Cửu Dung

Quyển 5 - Chương 27: Mới biết nhớ nhung sâu



Hồng trần lắm kẻ si tình, chớ cười si tình lắm cuồng si.

Tiết vương gia đi chuyến này đã hơn hai năm. Na Lâm phụng mệnh Hoàng đế Đông Ngụy, mời Băng Ngưng về nước. Băng Ngưng trở về chưa được một tháng đã quay lại. Cô bé cũng không ở trong dịch quán mà vẫn ở chỗ của tôi.

Hai năm nay, tôi cũng được tấn phong làm thục phi, dọn từ Quỳnh Anh lâu sang Sư Cưu cung, chính thức ngồi lên chức chủ nhân của một cung. Vị Quách hiền phi kia vốn muốn đấu với tôi, nào ngờ mệnh bạc phúc mỏng, tôi dọn vào Sư Cưu cung chưa được hai tháng, nàng ta đã mắc bệnh nặng rồi qua đời.

Từ sau khi Hoàng thái hậu từ trần, Hoàng thượng dường như không còn người tâm phúc nữa, phàm việc gì cũng để Vệ Cần Thiên nắm mũi dắt đi. Mặc dù như thế, nhưng Hoàng thượng lại có bệnh đa nghi rất nặng, động một cái là nghi ngờ người bên cạnh. Mùa Xuân năm Thành Hóa thứ Mười bốn, vì trong một bài thơ của một cử nhân của phủ Thiên Tân xuất hiện hai chữ Tống vong, Hoàng thượng long nhan đại nộ, quyết liệt lên án văn học, diệt lục tộc nhà vị thư sinh họ Vương này, còn đày ra biên cương vô số người. Mặc dù nói là lên án văn học thì triều đại nào cũng có, nhưng tàn nhẫn như năm Thành Hóa triều Tây Tống lại chỉ có một. Trong thời gian ngắn, dân gian vang lên tiếng oán hờn dậy đất, khắp nơi xuất hiện những nhóm quân khởi nghĩa.

Mùa thu năm Thành Hóa thứ Mười bốn, trong cung xuất hiện một người gọi là đạo sĩ Trương Đạo Cơ, tự xưng có thể luyện chế đan dược trường sinh bất tử. Đạo sĩ đó chính là kẻ ngày xưa Lý Thanh Dao mời đến bịa đặt việc “mẫu nghi thiên hạ” của tôi.

Lúc này Hoàng thượng đang cảm thấy thân thể không được khỏe khoắn như trước, trong lòng vốn vô cùng sợ hãi, nhìn thấy đạo sĩ kia thì liền vui mừng, lệnh cho gã luyện chế đan dược bất tử, còn tấn phong gã làm quốc sư Tây Tống. Gã Trương Đạo Cơ này vốn cùng một phe với Vệ Cần Thiên, sau khi được Hoàng thượng tín nhiệm gã lại cấu kết làm bậy với Vệ Cần Thiên, hại nước hại dân. Dưới trướng gã còn nuôi một đám tiểu đạo sĩ, tùy ý hoành hành kinh thành, khiến dân chúng oán than không sao kể xiết.

Mặt khác, tình hình biên ải cũng rất nguy ngập. Sau khi Viên Chấn Đông nổi cơn binh biến, nắm giữ binh quyền, thì được triều đình sắc phong làm đại nguyên soái. Mặc dù là thế, song đám dư đảng của Minh Thiên Hạc vẫn còn lại khá đông, bọn chúng không chịu nghe theo sự điều động của Viên Chấn Đông, còn có kẻ lén vạch mưu hòng ám sát Viên Chấn Đông. Sau khi Viên Chấn Đông tiêu diệt được mấy nhóm người này, tình hình mới dịu lại một chút. Mặc dù như vậy, nhưng Viên Chấn Đông lại để mất lòng quân. Nhất thời quân tình rối loạn, nếu không phải Hoàng thượng cử Tiết vương gia đến đốc quân, chỉ sợ đã xảy ra chuyện từ lâu. Cũng chính vì như vậy nên Hoàng thượng mới không sốt ruột đối phó Tiết vương gia.

Hiện tại, khoảng cách đến ba năm Tiết vương gia đã hứa chỉ còn lại ba tháng. Trong thời gian hơn hai năm qua, Băng Ngưng luôn sầu muộn không vui, hoàn toàn khác với sự hiên ngang mạnh mẽ của cô bé trước kia, phảng phất như đã hoàn toàn thay đổi vậy. Tình là thứ gì, nói chung là như thế đi. Ngày xưa, Băng Nhi yêu Tiết vương gia, nhưng lại bất hạnh hồng nhan bạc mệnh, hương tan ngọc nát. Sau này, tôi và Tiết vương gia đôi tim vui vầy, ở giữa còn cách ngăn Hoàng thượng, từ đầu chí cuối không thể bên nhau trọn đời. Có lẽ là nghiệt duyên, Băng Ngưng lại có tình cảm với mình Tiết vương gia, Tiết vương gia đồng ý ba năm sau sẽ trở về lấy Băng Ngưng. Hiện giờ chiến sự chưa kết thúc, nhưng khoảng cách đến kỳ hạn Vương gia trở về đã rất gần rồi.

