Dạ Thế Thú Duyến

Chương 1: Bắt nạt động vật nhỏ thì phải gặp báo ứng~





Tiếu Dương cảm thấy bản thân nhất định là bị nguyền rủa, nghĩ lại mình đáng lẽ không nên đi theo đám bạn chọn thú nuôi, lúc đó chỉ có mỗi Tiểu Kim Mao ngốc nghếch là bị khi dễ!

Nhớ tới Tiểu Kim Mao lần cuối cùng nhìn hắn bằng đôi mắt nhỏ đầy oán hận nhưng rất có thần, Tiếu Dương cảm thấy chắc chắn là nó đã nguyền rủa mình tới cái nơi kỳ lạ này toàn là rừng rậm, nhìn phía trước xem có một động vật toàn thân sặc sỡ với những hình hoa văn vòng tròn dài có vẻ giống con mèo mà nghênh ngang dùng hai cái chân sau đi lang thang khắp nơi, đó là một con thỏ to lớn cao một thước còn lộ ra bốn cái răng cửa sáng bóng đang mài ngã một cây đại thụ xù xì to lớn khoảng bằng hai cánh tay người ôm, mà ngay cả một số loại lá cây kì lạ cũng sắc bén vô cùng.

Tiếu Dương đi tới nơi này cũng đã được hai ngày nhưng rừng rậm lẫn sinh vật nơi đây thật sự không giống bình thường, hắn không thể không hoài nghi có phải bản thân đang gặp phải trào lưu xuyên không đi tới một nơi kỳ quái không phải Trái Đất hay không? Ở Trái Đất bạn đã gặp qua rắn có cánh dài bay ở trên trời chưa? Gặp qua hai phiến lá cây lớn dài miệng rộng mở ra tràn đầy hàm răng sắc bén một hơi cắn rụng nửa thân mình sinh vật hình dáng giống con ngựa mà nó là thực vật sao? Ngay lúc chạng vạng ngày hôm qua Tiếu Dương đến một con sông lớn dài hơn mười thước tận mắt chứng kiến một con rắn lớn với toàn thân to dài làm mũi nhọn đâm tới sinh vật hình dáng giống sư tử, chúng đánh nhau đến lưỡng bại câu thương, còn chính hắn cũng vô cùng hoảng loạn trốn phía sau cây đại thụ, hoảng sợ đến thanh âm cũng không phát ra được.

Cái loại chuyện nguyên thủy máu chảy đầm đìa, khắp nơi tràn ngập hơi thở dã tính của cuộc đấu ngươi chết ta sống này đối với thời đại hòa bình của anh chàng cảnh sát mà nói thật sự rất kinh khủng.

Ngủ trưa trong rừng cây xong, hắn cũng phải đi về, mặc dù không khí nơi này so với thành thị công nghiệp thì tốt hơn rất nhiều nhưng nơi này có dã thú rất nguy hiểm nha….Ô!! Lưu đội trưởng, tôi không bao giờ oán giận với anh về chuyện nhiệm vụ nữa, chỉ cần tôi có thể trở về tôi nhất định ngày ngày làm nhiệm vụ, tháng tháng làm nhiệm vụ. Để không còn cái thời gian chết tiệt để đi xem thú nuôi!

Trong đầu nghĩ tới loạn thất bát tao, xem ra trước mắt muốn quay về là điều vô vọng, một chú thỏ con mập mạp xuất hiện khiến Tiếu Dương nhấp hé môi, hai ngày qua một giọt nước cũng chưa uống được, thân thể đã nghiêm trọng kháng nghị, dưới gốc cây đại thụ rơi xuống những trái cây màu sắc rực rỡ nhưng hắn sợ có độc nên không dám ăn, trong lúc ngủ mơ chẳng biết tại sao lại rớt xuống thế giới này, đùi phải của hắn bị đè ở phía dưới phỏng chừng gãy xương rồi, Tiếu Dương biết chính mình phải bổ sung thể lực rồi nhanh chóng rời khỏi cái nơi rừng rú này.

Nơi hắn rơi xuống lúc ban đầu là một đống cây đại thụ bị gẫy rạp, chung quanh là cây cỏ bị dẫm đạp lộn xộn nhưng lại tạo điều kiện làm nơi trú ẩn tạm thời.

