Cừu Cừu, Anh Yêu Em

Chương 96



Lý Đông Minh ngẩng đầu kinh ngạc ngước nhìn cô: “Hả? Nhanh như vậy? Chưa đến một tiếng mà!”

“Bởi vì tôi bỗng nhiên nhớ tới có chút việc gấp, cho nên ——”

“Vậy tôi đưa cô đi!”

“A, không cần, cám ơn. Tôi đi trước! Hẹn gặp lại, anh Lý”

“Cô chờ tôi một chút, tôi bây giờ đi tính tiền ——”

“Thật sự không cần! Cám ơn bữa ăn này của anh! Tôi đi đây, tạm biệt!”

“Cô Nguyễn ——”

Cuối cùng Miên Miên cũng vất vả thoát khỏi sự dây dưa của anh ta, hốt hoảng chạy thoát ra khỏi nhà hàng, chạy vọt ra ngoài hơn trăm mét mới thở hổn hển dừng bước.

Một hồi nhớ lại tay Lý Đông Minh chạm vào mình, cô lại kìm lòng không được rùng mình một cái, lập tức kích động mà nổi da gà. Anh ta và Hỏa Nhạ căn bản không phải cùng một tầng lớp, kém quá xa.

Hỏa Nhạ……

Miên Miên đứng ở lối đi bộ lá phong rơi rụng đầy mặt đường, ngẩng đầu nhìn lá cây khô nhiễm màu mùa thu, khẽ lẩm bẩm một tiếng: “Xong rồi……”

Cho dù hôm nay người đến không phải đáng khinh ghê tởm như Lý Đông Minh, cho dù người đến anh tuấn cỡ nào, vĩ đại nam tính cỡ nào, cô nghĩ rằng mình cũng khó lòng động tâm.

Ô, cô tựa hồ thật sự…… Hoàn toàn thích Hỏa Nhạ.

Ngay tại thời điểm cô vì phát hiện của mình mà than khóc, một chiếc xe màu bạc ngừng thật lâu ở ngã tư đường đối diện, cuối cùng cũng khởi động động cơ, cũng dần dần dung nhập trong dòng xe cộ chạy không ngừng.

~~***~~

Miên Miên nhìn lịch treo tường, thầm tính, từ đêm đó rất không có trách nhiệm bỏ lại một câu “Ly hôn đi” đến bây giờ, cô đã suốt tám ngày không đăng nhập trò chơi.

Tám ngày, tám ngày!

Cô đi vào phòng, lập tức bổ nhào lên trên giường, giống con sâu lông ôm gối đầu lăn qua lăn lại trên giường, cho đến khi lăn đến đầu choáng mắt hoa, cô cuối cùng cũng dừng lại, nằm ở trên giường ai oán nhìn trần nhà.

Trước kia không biết chơi game, bây giờ chơi, mới phát hiện nếu một ngày không đăng nhập trò chơi, trong lòng liền trống trải, cảm thấy còn có việc chờ đợi mình đi làm. Trái lại, cả đầu đều nghĩ đến chuyện trong trò chơi: Không biết Cửu thiên thanh linh kiếm có tưởng niệm chủ nhân như cô hay không? Không biết gần đây bang phái có xảy ra chuyện gì hay không? Đúng rồi, Độc giác kim tình thú của cô nên thăng cấp……

Cô ngồi thẳng người, vẻ mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm máy tính cách đó không xa. Ừm…… Vụng trộm lên vài phút, hẳn là không thành vấn đề đi? Cô thề, cũng chỉ lên vài phút, sau đó lập tức logout.

Một gương mặt thoáng hiện lên trong tâm trí cô.

…… Ưm, có lẽ chờ rạng sáng lên là được rồi. Tình trạng hệ thống tương đối tốt.

Một khi có quyết định này, tâm tình lập tức sáng tỏ hơn. Cô nhảy dựng lên từ trên giường, quyết định đi giặt quần áo giết thời gian.

Sau khi giặt xong quần áo, cô lại hóa thân lầm tiểu nữ công cần cù lao động, dùng khăn lau đồ dùng, cửa sổ, bàn ghế sạch sẽ, có thể nhìn thấy bóng người. Sau khi xong việc, cô thở một hơi thỏa mãn, ngẩng đầu nhìn thời gian, mười một giờ năm mươi phút.

Được rồi, hiện tại đi khởi động máy hẳn là không sao. Cô hưng phấn ngồi trước máy tính, ấn nguồn điện, một phút đồng hồ sau, tất cả các biểu tượng màn hình hiện ra. Cô thuần thục nhấp chuột vào một biểu tượng, sau khi khung được hiện ra, cô nhập tài khoản, mật mã sớm đã ghi rõ trong tim.

Trước khi nhấp vào “Xác nhận đăng nhập”, cảm xúc dâng trào đột nhiên chuyển biến thành khẩn trương bất an. Không biết cách lâu như vậy không lên diễn đàn, chờ đợi chính mình sẽ là cái gì? Đợi nếu có người hỏi mình vì sao lâu như vậy không lên mạng, nên trả lời như thế nào? Còn có…… Anh sẽ có phản ứng gì với hành vi của cô?