Mỗi ngày Băng Ngưng đều vui mừng khác thường, trong lòng tôi lại càng có phần lo âu. Ngày về càng gần, nỗi lo trong lòng lại càng thêm sâu nặng. Trong ba năm nay, Hoàng thượng không đối phó với Tiết vương gia cũng là vì có nguyên nhân cả. Không phải hắn nể tình huynh đệ, mà là vì đối với triều đình, Tiết vương gia vẫn còn chỗ lợi dụng được. Hiện giờ Vệ Cần Thiên, Trương Đạo Cơ làm loạn triều chính, người đầu tiên phải diệt trừ dĩ nhiên là Tiết vương gia.

Sáng sớm ngày hôm đó, tiểu cung nữ mới được điều đến Hàm Hàm đang hầu tôi rửa mặt thì Minh Nguyệt Hân Nhi xông vào, reo lên: “Tỷ tỷ, có thư!”. Tôi lắc đầu, nha đầu Minh Nguyệt Hân Nhi đã nhiều năm như thế rồi mà tính khí lỗ mãng vẫn không hề thay đổi.

Trong lòng tôi khẽ động, chắc là Viên đại tướng quân lại có thư. Tôi nháy mắt với Minh Nguyệt Hân Nhi, cười bảo: “Chỉ là trong nhà gửi thư đến, Minh Nguyệt Hân Nhi muội cần gì phải hoảng loạn như vậy”. Tôi vừa cười vừa nói với Hàm Hàm: “Ngươi lui xuống đi, Minh Nguyệt Hân Nhi hầu hạ ta là được rồi”. Tú Hồng cũng hành lễ lui ra.

Giờ tôi mới kéo Minh Nguyệt Hân Nhi lại gần, nói: “Nha đầu lỗ mãng này, muội làm gì thế hả? Nếu để lộ phong thanh, để Hoàng thượng biết ta và Viên đại tướng quân lén thư đi tín lại, chẳng phải là gây ra phiền toái rồi sao?”.

Minh Nguyệt Hân Nhi ngẩn người, kêu lên: “Tỷ tỷ, tỷ tính sai rồi, bức thư này không phải của Viên đại tướng quân đâu. Tuy rằng cũng gửi từ biên ải tới, nhưng lại là một người khác đấy. Tỷ xem, có thể đoán ra là ai không nào”.

Lời Minh Nguyệt Hân Nhi nói làm tâm tư tôi run lên, chợt hỏi: “Người kia muội nói là Tiết vương gia sao?”.

Minh Nguyệt Hân Nhi cười hì hì, đáp: “Tỷ tỷ, không phải Vương gia thì là ai. Vương gia đi hai ba năm, đây là lần đầu tiên viết thư cho tỷ đấy”.

Tôi nghiêm mặt nói: “Minh Nguyệt Hân Nhi, Tiết vương gia và Băng Ngưng muội muội đã có hôn ước. Ta và Vương gia chỉ là bằng hữu bình thường mà thôi. Những lời muội nói tuyệt đối không được nhắc đến trước mặt Băng Ngưng muội muội, để tránh trong lòng cô bé khó chịu”. Minh Nguyệt Hân Nhi thấy tôi nghiêm túc như thế, le lưỡi, không nhắc lại nữa.

Tôi mở bức thư của Tiết vương gia ra, lại thấy không có lấy một chữ, chỉ là một tờ giấy trống trơn. Tôi ngạc nhiên hồi lâu, nói: “Minh Nguyệt Hân Nhi, muội lấy thư này từ đâu ra thế? Không phải lấy ta ra để tiêu khiển đấy chứ?”.

Minh Nguyệt Hân Nhi chớp chớp đôi mắt, nói: “Tỷ tỷ, muội nào dám lấy tỷ ra tiêu khiển chứ. Thư này vẫn do người truyền tin của Viên đại tướng quân đến chỗ chúng ta lúc bình thường đưa tới. Y còn đặc biệt dặn dò muội nói đây là bức thư Vương gia tự tay viết, bảo muội đích thân đưa đến tận tay tỷ, nhất định không được làm mất”.

