Cừu Cừu, Anh Yêu Em

Chương 95



“Được” Thần sắc Miên Miên bình tĩnh lập lại một lần.

Bà Nguyễn lúc này đã nghe rõ rồi, nhất thời phượng tâm đại duyệt, cười vang nói: “Ha ha, con rốt cục cũng nghĩ thông suốt! Nếu mỗi lần con đều có thể nghe lời như bây giờ, mẹ cũng không cần phải hao tâm tổn lực! Vậy cuối tuần con rảnh không? Mẹ giúp con sắp xếp” Bà Nguyễn nhanh chóng nhập vào chủ đề.

Miên Miên cúi đầu, lông mi dài che khuất đôi mắt, lần thứ ba nói ra: “Được”

“Đúng rồi, baby” Bà Nguyễn hình như đột nhiên nhớ tới cái gì, cao giọng nói, “Thứ tư tuần sau mẹ sẽ đến thành phố G tìm con”

“Hả?” Lông mày do kinh ngạc mà nhướn lên, đôi mắt trong suốt suýt nữa bắn ra, “Mẹ đến tìm con có chuyện gì?”

“Không có, mẹ muốn đi thành phố G tham gia buổi gặp mặt bạn cũ, tiện thể đi gặp con. Chắc là chín giờ sáng thứ tư mẹ đến, con không cần tới đón mẹ, mẹ sẽ tự đến chỗ con. Hiểu không?” Bà Nguyễn dặn dò.

“Dạ” Cô lên tiếng.

Sau khi cúp điện thoại, Miên Miên nhìn màn hình di động ngây ngốc vài phút. Cuối cùng, cô thầm than một tiếng, xoay người đang muốn rời đi, lại chạm phải Hỏa Nhạ đang đứng bên cạnh, cô đột nhiên cả kinh, lập tức ngừng bước.

“Giám đốc……” Cô khẽ kêu một tiếng, hai má nóng bừng. Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh, thiên tính đà điểu, cô theo bản năng muốn tránh, nhưng thân hình cao to rắn rỏi của anh vô tư đứng lặng ở chính giữa hành lang, chặn tia nắng ngoài cửa sổ, cũng chặn đường đi của cô.

Hỏa Nhạ buông đôi mắt lạnh xuống, trầm mặc ngưng mắt nhìn cô, thu mỗi một biểu tình của cô vào trong mắt, bao gồm hai hàng mi hơi hơi rung động của cô.

Cách hồi lâu, rốt cục nhìn thấy biểu tình bứt rứt bất an của cô thăng cấp vì run sợ trong lòng, anh mới chậm rãi nhếch khóe miệng, để lộ ra một nụ cười thâm sâu không lường được. Cuối cùng, anh không nói được một lời nào đi qua bên người cô, chỉ để lại một hơi thở mát lạnh.

Miên Miên đứng tại chỗ, nếu có chút thất vọng nhìn bóng dáng dần dần đi xa của anh, ngực lại ẩn ẩn đau nhức.

Nếu lúc này Sở Sính Đình ở hiện trường, mà nhìn thấy Hỏa Nhạ tươi cười như vậy, nhất định sẽ vỗ thật mạnh lên vai Miên Miên, dùng lời nói vô cùng thương hại nói: “Con cừu nhỏ, em xong rồi. Tự giải quyết cho tốt đi!”

~~***~~

Cuối tuần, ba giờ chiều, tại một nhà hàng cơm Tây nào đó ở trung tâm thành phố.

Miên Miên uống cốc trà sữa nóng trong tay, không chút để ý liếc liếc mắt ra ngoài cửa sổ. Mùa thu đã hiện rõ trên đường phố, cho dù là phía nam ấm áp, gần tới tháng mười hai, lá khô cũng đã rụng đầy mặt đường.

“Cô Nguyễn, cô có đang nghe tôi nói chuyện không?”

Một giọng nam bén nhọn chói tai đột nhiên chui vào trong lỗ tai, Miên Miên nghe thấy thế cánh tay nổi da gà, may mắn cô mặc áo dài tay, bằng không bị đối phương nhìn thấy chung quy vẫn không tốt. Cô chuyển ánh mắt qua người đàn ông ngồi ở đối diện kia, cười với đối tượng xem mắt, chột dạ hỏi: “Rất xin lỗi, anh Lý, anh vừa rồi nói tới cái gì?”

Người đàn ông trung niên dáng người gầy yếu, xấu xí đúng là đối tượng xem mắt lần này của Miên Miên, là đứa con trai bảo bối của bạn học mẹ đại nhân, Lý Đông Minh. Cô dựa theo sự phân phó của mẹ đại nhân đúng 2 rưỡi tới nơi này gặp mặt, nhưng…… Trừ bỏ năm phút đồng hồ khi mới bắt đầu, thời gian sau cô thật sự là không chú tâm nổi, liên tục thất thần.