Hắn một mực âm thầm quan sát động vật thực vật nơi này, rốt cục hôm nay có chú thỏ con chạy tới, Tiếu Dương khom người cầm trường đao, chân trái mạnh mẽ phát lực thân thể lao thẳng tới chú thỏ con, chú thỏ nhỏ ngơ ngác nhìn hắn dữ tợn giơ đao hướng chính mình vọt tới, ngửa đầu, “Ngao ~~~~~~~~~~~~~~~~” một tiếng kêu, trực giác Tiếu Dương cho biết không tốt, quả nhiên, một đám thỏ cha thỏ mẹ thỏ đại gia đại thẩm ầm ầm bốn chân chạy vội về phía hắn… . .

“Ta chắc chắn sẽ là người đầu tiên bị thỏ dẫm chết…” Đây là ý nghĩ cuối cùng của Tiếu Dương trước khi ngất xỉu.

Ngả Khắc cầm vải mềm thấm chút nước nhẹ nhàng lau miệng cho giống cái đang hôn mê, trên môi khô nứt nên khiến cho vải mềm phải dừng lại một chút, Ngả Khắc cố gắng dùng lực nhẹ nhất, giống cái nhỏ nhắn này lớn lên thật xinh đẹp, da tay không những trắng mà còn trơn nhẵn lại vừa mềm, khuôn mặt ôn nhu dường như phảng phất ánh sáng rực rỡ nhàn nhạt, Ngả Khắc nhìn không khỏi ngây người.

Làm sao bây giờ rất muốn sờ sờ khuôn mặt thoạt nhìn rất bóng loáng kia… . Duỗi đến một nửa thì tay bị một bàn tay khác có chút run rẩy bắt được, Ngả Khắc đột nhiên hoàn hồn, nhìn thấy người kia hôn mê tỉnh dậy, miệng hơi run run, trợn tròn mắt nhìn mình.

“A, ngươi đã tỉnh! Ta lập tức đi báo tin cho Tế Tự đại nhân!”

Tiếu Dương nhìn chằm chằm thiếu niên vừa gỡ tay hắn ra để chạy đi, lẩm bẩm nói “Tốt xấu gì… Cũng cho ta chút nước uống rồi đi a! !”

Chỉ chốc lát có hai người đi vào, một người là thiếu niên vừa rồi, người còn lại là một người thanh niên cao lớn tóc bạc, thanh niên cười tủm tỉm mở miệng nói “Đã tỉnh? Có cảm thấy đau ở đâu không?”

“Nước…” Mặc kệ ngươi là ai, cho lão tử nước uống đã, cổ họng khô khốc đau kinh khủng. Tiếu đại gia khí thế hùng hổ nhìn chằm chằm thanh niên bên giường dùng ánh mắt tỏ ra khát vọng vô cùng.

Trước đó, thiếu niên đã bưng tới một chén nước lớn, đang muốn đưa qua, nửa đường bị thanh niên chặn lại, “Ta đến “, cầm bát đến thì lại giở thủ đoạn, rầm , nước trong bát đổ gần hết xuống dưới đất… .

“Đây, nước của ngươi, Ngả Khắc cầm bát sao lại lung lay vậy?” Thanh niên như trước cười tủm tỉm cầm chén đưa cho Tiếu Dương.

Ngươi ông bác này! Tiếu Dương mặt không chút thay đổi tiếp nhận bát đem chút nước trong bát còn thừa lại uống một hơi cạn sạch, yết hầu khô khốc trong thoáng chốc liền dễ chịu, đem bát đưa cho thiếu niên, “Còn nữa không?” Thiếu niên đang muốn đi tiếp lại bị một tay ngăn lại, “Chờ một lát, nguồn nước của bộ lạc rất dồi dào, ngươi không cần lo lắng về vấn đề nước ở đây.”

Quỷ mới lo lắng! Tiếu Dương nhìn ánh mắt cười châm biếm kia rất muốn cho một quyền, bất đắc dĩ toàn thân bủn rủn đặc biệt ngực thoáng vừa động liền đau vô cùng, không thể làm gì khác hơn là nhẹ nhàng nằm sấp trên giường dùng ánh mắt tỏ vẻ im lặng kháng nghị, “Nơi này là chỗ nào??” thanh âm vẫn khàn khàn như cũ.

“Nơi này là bộ lạc của chúng ta, ngươi bị té xỉu trong rừng cây. May là gần bộ lạc chúng ta, mới bị đội tuần tra của chúng ta phát hiện nên cứu ngươi trở về. Ngươi bị dã thú tập kích sao? Mới vừa cứu ngươi trở về, lúc thấy ngươi hình như bị đả thương nặng rất nghiêm trọng nhưng may là có Tế Tự đại nhân chúng ta chữa cho ngươi, bây giờ vết thương đã tốt hơn nhiều nhưng thân thể ngươi rất suy yếu. Cho nên tốt nhất là tiếp tục sống ở chỗ này để cho Tế Tự đại nhân trị liệu cho ngươi tốt một chút, được rồi ngươi là giống cái nhu nhược như vậy sao lại một mình xuất hiện tại rừng cây vậy? Ngươi… .”