Tôi thấy vẻ mặt của Minh Nguyệt Hân Nhi nghiêm túc hiếm thấy, biết con bé không nói dối, liền gật gật đầu, lâm vào trầm tư. Tiết vương gia đưa thư từ nơi quan san ngàn dặm, lại chỉ đưa đến một tờ giấy trắng, đây là ý gì?

Tờ giấy trắng này hiển nhiên không hề vô căn cứ, chắc chắn có hàm ý. Nhưng rốt cục đó là gì, tôi cũng nhất thời không nghĩ ra.

Minh Nguyệt Hân Nhi thấy tôi nhíu mày trầm tư, thật cẩn thận đến gần: “Tỷ tỷ, sao tỷ lại có vẻ mặt như vậy, đã xảy ra chuyện gì phải không?”

Tôi lắc đầu: “Không đâu. Nhưng mà Tiết vương gia nghìn dặm truyền thư, lại chỉ đưa đến một tờ giấy trắng. Trong chốc lát, ta không giải thích được người có ý gì”.

Minh Nguyệt Hân Nhi bật cười khanh khách, tự nói với mình: “Đó gọi là thiên ngôn vạn ngữ, đều trong nín lặng ngậm lời, cái này muốn nói với tỷ, nhưng lại không tiện mở miệng, chỉ dùng một tờ giấy trắng để nói thôi”.

Lắc đầu, tôi nói: “Minh Nguyệt Hân Nhi, Tiết vương gia nhất định sẽ không nhờ người chuyển cho ta câu đó đâu. Bất kể ta và người qua lại như thế nào, từ sau khi ta vào cung, mọi điều qua lại đều chỉ là giữa bằng hữu mà thôi”. Tôi cúi đầu nhìn tờ giấy trắng, càng nhìn thì trong lòng càng thấy không hợp lý, luôn cảm thấy Tiết vương gia có lời gì muốn nhắc nhở, song lại không có cách nào nói ra.

Đoán dọc đoán ngang, trước sau vẫn không thể thấu hiểu được ý nghĩa của tờ giấy trắng, tôi đành bỏ cuộc.

Lúc dùng bữa tối, Băng Ngưng lại đến bầu bạn với tôi, lơ đễnh nói: “Tỷ tỷ, không biết gần đây tỷ có để ý không, Sư Cưu cung của chúng ta dạo này có nhiều thị vệ hơn. Bọn họ nói đó là ý chỉ của Hoàng thượng, vì muốn bảo vệ an toàn cho Sư Cưu cung. Tỷ tỷ nói xem, đây vốn là hoàng cung, Sư Cưu cung lại có Băng Ngưng muội còn sợ gì người xấu xông đến chứ?”.

Lúc Băng Ngưng nói những lời này bình thản như mây bay gió thoảng, không hề để ý. Tôi nghe vậy, trong lòng chấn động, hỏi: “Băng Ngưng muội muội, đây là chuyện từ bao giờ?”.

Băng Ngưng nghĩ ngợi, nói: “Bắt đầu qua năm mới thì đã có rồi, gần đây lại càng nhiều hơn. Tỷ tỷ, tỷ nói xem có phải gần đây quân khởi nghĩa tăng lên nên bệnh đa nghi của Hoàng thượng ngày càng nặng không, cuối cùng còn lo lắng cho cả sự an toàn của hoàng cung”.

Tôi cười nhạt, nói: “Chắc chắn không phải. Hoàng thượng như vậy, chưa chắc đã để đề phòng người bên ngoài đâu”

“Ý tỷ tỷ muốn nói gì?” Băng Ngưng hỏi.

Tôi nghiêm mặt nói: “Băng Ngưng muội muội, không nên hỏi nhiều như vậy. Trong hậu cung này, biết nhiều chuyện hơn đối với bản thân mà nói, chưa chắc đã là cái phúc”. Tôi nói như thế, trong lòng cũng dần dần hiểu ra vì sao Tiết vương gia đưa thư đến chỉ là một tờ giấy trắng. Uổng cho Lãnh Cửu Dung tôi thông minh một đời, nhưng lại hồ đồ nhất thời, nơi ở của mình bị người ta giám sát còn không biết. Ngược lại Tiết vương gia là người nơi biên ải xa xôi, lại hiểu biết vô cùng rõ ràng về tình hình nơi đây, chắc hẳn y đã sắp xếp người trong cung rồi. Gần đây Viên đại tướng quân cũng không phái người truyền tin báo tình hình biên ải, bụng dạ tôi còn có chút nghi ngờ, chỉ cho rằng quân tình khẩn cấp, hiện giờ ngẫm lại, thì ra Viên Chấn Đông cũng biết Sư Cưu cung của tôi bị người ta giám sát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.