Cừu Cừu, Anh Yêu Em

Chương 50



Cuối thu không khí dễ chịu, đúng là thời tiết tốt để tăng ca.

Hoàng hôn bị bóng đêm bao phủ, trong văn phòng rộng như vậy chỉ có một ánh đèn duy nhất phát ra ánh sáng mờ ảo mỏng manh, dưới ngọn đèn, một cô gái nhỏ nhắn đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm màn hình máy tính, tay trái thuần thục gõ bàn phím liên tục, tay phải cầm bút cảm ứng không ngừng huy động, trên màn hình máy tính, một nhân vật trò chơi tạo hình tinh mỹ, trông rất sống động sắp hoàn thành.

Miên Miên nhìn thời gian, lắc lắc hai tay bủn rủn sau đó lại tiếp tục vùi đầu vẽ tranh.

Nhưng vào lúc này, bụng lại phát ra tiếng kháng nghị “Ùng ục”, Miên Miên khẽ thở ra một hơi, sau khi buông bút cảm ứng xuống, xoay xoay cổ đau nhức, thì thào tự nói: “Đã sắp bảy giờ rồi”

May mà cô đã sớm đoán trước hôm nay sẽ tăng ca, cho nên mang theo đồ ăn đến công ty, đã để trong tủ lạnh trong phòng trà nước từ buổi sáng.

Giữa làm việc và ăn cơm, Miên Miên không chút do dự lựa chọn việc thứ hai. Cô rời khỏi chỗ ngồi, vô cùng tiêu sái đến phòng trà nước, lấy cà mèn hai tầng màu phấn hồng trong tủ lạnh ra, bỏ vào lò vi ba hâm nóng.

Miên Miên cúi người nhìn cà mèn trong lò vi ba xoay tròn giống như con ngựa gỗ, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn.

5 phút sau, cô cười tủm tỉm lấy cà mèn thơm ngào ngạt, nóng hầm hập ra, ở sau khi ngồi xuống bàn, cô trợn to đôi mắt như những ngôi sao, rất giống một thiếu nữ mơ mộng hai tay chống cằm, tràn đầy cảm động cúi đầu nói với thức ăn mê người: “Tôi không khách khí”

Ngay tại một khắc món ngon mỹ vị sắp đưa tới bên miệng nhỏ nhắn, một bóng đen lặng yên không một tiếng động tiến bước vào phòng trà nước, dừng lại phía trước cô. Miên Miên dừng động tác, dư quang ánh mắt nhìn vào một đôi giày da bóng loáng kiểu nam, cô cảnh giác nâng mắt lên nhìn, nhưng lại thấy Hỏa Nhạ đứng ở trước mặt mình, đang có chút đăm chiêu nhìn mình.

Ngón tay run lên, Miên Miên ngơ ngác duy trì biểu tình há miệng đợi ăn nhìn thẳng anh, sau đó xấu hổ khép miệng lại, giọng nói vụng về: “Giám đốc, đã muộn thế này, còn chưa về sao?”

Hỏa Nhạ ngoảnh mặt làm ngơ với lời nói của cô, con ngươi thâm thúy lóe ra tia sáng kỳ dị, tiếng nói thuần hậu dễ nghe vang lên ở phòng trà nước không lớn không nhỏ ——

“Cà tím áp chảo?” (Chính là Ngư Hương Gia Tử)

Cả người Miên Miên chấn động, làn da lộ ra trong không khí nổi da gà trong nháy mắt, khẩn trương đến trái tim sắp nhảy lên cổ họng, còn kém không bị anh dọa đến hồn phi phách tán.

Trong nháy mắt kia, Miên Miên còn tưởng rằng anh nhận ra mình.

Sau khi nguyên thần trở về vị trí cũ, cô cúi đầu nhìn thức ăn trước mặt, ngẩng đầu cười cứng ngắc: “Đúng vậy, Cà tím áp chảo” Mẹ ơi, sắp bị anh ta hù chết, “Giám đốc, anh còn chưa ăn sao?” Không biết nói cái gì cho phải, Miên Miên tùy tiện hỏi một câu.

“Còn chưa ăn”

“Oh” Miên Miên tùy ý lên tiếng. Nghĩ rằng anh chưa ăn cũng không liên quan đến chuyện của tôi…… Nhưng hơn mười giây trôi qua, Hỏa Nhạ vẫn không nhúc nhích đứng tại chỗ như cũ, tựa hồ không có ý rời đi.

Miên Miên bị một cỗ cảm giác cường đại áp bách, tại hơn mười giây ngắn ngủn này, cô cảm thấy mình giống như xuyên qua đến một triều đại đầy rừng trúc nào đó, mạch nước ngầm mạnh mẽ khiến mặt đất nổi lên một trận gió lạnh, thổi trúng cát bụi cuồn cuộn trên mặt đất, cũng thổi khiến lá trúc lay động sàn sạt, chỉ còn lại hai người, cô và Hỏa Nhạ mặc trang phục võ lâm cao thủ, đang im lặng giằng co trước màn lá rụng, màn ảnh không ngừng di chuyển qua người hai người……

Miên Miên hoảng sợ tròn mắt đối diện với tuấn nhan không có dư bao nhiêu biểu tình của anh, lại nhìn không thấu tâm tư sâu không lường được của anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.