Cửu Tiểu Thư Phế Sài: Độc Y Tà Phi

Chương 7: Sao ngươi có thể biết võ công?



”Phong, Phong Nhi ----” Vẻ mặt Mộ Dung Vi khiếp sợ kêu lên.

Mộ Dung Phong quay đầu nhìn thân hình gầy gò của Mộ Dung Vi phía cửa phòng, trong trí nhớ của nàng, mẫu thân đã từng là một nữ tử tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành, nhưng sau khi bị chặt đứt kinh mạch tay chân, cả thân thể cũng thay đổi theo.

Nàng đã từng lộng lẫy lóa mắt là thế nhưng lại bị người của Mộ Dung gia tra tấn đến thành bộ dáng tiều tụy không có sinh khí như bây giờ, nghĩ đến đây, trong lòng nàng lại sinh ra lửa giận bất bình.

“Nương, sao ngươi lại đến đây?” Mộ Dung Phong chậm rãi đi tới đưa tay đỡ Mộ Dung Vi, cười ngọt ngào nói.

“Phong Nhi, sao ngươi có thể dùng được vũ lực?” Mộ Dung Vi áp chế kích động trong lòng lắp bắp hỏi.

Mộ Dung Phong cười nhạt, nhẹ giọng nói: “Nương, chuyện này lát nữa ta sẽ giải thích cho ngươi, ngươi vào phòng trước đi, ta sẽ nhanh chóng vào với ngươi.”

Mộ Dung Vi còn muốn nói thêm cái gì nữa, nhưng khi nhìn thấy thần thái phấn khởi tràn đầy tự tin của Mộ Dung Phong, nàng cố áp chế lại nghi vấn trong lòng mà rẽ vào phòng.

“Mộ Dung Phong, có phải hôm nay ra ngoài xong đầu cũng bị hỏng rồi đúng không, ngươi thế mà lại dám đánh bọn ta, xem bọn ta thế nào lột da ngươi quăng vào *sơn mạch Linh Huyền làm mồi cho linh thú --” Mặt Tứ thiếu gia Mộ Dung Tỉ của Mộ Dung gia bầm xanh, mũi bị thương, miệng rít gào lên, ánh mắt đầy phẫn nộ hận không thể ăn tươi nuốt sống Mộ Dung Phong.

*sơn mạch: mạch núi chạy theo một hướng.

Mộ Dung Phong tiến nhanh lên phía trước, chân phải tung lên đạp mạnh xuống tay phải của Mộ Dung Tỉ, răng rắc một tiếng, âm thanh xương cốt gẫy vụn cùng tiếng thét thảm thiết như heo bị cắt tiết của Mộ Dung Tỉ vang lên.

Đôi đồng tử của Mộ Dung Uyển và những người khác mạnh mẽ phóng đại lên, sắc mặt trắng bệch, một loại sợ hãi khó hiểu dâng lên trong lòng bọn họ.

Lúc này trong mắt bọn họ, Mộ Dung Phong không còn là một phế vật si ngốc nữa, mà là một tên ma quỷ tâm ngoan thủ lạt khiến cho người ta sợ hãi đến dựng đứng lông mao xương cốt tan chảy.

Dáng người thẳng thắn, ánh mắt sắc bén, khuôn mặt không biểu cảm, đôi môi đỏ mọng như mân xôi mang theo một loại khát máu tàn ác, khi đôi mắt quét về phía bọn họ, lộ ra ý cười quỷ dị, lãnh ngạo bễ nghễ thiên hạ, khí phách mười phần kiêu ngạo.

“Mộ Dung Tỉ, ngươi chắc chắn muốn ném ta vào sơn mạch Linh Huyền cho linh thú ăn sao?” Mộ Dung Phong nhướn lên hàng lông mày thon dài, lãnh khốc nói.

Tay phải Mộ Dung Tỉ bị đau khiến cho cả người hắn run rẩy lên, đồng tử mang theo sợ hãi thật sâu, tốc độ của tiện chủng này sao lại nhanh đến như vậy, hơn nữa sức mạnh còn cường đến như thế, bọn họ dù sao cũng đã là các võ giả cấp hai cấp ba a.

Tuy không thể nói là thiên phú luyện võ cao, nhưng vẫn xem như là có căn cơ hơn người, vậy mà hiện tại lại bị phế vật Mộ Dung Phong vốn không thể tu luyện này đả bại!

“Không có, sau này ta sẽ không dám khi dễ ngươi nữa.” Mộ Dung Tỉ biết hảo hán không ăn thiệt trước mắt, Mộ Dung Phong tàn nhẫn thế nào hắn đã được lĩnh ngộ qua.

Mộ Dung Phong lúc này mới nhấc chân đang giẫm lên tay phải của Mộ Dung Tỉ ra: “Chuyện hôm nay các ngươi tốt nhất đừng có mà truyền ra bên ngoài, nếu không ta chắc chắn sẽ cắt bỏ từng khối từng khối da thịt trên người các ngươi, ai không tin thì có thể thử một lần.”

Giọng nói nàng nhàn nhạt, khóe môi lộ ra một chút ý cười phong hoa tuyệt đại.

Mọi người nhìn Mộ Dung Phong cười chỉ cảm thấy ớn lạnh đến lông tơ đều dựng đứng, sự sợ hãi vô hình áp đảo đi lòng dũng cảm, khiến bọn họ chỉ hít thở thôi cũng thấy có chút khó khăn. Khi nhìn tới ánh sáng lạnh lẽo âm trầm trong mắt Mộ Dung Phong, ai nấy cũng không quan tâm đau đớn trên người mà cấp tốc bỏ chạy, rời khỏi chỗ này càng nhanh càng tốt.

Sợ chạy chậm một bước, Mộ Dung Phong sẽ thật sự lột da, xẻ thịt bọn họ.

Không biết vì sao, Mộ Dung Phong chỉ đứng yên ở đó thôi cũng khiến bọn họ có cảm giác bị áp bách và sợ hãi.

“Quá tuyệt, Tiểu Phong Phong, ta thật hâm mộ ngươi, sau này ngươi chính là thần tượng của ta.”

Mộ Dung Phong vừa bước vào phòng mình, Đậu Đậu như con khỉ nhảy lên ôm người nàng hưng phấn hét chói tai. Hôm nay Tiểu Phong Phong thật sự rất oai phong, rất khí phách.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.