Cừu Cừu, Anh Yêu Em

Chương 26



“Là…… Vân Hinh Nhi” Miên Miên lầm bầm tự nói.

Lạp Lạp dọa người không thành bị dọa nhảy dựng lên: “Woa woa! Cậu sao lại đoán được? Rất thần kì! Có phải có người mật báo với cậu không? Bỗng nhiên không thuận theo tớ, chơi không vui ~”

Ngoại hình Nữ Kiếm Khách tóc trắng dũng mãnh bị đè nén đến sắp biểu diễn bắn pháo hoa, nhưng sau một lúc lâu lại khôi phục nguyên trạng tiếp tục bát quái: “Tiểu Ngư à, cậu không phải cảm thấy chuyện này rất khó tin, rất chấn động sao? Tiêu Dao ngày thường đối xử với cô ta tốt như vậy, cái gì cũng đồng ý với cô ta, Vân Hinh Nhi lại còn có thể làm ra loại chuyện này…… Chậc chậc, thật sự là độc nhất lòng đàn bà! Thời khắc mấu chốt đâm người ta một đao, mà người bị đâm chính là chồng của mình! Mệt cho cô ta bình thường còn biểu hiện một bộ dáng tình thâm nghĩa trọng, thì ra mọi người chúng ta đều bị cô ta lừa bịp. Aizz, trang bị bị trộm, còn bị người phụ nữ yêu thương bán đứng, Tiêu Dao lần này khẳng định nội thương rất nặng đi” Lạp Lạp lắc đầu thở dài.

Miên Miên cảm giác sâu sắc sự chấn động chuyện lạ khác thường này, cô liếm liếm môi khô ráp: “Vậy trang bị có thể lấy lại không?” Nếu như không lấy về được, Tiêu Dao đại khái hoàn toàn hết hy vọng với trò chơi này.

“Đã mang về được một phần!” Lạp Lạp hưng trí lại tăng lên tới một độ cao khác, “Thượng Quan lấy từ trong tay cô ta. Bọn họ không phải đều tham gia trận đấu sao? Ở tháp Vong Hồn tầng thứ ba, bọn họ chạm mặt nhau, Thượng Quan đánh hết lượng máu của Vân Hinh Nhi, từ trên người cô ta tung ra vài món trang bị của Tiêu Dao. Phù, phù, chắc hẳn phải vậy, cô ta bị loại” Từ nay về sau mai danh ẩn tích, phỏng chừng là đem trang bị còn thừa bán tháo lấy tiền.

“Vậy cuối cùng anh ta đứng thứ nhất?”

Giữa những câu chữ của Lạp Lạp bỗng nhiên tràn ngập hoang mang: “Không phải, quán quân bị người của môn phái nào đó lấy mất. Trên thực tế, Thượng Quan khi giết chết Vân Hinh Nhi sau đó không lâu, hệ thống cũng tuyên bố anh ấy đã hết lượng máu, bị loại” Về phần bị ai giết chết, đến nay vẫn là một điều bí ẩn.

Hai tay Miên Miên đặt trên bàn phím, thật lâu mà vẫn nói không ra lời.

Cuối cùng, để tránh Lạp Lạp nghi ngờ, Miên Miên tùy ý cảm thán một câu: “Tình cảm trong trò chơi, quả thật rất hư ảo nha. Tiêu Dao thật tình thích Vân Hinh Nhi, thậm chí ngay cả mật khẩu tài khoản cũng có thể cùng chia sẻ, có thể thấy được thâm tình sâu nặng. Chỉ tiếc…… Aizz”

Đợi hai phút, cũng không thấy Lạp Lạp đáp lại, cô cảm thấy có điểm kỳ quái, phát ra dấu chấm hỏi.

“Tiểu Ngư……” Lạp Lạp cuối cùng lấy lại tiếng nói, “Có khi tài khoản của mình, cũng không phải là mình”

“Hả?”

Da mặt Lạp Lạp có thể so với một góc Trường Thành lại có thể thẹn thùng: “Tớ và Đại Thúc……”

Chỉ cần nửa câu, Miên Miên đã hiểu.

“—— Chuyện xảy ra khi nào! Mau khai thật ra!” Hai người tồn tại gian tình như vậy cũng không báo cáo tổ chức, thật sự là coi thường pháp luật và kỷ luật, coi nhẹ pháp cương.

“Sặc, ngay khi cậu về nhà trước đó không lâu, anh ấy đến gặp tớ…… Khụ khụ. Sau khi bọn tớ gặp mặt cảm thấy đều rất không tệ, liền…… Thử kết giao” Lạp Lạp nói ra việc này, giống như nhớ lại chuyện ngọt ngào gì, lập tức từ đại tỷ dũng mãnh lúc đầu hóa thân thành cô gái bé nhỏ nhu mì.

Thì ra…… Game cũng có thể có kiểu như vậy. Ví như Tiêu Dao, ví như Lạp Lạp, trong đầu Miên Miên lặng lẽ mở ra những cánh cửa sổ, rõ rõ ràng ràng giống như có tiếng ai đang nói với cô, xem đó, ngoài cửa sổ có một phong cảnh khác.

“Đúng rồi, cậu không phải về nhà xem mắt sao? Kết quả như thế nào?” Lạp Lạp vỗ bàn, cảm thấy vẫn là chuyện khác bát quái của người khác trọng yếu hơn.

Sau khi nghe thấy Lạp Lạp đặt câu hỏi, Miên Miên hoàn hồn lại từ nhịp tim đập mạnh và loạn nhịp, nghĩ tới hành trình xem mắt lần này, trên đỉnh đầu mây đen dày đặc, sấm chớp đì đùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.