũng không tìm ra, tới địa chỉ nhà cô ấy ở trong nước cũng không có hiệu quả. Tất cả những người biết cô ấy đều không biết cô ấy đi đâu? Cũng không có ai biết cô ấy xảy ra chuyện gì, trong một đêm, cô ấy hoàn toàn biến mất như vậy...”

“Mùa đông năm ấy là thời gian tôi sa sút khủng hoảng nhất, tôi lập tức ở trên đường bị đánh rơi đến tận cùng địa ngục, chỉ có cảm giác mình thật buồn cười, lại bị một nữ sinh nhỏ lừa, lừa triệt để như vậy. Sau khi suy nghĩ lại một chút, đêm trước khi mất tích, hành động của cô ấy thật sự rất khả nghi, chẳng qua khi đó tôi đã bị hạnh phúc làm choáng váng đầu óc, hoàn toàn không nghĩ đến phương diện kia, cho tới... Thành trò cười của tất cả mọi người.” Đoạn Tử Lang hít vào một hơi thật sâu, môi mỏng mím chặt.

Thư Yến Tả sẽ không nói lời an ủi, anh bưng ly lên khẽ đụng, ý tứ không cần nói cũng biết.

“Tôi không sao, nhiều năm như vậy, tôi cũng nghĩ thông suốt, có lúc thoải mái buông tay cũng là một kiểu không cố chấp.” Đoạn Tử Lang uống một ngụm rượu, cay đến đáy lòng.

“Buông tay cũng là một kiểu không cố chấp....” Thư Yến Tả lặp lại lời này, việc này cần bao nhiêu dũng khí đây!

Hai người hết ly này đến ly khác vào bụng, thời gian bất tri bất giác đã qua, quầy bar đã gần đóng cửa.

Waiter (Phục vụ nam) thấy hai người vẫn còn uống, rất lo lắng sợ rằng bọn họ không thể quay về, nên có lòng tốt đề nghị: “Hai vị tiên sinh có cần gọi điện thoại để bạn đến đón không? Say rượu lái xe quá nguy hiểm.”

“Cám ơn, chúng tôi không có việc gì.” Đoạn Tử Lang cười nói.

Waiter thấy người ta đã từ chối ý tốt của mình rõ ràng như vậy, nên rời đi.

“Không say không về.”

“Không say không về.”

Hai người cùng nâng chén, nhìn nhau cười, đây chính là anh em, cả đời sẽ không thay đổi tình nghĩa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.