Cửu Ái Phong Vân

Chương 10




Dựa theo lời nói của Trầm Lạc Phong, Liễu Ức Vân đưa thư đến tay Đoan vương gia sau đó tới phủ đại hoàng tử. Quả nhiên nhìn thấy có nhiều người thần sắc quỷ dị quanh quẩn xung quanh. Hắn chỉnh trang phục chính mình trở thành nông dân đến giao thực vật trong phủ mới thuận lợi tiến nhập phủ đại hoàng tử, cũng tìm được Trầm Ngạn Huy kể hết sự tình cho hắn.

“Chính là như vậy, thỉnh đại hoàng tử cứu xá đệ!” Hắn đối mặt với Trầm Ngạn Huy hai chân quỳ xuống, khẩn cầu nói.

“Mau đứng lên!” Trầm Ngạn Huy vội vàng tiến lên nâng Liễu Ức Vân dậy, “Đoan vương gia cùng các ngươi trợ ta đoạt được ngôi vị hoàng đế, đại ân này ta không cách nào báp đáp, ta Trầm Ngạn Huy hai lần đối với trời phát thệ, cho dù dùng tất cả lực lượng cũng sẽ đem tiểu vương gia lông tóc vô thương cứu ra! Càng huống gì tiểu vương gia vì triều đình thà chết không khuất phục, ta cũng không thể mở mắt để mặc y chết!”

“Đại hoàng tử......” Liễu Ức Vân cảm động nhìn Trầm Ngạn Huy, “Vi thần tuy không có khả năng, nhưng chỉ cần ngài có việc gì dùng được, vi thần nhất định làm trâu làm ngựa thề sống chết nguyện trung thành ngài!”

“Không cần nói như thế, chúng ta vĩnh viễn đều là bằng hữu!” Trầm Ngạn Huy ôn nhu nói.

“Đại hoàng tử.....”

“Tốt lắm, nơi đây không nên ở lâu, miễn cho phức tạp, ta để quản gia tiễn ngươi đi cổng sau đi. Chuyện lệnh đệ ngươi yên tâm, ta sẽ lo liệu.” Trầm Ngạn Huy ý bảo quản gia tiễn Liễu Ức Vân ra ngoài.

“Vi thần cáo từ.” Cúi người thi lễ, Liễu Ức Vân theo quản gia ly khai.

“Ha hả, xem ra ngươi hoàn toàn thật sự không có lừa ta a, Dương đại nhân?” Nhìn bóng dáng Liễu Ức Vân ly khai, Trầm Ngạn Huy đắc ý cười nói.

“Cho dù có gan trời vi thần cũng không dám lừa gạt vạn tuế gia tương lai a!” Trong góc hiện lên một bóng người, khúm núm với Trầm Ngạn Huy nói.

“Ha hả, Trầm Ngạn Liệt thế nào cũng không nghĩ đến ta còn có ngươi vương bài này đi. Ha ha..... Thật sự là được việc không mất chút công sức a, chính là không công hi sinh Lưu Bình, người kia nhất định là muốn giết thái tử rồi hướng ta tranh công đi, ha hả, mặc dù không có thành công, bất quá chờ tương lai ta kế thừa ngôi vị hoàng đế cũng sẽ nhớ đến chút công lao của hắn.” Hắn đắc ý cười.

“Đại hoàng tử thưởng phạt rõ ràng, tương lai nhất định là một vị thánh chủ lưu danh thiên cổ, còn ta là hướng về phía thiên long cũng được hưởng chút may mắn!” Dương thị lang vội vàng quỳ xuống thi lễ, trên khuôn mặt đầy vẻ nịnh hót, nguyên bản khuôn mặt trẻ tuổi anh tuấn bỗng nhiên trở nên có vẻ khác người.

“Dương đại nhân quá tâng bốc, tương lai ta cũng nhất định sẽ không quên công lao của ngươi. Ha ha......” Trầm Ngạn Huy cười to rời khỏi đại sảnh, lưu lại Dương thị lang vẫn nghiêm chỉnh quỳ trên mặt đất.