Dạ Quang

Chương 11



CHƯƠNG 11

Một ngày sau, bọn người Lăng Dạ rốt cuộc cũng đến Quang Diệp thành.

“ Nơi này còn phồn hoa hơn cả Tuyền Vị thành a.” Lăng Dạ qua ô cửa sổ trên xe ngựa nhìn ra bên ngoài, đô thành của một nước đều như vậy đi, không biết đô thành của hai nước kia như thế nào, chắc là cũng rất phồn hoa đi.

“ Đúng vậy, Dạ Nhi, mức độ phồn hoa của đô thành thể hiện thực lực của quốc gia, lại thêm đô thành là trung tâm kinh tế và văn hóa của quốc gia.” Lăng Quang giải thích cho Lăng Dạ.

“ Ta có thể đi dạo không.” Nhìn Lăng Quang, biết rằng y sẽ không cự tuyệt yêu cầu của mình.

“ Ẩn, tìm một tửu lâu, ngươi dừng xe ngựa lại, ta đưa Dạ Nhi đi dạo chơi.”

Bước xuống xe, bực bội mang vào mũ trùm, cách một màn che nhìn dòng người qua lại trên đường, rồi kéo Lăng Quang xem bên này, xem bên kia. Đối với cái mũ trùm đang dội trên đầu, Lăng Dạ có chút phiền muộn, từ sau lần phát sinh chuyện ở Tuyền Vị thành, Lăng Quang liền sai Ẩn đi mua thứ đồ này, nói là để tránh Lăng Dạ lại tạo thêm phiền toái, cái gì chứ, ta lúc nào thì gây ra phiền toái, ta không phải là rất ngoan sao, chuyện xảy ra lần trước cũng chỉ có thể nói là do mỵ lực của ta quá lớn, khằng định là Lăng Quang ghen tỵ ta xinh đẹp hơn hắn, soái khí hơn hắn, thật muốn gỡ cái thứ đồ này xuống.

Lăng Dạ đưa tay lên trên mũ, Lăng Quang dường như biết được suy nghĩ của y, dứt khoát nắm lấy cái tay đang muốn gỡ mũ xuống, cảnh cao: “ Dạ Nhi, nên ngoan ngoãn đi, nếu không sau khi gỡ mũ xuống, dẫn đến phiền phức, ta sẽ không giúp ngươi giải quyết đâu đó, đến lúc đó bị người ta bắt đi làm nam sủng, ngươi sẽ thảm lắm đó.”

Nghe thấy lời uy hiếp của Lăng Quang, Lăng Dạ hâng một tiếng quay đi không thèm để ý đến y, bị người khác bắt đi làm nam sủng, ta bây giò không phải cũng là nam sủng của ngươi sao, có gì khác biệt đâu.

“ Được rồi, đừng giận nữa, nơi này là đô thành, vẫn là không nên gây sự chú ý quá nhiều, trước mặt có một tửu lâu, tô ở đây làm phi thường ngon, muốn nếm thử không.”

“ Muốn, ta còn muốn gói thêm một bao.” Lăng Dạ tức khắc quay đầu đáp.

“ Biết rồi, thật ra không cần gói thêm cũng được, ngự thiện phòng trong cung còn làm ngon hơn ở đây nhiều.”

“ Ai biết được, phải nếm thử xong mới có thể biết.”

Hai canh giờ sau, Lăng Dạ xoa bụng trèo lên xe ngựa, ăn quá nhiều rồi, muốn căng bụng luôn.

Lăng Quang buồn cười nhìn động tác của Lăng Dạ, nói: “ Ai bảo ngươi ăn quá nhiều như vậy, bụng rất khó chịu đi.” Tay nhẹ nhàng đặt lên bụng của Lăng Dạ, cái bụng vốn dĩ phẳng phiu của Lăng Dạ đã có chút lồi lên, “ Để ta giúp ngươi xoa bóp, lần sau không cho phép ăn nhiều như vậy nữa.”

“ Ân, biết rồi, lần sau không ăn thế nữa.” Lăng Dạ tùy ý Lăng Quang xoa bụng cho y, tìm một nơi dễ chịu, dựa vào trong lòng Lăng Quang, dễ chịu đến phát ra một tiếng rên thỏa mãn.

Lăng Quang thì từ từ xoa bụng của Lăng Dạ, thuận tiện lấy thêm chút tiện lợi, da thịt của Lăng Dạ sao lại mịn màng như vậy a, rất mềm mại, thật muốn ăn y luôn, sau khi nghe được tiếng rên rỉ của Lăng Dạ, cảm thấy thân thể nóng dần lên.

“ Làm sao vậy?” Phát giác được Lăng Quang có chút dị thường, Lăng Dạ nghi hoặc nhìn y.

“ Không có gì.” Lăng Quang ngượng ngùng nói.