Bởi vậy, sau lần thứ mười ba Miên Miên thất thần, Lý Đông Minh này rốt cục không hề che giấu bất mãn trong nội tâm, không kiên nhẫn chất vấn.

Một lần nữa lôi kéo lực chú ý của cô, anh ta hắng giọng, tiếp tục dùng tiếng nói sắc nhọn nói tiếp: “Tôi vừa rồi hỏi, cô có hứng thú sở thích gì? Bình thường tiêu khiển như thế nào?”

“Hứng thú sở thích à……” Cô nghiêng đầu, một bên suy tư một bên thành thật trả lời, “Ưm, vẽ tranh, xem hoạt hình, sưu tập đồ tự làm…… Oh, đúng rồi, còn có chơi game” Cô nói xong lời cuối cùng, không hề cảnh giác cười với anh ta, giống như nhớ tới chuyện gì vui vẻ lắm.

Mỗi một lời nói của cô, sự ghét bỏ trong mắt Lý Đông Minh liền tăng thêm một phần, nhưng cô cười rộ lên quả thật rất ngọt ngào, một đôi lúm đồng tiền đáng yêu làm lung lay số điểm khấu trừ trong tâm trí anh ta.

Anh ta cắt một miếng cá ngừ, tiếp tục khơi mào đề tài: “Gần đây có xem phim gì không?”

“Phim sao?” Cô suy nghĩ, một đoạn thời gian dài gần đây đều không xem phim. A, có! 《Sói xám và cừu non》, ha ha” Bởi vì bạn học đại học của cô làm họa sĩ cho một công ty phim hoạt hình, cho nên cô đặc biệt đi tham quan học hỏi một lần, quả thật cũng không tồi, rất hấp dẫn.

Nghe đáp án này, Lý Đông Minh không khỏi nhíu mày, hai mắt hiện lên sắc thái ghét bỏ. Sắc mặt của anh ta sau đó, dùng giọng điệu tràn đầy cảm giác ưu việt nói: “Thật không, sự thưởng thức của cô rất đặc biệt. Tôii gần đây không xem phim gì mới, nhưng cũng xem một số phim cũ như “The Butterfly Effect” [1] thật sự là mỗi lần xem đều có cảm xúc mới. Chỉ có điều phim này đòi hỏi người xem phải có tư duy logic tốt, bằng không sẽ xem không hiểu lắm, ha ha!”

Miên Miên không biết đáp lại như thế nào, dứt khoát trầm mặc không nói. Cô lấy bánh mỳ bơ tỏi từ trên giỏ trúc, xé ra, mũi ngửi hương vị tỏi nhàn nhạt, bỗng nhiên thất thần, trong lòng lại nghĩ tới người nào đó.

Không biết vì sao, sau khi trong đầu xuất hiện khuôn mặt kia của anh, cô cảm thấy mình rất buồn cười khi ngồi xem mắt cùng với người đàn ông xa lạ này. Tùy tiện đồng ý lần xem mắt này, giống như muốn chứng minh cái gì, thật ra căn bản là……

“…… Cô Nguyễn, cô Nguyễn!” Tiếng thúc giục của Lý Đông Minh lại truyền đến lần nữa.

Tim đập mạnh và loạn nhịp của cô kịp hoàn hồn, xấu hổ nhìn vẻ mặt phẫn nộ của anh ta: “Rất xin lỗi, anh vừa rồi đang nói cái gì?” Sặc, cô phát hiện vấn đề này cô đã phải hỏi rất nhiều lần, thật sự là rất áy náy.

“Quên đi” Lý Đông Minh giận dữ trả lời, cầm chén lên uống một hớp lớn hồng trà.

Miên Miên thấy thế kinh ngạc trừng lớn đôi mắt. Cô phát hiện, Lý Đông Minh này cũng thích kiểu Lan Hoa Chỉ!…… Cô bắt đầu cảm thấy, kỳ thật anh ta cùng Trần Đại Nghiệp mới là trời sinh một đôi.

Vẫn phải nhanh chóng ăn xong những thứ kia, sau đó rời khỏi nơi này. Cô thầm nghĩ như vậy, vươn tay cầm lấy lọ tiêu trên mặt bàn, nhưng vừa đúng lúc Lý Đông Minh cũng vươn tay qua, vì thế, tay nhỏ bé trắng nõn rõ ràng bị đôi bàn tay nổi đầy khớp xương bao phủ.