“Ngả Khắc, ngươi ra ngoài mang thuốc vào đi.”

“Á, được rồi Tế Tự đại nhân, vậy tiểu giống cái ngươi nghỉ ngơi thật tốt đi. Ta ra ngoài mang thuốc cho ngươi.” Thiếu niên gọi Ngả Khắc kia lưu luyến nhìn Tiếu Dương rồi đi ra ngoài.

Thiếu niên này thật sự là quá nhiệt tình …

Tiếu Dương giương mắt lên, ách, thanh âm khàn khàn hỏi “Ngươi muốn biết cái gì?”

Tế Tự cười cười, “Ta là Tế Tự của bộ lạc, ngươi có thể gọi ta là Hi Nhĩ Đạt, ngươi tên là gì?”

“Tiếu Dương “

“Tiếu Dương? Nghe không giống tên với chúng ta ở nơi này, ngươi từ đâu tới đây? Sao lại tới bên ngoài bộ lạc chúng ta?”

Tiếu Dương trở mình một cái xem thường, nói nhảm, ông đây vốn không phải là người nơi này của các ngươi. “Ta cũng không biết chính mình đến từ nơi nào hơn nữa cũng không nhớ rõ từ đâu tới đây.” Không thể nói cho ngươi, ta đến từ địa cầu mặc dù ở địa cầu, ta đối với ET (Ki: chắc là người ngoài hành tinh) cảm thấy rất hứng thú nhưng không có hứng thú với ET cố hương bị coi như ET phải đưa lên bàn giải phẫu nha. Không phải tộc của ta tất có dị tâm, những lời này nói ra khắp bốn biển đều chuẩn, Tiếu Dương cảm thấy cần phải cẩn thận giữ lại một chút cũng tốt.

“Ồ ~~ không nhớ rõ hả? Ha ha, không sao, ngươi ở bộ lạc ta một thời gian cũng được.”

Gì? Ông ta nhận người ngoài đơn giản vậy sao? Người này thoạt nhìn khó đối phó, tự nhiên cho ta chuyện tốt như vậy?

“Ngươi nói không nhớ rõ mà ngươi cũng không có chỗ để đi, hơn nữa chung quanh bộ lạc tất cả đều là cây cối, có bao nhiêu nguy hiểm ngươi cũng nhìn thấy rồi, bộ lạc chúng ta rất lớn mạnh, cũng không keo kiệt một phần thức ăn với ngươi. Tuy nói nơi này của chúng ta đối với ngươi mà nói cũng là xa lạ nhưng ở chỗ này có ăn có uống luôn so với ngoài kia toàn là cây cối thì vẫn an toàn hơn, ngươi hiểu được đúng không?”

Ta không hiểu được ngươi có thể tống ta quay về địa cầu sao? … Mặc dù không biết tại sao người này lại thay đổi, quyết định giữ lại mình nhưng ở lại nơi này trước mắt xem như là lựa chọn tốt nhất, biết rõ thế giới này có phòng ở, có người ở, nơi này quả thật tương đối mà nói là an toàn. Hơn nữa, hắn đoán trong tiểu thuyết huyền huyễn Trung Quốc miêu tả hễ là Tế Tự … Phần lớn địa vị cũng rất được tôn sùng, nếu hắn nói như vậy thì mình ở tại chỗ này đại khái không có nguy hiểm.

“Vậy thật cảm ơn.”

“Ha ha, không nên khách khí, cứ việc ở lại đây dưỡng thương thật tốt, thân thể ngươi rất yếu.”

Thân thể rất yếu? Mặc dù chỉ là một người mới vào nhưng mình ở trong ngành cảnh sát luôn đạt thành tích xuất sắc nhất, tố chất thân thể cũng nổi trội nhất, bây giờ cư nhiên có người nói với hắn, thân thể ngươi rất yếu, Tiếu Dương không phục lắm, đang muốn phản bác thì thiếu niên gọi là Ngả Khắc đã đi vào bưng một chén đen tuyền gì đó đưa về phía hắn.

“Đây là cái gì?”