“ Ô, ta ngủ một chút, khi nào đến nơi thì gọi ta dậy là được.” Lăng Dạ nói xong liền nhắm mắt lại.

Nhìn thấy Lăng Dạ nhắm mắt lại, Lăng Quang có chút phiền muộn.

……….Trong cung………..

“ Đáng chết, thật sự không thể ngờ nữ nhân đó chết rồi còn lưu lại một phiền phức cho ta, mấy người đó làm việc thế nào vậy, bây giờ thì tốt lắm, đứa con mà nữ nhân đó sinh đã bị hoàng thượng phát hiện ra rồi, bây giờ còn muốn khôi phục thân phận cho y, Thần nhi, về sau ngươi phải chú ý hơn, nhi tử của Triệu Quý phi lục hoàng tử hồi cung rồi, bây giờ ngươi có thêm một kẻ địch đó.”

“ Mẫu hậu, người yên tâm đi, ta nhất định sẽ ngồi lên ngôi thái tử mà, lục hoàng tử bây giờ còn chưa toàn diện, y không có một chút thế lực nào, phụ hoàng mang y về cũng không nhất thiết sẽ quản đến y, hiện tại phụ hoàng khôi phục thân phận của y có thể là do một chút hổ thận tồn tại mấy năm trước, qua vài ngày sẽ không còn nữa.” Lăng Thần, Quang Diệp quốc đại hoàng tử đáp.

“ Nói cũng đúng, hoàng thượng đó lãnh huyết vô tình, lại thêm y ở ngoài cung lâu như vậy, cả ngày lo đào vong, không thể có nhiều khả năng được học nhiều sách, vậy hoàng thượng không thể đem quốc gia giao cho một tên phế vật được.” Hoàng Hậu An Lạc Tuyết nói. “ Nhưng mà, mọi chuyện vẫn nên cẩn thận một chút, ta đã nói qua với phụ thân rôi, ông có lẽ đã nghĩ được biện pháp.”

……………Trước cổng hoàng cung………

“ Nghênh đón chủ nhân hồi cung.” Tu đã đứng trước cửa cung đợi từ sớm.

“ Tu, cực khổ ngươi rồi, Ẩn, trực tiếp đánh xe ngựa vào trong hoàng cung.” Thanh âm của Lăng Quang truyền từ trong xe ngựa ra.

Qua một lát.

“ Dạ Nhi, tỉnh thôi, chúng ta đã đến hoàng cung rồi.” Lăng Quang gọi tỉnh Lăng Dạ.

“ Đến rồi sao.” Lăng Dạ mở mắt, lại sờ sờ bụng, đã không còn khó chịu rồi.

Theo Lăng Quang xuống xe ngưa, hoàng cung thật sự là hùng vĩ a.

“ Dạ Nhi, về sau, trong cung, ngươi phải gọi ta là phụ hoàng, biết chưa, không thể trực tiếp gọi tên của ta nữa.” Lăng Quang dặn dò.

“ Biết rồi, ta cũng không phải ngu ngốc.” Lăng Dạ nhỏ giọng đáp, rồi theo Lăng Quang đi vào một cung điện.

Hoàng cung này bố trí cũng thật không tồi, chỗ này là thư phòng của hoàng đế đi, có nhiều sách như vậy, chắc là đúng rồi.

Lăng Quang nhìn Lăng Dạ từ từ thưởng thức, nói: “ Dạ Nhi, đây là ngự thư phòng của trẫm, nếu như ngươi có loại sách gì muốn xem, vậy ngươi có thể tự mình đến lấy, trẫm cho ngươi đặc quyền.”

“ Ô, phụ hoàng Dạ Nhi có thể đi dạo không, ta muốn xem thử hoàng cung này ra sao.” Lăng Dạ khẩn cầu nhìn Lăng Quang.

“ Được rồi, vậy ta kêu Ẩn đi theo ngươi, để tránh ngươi bị lạc đường.”

“ Tạ phụ hoàng.” Lăng Dạ miệng thì nói như thế, trong lòng lại đang oán thầm, ta đây chỉ có một chút xíu xiu mù đường thôi, làm gì phải sợ ta lạc đường, dám chế nhạo ta.

Đang buồn bực muốn đi ra khỏi ngự thư phòng, lúc này:

Bạn đang

“ Tạ thiên tạ địa, hoàng thượng ngài rốt cuộc trở về rồi, nô tài đợi ngài thật vất vả, phải biết là mỗi ngày Thừa tướng và Ngự sử đại nhân đều đúng giờ đến báo cáo, nô tài nói sao cũng không đi, khổ cho nô tài lắm a.”

“ Cực khổ ngươi rồi, Nhậm công công.”