Khi nghĩ đến vấn đề cuối cùng này, ngực cô bỗng nhiên căng thẳng.

Lắc đầu, không cần lo lắng nhiều như vậy, “Tách tách” một tiếng, cô đăng nhập trò chơi. Trên màn hình, trăng tròn, núi vắng đêm yên tĩnh, nữ hiệp mặc trang phục phấn hồng một mình một người đứng ở Vọng Nguyệt Nhai, vẫn như tám ngày trước.

Trước tiên cô chú ý chức năng tin nhắn không ngừng nhấp nháy. Cô ngừng thở nhấp vào xem, lại phát hiện có ba trang nhắn lại. Cô cảm thấy rất mâu thuẫn, vừa lo vừa vui, nhưng mặc dù như thế, con chuột vẫn nhanh chóng mở ra mấy cái trong đó ——

[Phục Vụ Khách Hàng Dịch Du 09]: Chúc mừng bạn! Thông qua hệ thống quay thưởng, bạn nhận được một sản phẩm kỹ thuật số do công ty cung cấp, mã xác nhận là 87977, vui lòng truy cập……

[Thực Hành Chuyên Nghiệp 1]: RMB 20 tệ một tiếng, không thăng cấp không thu tiền, cam đoan danh dự. QQ: 13876822.

[Người Mới Tung Hoành Thiên Hạ]: Ngư Hương Nhục Ti, bạn còn nhận Thạch đầu phòng ngự không? Ở chỗ tôi có hai viên cấp 28, nhận hay không? Nhanh nhắn lại.

Đại bộ phận đều là loại tin nhắn rác, kỳ vọng của Miên Miên thất bại tiện đà tâm sinh ảo não, gần như là xem một tin xóa một tin. Cô hung hăng thầm nghĩ: Bên dịch vụ kia cần phải thêm độ mạnh yếu tấn công.

Sau những tin nhắn rác, Miên Miên nhìn thấy bốn tin nhắn lại, phân biệt là Lạp Lạp, Tiếng Đàn, Thối Kiếm Tiêu Dao gửi đến:

[Ô Lạp Lạp]: Cậu và Thượng Quan xảy ra chuyện gì?

[Ô Lạp Lạp]: Đại tiểu thư cậu chạy đi đâu rồi!! Nhắn tin cho cậu cũng không nhắn lại! Cấp tốc!!!

[Tiếng Đàn Mờ Mịt]: Tiểu Ngư, cậu nếu không trở về, người nào đó sẽ nháo ngất trời.

[Thối Kiếm Tiêu Dao]: Tiểu Ngư, muộem coi như thương xót tội nghiệp cho huynh đi, mau login đi. Bây giờ Thượng Quan mỗi đêm đều bắt huynh đi PK, một khi PK thì sẽ đi cả đêm, huynh P [1] mệt lại chuyển sang người khác, ảnh hưởng nghiêm trọng đến thể xác và tinh thần của huynh đệ trong môn phái! Tiểu Ngư, coi như huynh xin muội, nhanh hòa giải với chồng đi mà!

Miên Miên sau khi đọc đi đọc lại từng chữ mấy tin nhắn này, ngây ngốc một lát, thuận tay tắt cửa sổ đi.

Giữa hình ảnh, đột nhiên có thêm một thân ảnh cao to nam tính. Hắc Y Kiếm Khách đứng lặng bên vách núi, xa xa nhìn Phấn Y Nữ Hiệp, mang theo vẻ mặt bình tĩnh làm cho người ta hồi hộp.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, anh cứ đứng ở nơi đó như vậy, tay áo phiêu phiêu, mất mát mà lẻ loi.

Không biết vì sao, sau khi thật sự nhìn thấy anh, Miên Miên ngược lại rất trấn tĩnh. Khả năng, trước đó, cô đã phải tích lũy cũng đủ nhiều tâm lý chuẩn bị; khả năng, thật ra trong lòng cô vụng trộm chờ đợi anh có thể nói gì với mình, lại lấy điều này chứng minh cái gì……

“Hi, chào buổi tối” Đây là câu đầu tiên Miên Miên thốt ra.

Tia sáng lạnh lẽo trong con ngươi đen chợt lóe.

“Sặc……” Cô thấy tình thế không đúng, uyển chuyển nói ra câu thứ hai, “Nghe nói huynh gần đây rất ham thích luận võ luận bàn….. cùng với người khác”

“Thật không” Anh nhắn lại hai chữ không hề có thành ý, giống như không phải đang nói chuyện của mình.

Kế tiếp, Miên Miên cho rằng anh sẽ nói cái gì, hoặc là hỏi cái gì, nhưng anh không có.

Trong lúc nhất thời hai người đều trầm mặc, giống như đều đang đợi đối phương mở miệng trước.

Năm phút đồng hồ sau, anh đi đầu phá vỡ bế tắc cục diện, nhưng thản nhiên nói một câu: “Ta out”

“Oh, được, ngủ ngon” Miên Miên vội vàng nhắn lại một câu, nhắn lại nhanh chóng che giấu mất mát dưới đáy lòng.

Anh không nói thêm một chữ, không mang theo một tia lưu luyến biến mất giữa màn hình.

______________

Chú thích:

P [1]: Play

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.