Hơn nữa, đầu ngón tay của người đàn ông này còn nhân cơ hội nhẹ nhàng cọ cọ trên mu bàn tay cô……

Lông tơ của Miên Miên nhất thời dựng thẳng đứng lên, vội vàng rút tay ra, mất tự nhiên cười, làm thủ thế “Mời”.

Lý Đông Minh thuận thế cầm lấy lọ tiêu, khóe miệng tà tà gợi lên, một đôi đôi mắt nhỏ đầy thịt béo dính trên khuôn mặt của cô, trượt qua lại trên người cô. Miên Miên nhận thấy được ánh mắt làm cho người ta buồn nôn của anh ta, lạnh run người.

Bởi vậy, ý chí của Miên Miên càng thêm kiên định. Sau khi ăn xong một miếng Spaghetti Bolognese cuối cùng, cô vội vàng đứng lên: “Ưm, anh Lý, tôi có việc đi trước. Hẹn gặp lại” Hy vọng không bao giờ gặp nữa.

Chú thích:

The Butterfly Effect [1]: Bộ phim giả tưởng. Có nội dung như sau: Thị trấn Briarville, bang New York, gia đình Treborn chỉ có hai mẹ con, thiếu phụ Andrea và cậu con trai 7 tuổi Evan. Cha cậu bé, Jason Treborn là một bệnh nhân điên loạn, phải sống phần đời còn lại trong bệnh viên tâm thần. Một lần cô giáo của Evan đưa cho bà mẹ bức vẽ của cậu con trai. Người mẹ thật sự kinh hoàng khi thấy tác phẩm của con quái đản và tội lỗi…

Điều nghiêm trọng nhất là Evan không nhớ mình đã vẽ gì. Andrea lo sợ cậu bé bị di truyền căn bệnh của bố, cô quyết định đưa con đến bệnh viện… Không có dấu hiệu xấu trong não bộ nhưng bác sĩ vẫn khuyên người mẹ tập cho con viết nhật ký, làm cơ sở cho việc khôi phục dữ liệu trong óc sau này…

Evan muốn gặp bố, các bạn ai cũng có bố… Bệnh viện tạo điều kiện cho bố con tiếp xúc. Sự cố nghiêm trọng xảy ra, Evan mồ côi bố ngay trong lần gặp gỡ đầu tiên… Một dịp bà mẹ đi vắng, mang Evan đến gửi gia đình bé Tommy, bạn học của cậu. Tommy có đứa em gái tên Kayleigh, hai trẻ sống với cha là George Miller. Ông bố là kẻ bệnh hoạn, y sử dụng mấy đứa trẻ để quay phim đồi bại…

6 năm sau. Ở độ tuổi 13, Evan, Tommy, cậu bạn béo tròn Lenny cùng cô bé Kayleigh thường chơi đùa nghịch ngợm. Chúng dùng chất nổ bỏ vào thùng thư của một ngôi nhà. Tai nạn xảy ra làm chết người mẹ trẻ và đứa con mới ẵm ngửa…

7 năm sau nữa. Evan đã là sinh viên đại học nhưng tuổi thơ và những ký ức về nó không tồn tại trong trí nhớ của chàng trai có bề ngoài bảnh bao lịch thiệp. Evan chỉ nhận biết lờ mờ quá khứ, mỗi lần cố nhớ lại chuyện cũ, mồm mũi của anh lại ứa máu. Nhưng con người không thể thiếu ký ức, Evan quyết tìm hiểu những gì đã xảy ra cho tuổi thơ của mình. Anh muốn tường tận cái chết của bố, đào bới lần bị lạm dụng quay phim bậy bạ, khơi lại sự kiện nổ thùng thư gây án mạng… Evan dựa vào cuốn nhật ký để tiến vào những khoảng trống trong trí não…

Rất nhiều tình tiết hiện về cùng với nỗi đau thể xác làm máu phun trào. Nhưng sự kiện lại bất nhất, mỗi lần mỗi khác làm đầu óc Evan càng lún sâu vào khủng hoảng. Biết bao câu hỏi đặt ra mà Evan vẫn không có câu trả lời đúng nhất. Tommy có phải người tàn ác và tồi tệ, Lenny rơi xuống bờ vực của niềm xót xa ân hận, Kayleigh từng đi làm gái điếm, giữa Evan và cô ấy từng có một tình yêu, mẹ có bị ung thư, bản thân có tù tội?… Như một mớ bòng bong trong đầu, đâu là thực sự? Chỉ có một câu trả lời duy nhất nhưng đó là điều Evan không ngờ nhất, không mong muốn nhất…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.