“Thuốc trị thương của ngươi, xương sườn cùng đùi phải bị gãy xương rồi, đây là Tế Tự đại nhân đặc biệt phối cho ngươi, hiệu quả tốt lắm, Tế Tự đại nhân rất lợi hại, lần trước chân của ca ca ta bị chặt đứt, Tế Tự đại nhân cũng có thể chữa hết cho hắn cho nên ngươi yên tâm đi có Tế Tự đại nhân ở đây thương thế của ngươi nhất định rất nhanh tốt lên, ” Ngả Khắc nhiệt tình chào hàng cho cái bát đen tuyền kia.

Chết tiệt, cũng tại đám thỏ kia! Giãy dụa đứng lên tiếp nhận bát, uống cái này thật sự có thể chữa thương? Ngươi đảm bảo sẽ không trúng độc? Tiếu Dương tràn đầy nghi hoặc.

“Yên tâm đi, cái này không có độc.” Cái này không có độc, vậy cái khác sẽ có độc? Đầu một ngửa ra sau, nhắm mắt uống hết chỗ thuốc, đến khổ… Tiếu Dương vô cùng tưởng niệm thuốc tây.

“Ngươi nghỉ ngơi thật tốt đi, à được rồi, đừng chạy loạn, không tốt cho cơ thể đâu.” Bỏ lại một câu nói Tế Tự mang theo Ngả Khắc đi ra ngoài.

Cho dù chạy cũng phải chờ ông đây có khí lực mạnh mẽ đã! Tiếu Dương tức giận nằm xuống, mơ mơ màng màng lại tiếp tục ngủ .

Tiếu Dương dưỡng thương mấy ngày nay đều là ở trong nhà thiếu niên gọi là Ngả Khắc mà Tế Tự kia thỉnh thoảng cũng sẽ qua thăm, hắn xem qua thương thế rồi dặn dò vài câu nhưng thật ra là một thầy thuốc có đủ tư cách, xem hắn đối với mình coi như chiếu cố tốt, Tiếu Dương cũng quyết định không hề so đo với hắn chuyện chén nước kia. Người chiếu cố hắn bắt đầu từ cuộc sống hàng ngày là Ngả Khắc có mái tóc dài một nửa màu xanh biếc, khuôn mặt tròn tròn nhuận nhuận rất đáng yêu, theo Ngả Khắc nói bộ lạc nơi này gọi bộ lạc Lai Tạp, toàn bộ đại lục Minh Khắc Tư có ba bộ lạc lớn nhất mà bộ lạc này là một trong số đó, những bộ lạc khác sống lẻ loi, không tập trung khoảng hai mươi mấy tiểu bộ lạc, Ngả Khắc nói lời này, lúc ngẩng đầu ưỡn ngực tạo nên một bộ dáng rất kiêu ngạo khiến Tiếu Dương không khỏi cảm thấy buồn cười.

“Vậy bộ lạc của các ngươi tổng cộng có bao nhiêu người?”

“Người? Ngươi muốn hỏi tổng cộng có bao nhiêu thú nhân sao?”

“Hả? Thú nhân? Là cái gì?”

“Dương ngươi không sao chứ? Thú nhân chính là giống như chúng ta có thể có được năng lực nói chuyện cùng trí tuệ của dã thú.” Ngả Khắc lo lắng sờ sờ trán Tiếu Dương “Tế Tự đại nhân nói ngươi quên một số việc, chẳng lẽ ngay cả những điều cơ bản cũng đã quên?”

“Chúng ta vốn là dã thú?” Tiếu Dương không khỏi nuốt nước miếng xuống.

“Kỳ thật không phải, chúng ta cùng rừng cây ở đây rất khác nhau, chúng ta, ừm… , chính là so với dã thú trước kia thì thông minh hơn, có thể nói, giống loài chúng ta vốn gọi là thú nhân chứ không phải là dã thú, mặc dù giống đực có thể biến thành hình thú nhưng cho dù là hình thú cũng có lý trí.” Ngả Khắc nói cho Tiếu Dương những chuyện đơn giản, kể lại rõ chi tiết giới thiệu, “Chúng ta săn mồi trên đại lục, trừ số ít dã thú khác rất hung mãnh còn những thứ khác đều là đồ ăn của chúng ta, đại lục Minh Khắc Tư rất lớn, thú nhân chúng ta cư trú chiếm rất ít phần, những nơi khác đều là rừng cây, mỗi ngày các giống đực sẽ đi vào rừng cây đi săn mà giống cái chúng ta sẽ phụ trách cuộc sống hằng ngày trong bộ lạc cùng cái kia… Cái chuyện sinh sôi nảy nở, được rồi Dương, chờ thân thể ngươi tốt một chút ta sẽ mang ngươi đi đến các bộ lạc nơi khác dạo chơi cũng giúp ngươi hiểu những cái ngươi không biết.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.