“ Không cực khổ, không cực khổ, phục vụ cho hoàng thượng là phúc khí của nô tài, đây chắc là lục hoàng tử đi, nô tài xin thỉnh an lục hoàng tử.”

Lăng Dạ kỳ quái nhìn hắn, đây là thái giám đi? Thanh âm nghe thấy có chút quái quái, thật y chang như mấy bà mấy cô, thấy hắn thỉnh an mình, Lăng Dạ căn bản không biết làm gì.

Tựa hồ phát giác được Lăng Dạ lúng túng, Lăng Quang liền nói: “ Nhậm công công miễn lễ đi, lục hoàng tử mấy năm nay chịu bao khổ sở, về sau ngươi chiếu cố y nhiều một chút.”

“ Nô tài tuân mệnh.”

“ Phụ hoàng, nhi thần trước ra ngoài đi dạo đây.”

“ Được rồi, vậy đến tối ngươi đến Trình Quang điện dùng cơm với phụ hoàng, biết chưa.”

“ Nhi thần đã biết.” Lăng Dạ nói xong liền ra khỏi ngự thư phòng.

Hoàng cung thật sự là quá lớn a, Lăng Dạ trái đi, phải đi, sớm đã không biết mình đi đến chỗ nào rồi.

“ Lục hoàng tử, đi đến trước mặt sẽ là lãnh cung, hay là ngài đi dạo nơi khác đi.” Ẩn nhắc nhở Lăng Dạ.

“ Ô, ta biết rồi, Ẩn, lãnh cung và những chỗ khác có chỗ nào khác biệt.” Lăng Dạ cũng kỳ quái hỏi.

“ Cái này, lãnh cung và nơi khác cũng không khác biệt gì nhiều, ở đó là nơi mà một số phi tử và cung nữ làm sai chuyện ngụ, khí ẩm khá nặng nề, thuộc hạ sợ thân thể của ngài không chịu được, nếu như sinh bệnh thuộc hạ gánh vác không nổi.”

“ Vậy chúng ta vẫn là đi nơi khác đi, trong cung những nơi nào chơi vui a.” Lăng Dạ tiếp tục hỏi.

“ Nơi vui vẻ thì không có rồi, trong cung trừ hoa viên và một số nơi để ở, một số trường luyện võ, những thứ khác cũng không nhiều, không có chỗ nào có thể vui chơi, đa số đều là nơi để thưởng thức.”

“ Ô, vậy thì thật là vô vị a, Ẩn, chúng ta quay về đi, đi cả một buổi chiều, chân đã muốn gãy rồi.” Lăng Dạ oán thán, hoàng cung xây lớn như vậy để làm gì a.

……….Lúc dùng bữa tối…….

“ Dạ Nhi, hôm nay dạo chơi thế nào, thấy hoàng cung của trẫm cũng không tệ đi.” Lăng Quang cười hỏi.

“ Ân, cũng không tệ, chỉ là hơi lớn một chút, đi đến chân ta muốn đau chết luôn.”

Gắp một ít thức ăn mà Lăng Dạ thích cho y, sủng ái nhìn Lăng Dạ, cười cười nói, “ Ta đã kêu ngự thiện phòng làm một ít hạnh nhân tô mà ngươi thích ăn nhất, đợi lát nữa là có thể ăn rồi.”

“ Thật sao, vậy ta ăn cơm ít một chút, đợi lát nữa có thể ăn nhiều hạnh nhân tô rồi.” Lăng Dạ hoan hô.

Những cung nữ và thái giám bên cạnh nhìn thấy, đều mở lớn hai mắt, hoàng thượng đối với lục hoàng tử thật tốt a, dịu dàng như vậy, thật đúng là kỳ tích. Lại còn cười với lục hoàng tử, hoàng thượng trước kia có thể nói là chưa từng cười a.

“ Tối nay ta ngủ ở đâu a?” Ăn cơm xong, Lăng Dạ liên tục cho từng khối hạnh nhân tô vào miệng.

“ Ngươi ngủ ở tẩm cung của trẫm đi.”

“ Ta ngủ ở phòng của ngươi, vậy ngươi ngủ ở đâu.” Lăng Dạ nghi hoặc nhìn y.

“ Trẫm đương nhiên là ngủ chung với ngươi rồi.”

“ Nga.” Nghe thấy ngủ chung với Lăng Quang, Lăng Dạ cũng không có phản ứng quá lớn, dù sao, hơn một tháng nay đều ngủ chung với y, đều đã quen rồi, có thể nói, chính là thói quen thường gây ra họa.

Cung nữ và thái giám bên cạnh lại một trận tim đập, lục hoàng tử trực tiếp kêu bệ hạ ‘ngươi’, bệ hạ thế nhưng lại không trách cứ, tối nay bệ hạ lại còn ngủ chung với lục hoàng tử, thiên a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.