Dã Thú (Đam Tứ Tuyệt)

Chương 38



Văn Khải đưa lưỡi liếm khóe miệng bị vấy máu, nụ cười âm hiểm tỏ vẻ sung sướng trên gương mặt hắn. Kế hoạch của hắn rốt cuộc cũng kết thúc một cách hoàn hảo, còn bây giờ hắn chỉ có thể xem màn kịch vui trước mắt.

Hứa Tinh khi nhìn thấy Gia Trình thì hết sức bàng hoàng, bất quá khi thiếu niên định ngồi dậy, Gia Trình đột nhiên xông tới túm lấy tóc y, hung hăng giáng xuống cho y hai cái tát.

- Tiện nhân!!

Hứa Tinh bị đánh đến nghiêng ngã trên mặt đất, khiếp đảm ngẩng đầu nhìn Gia Trình, bàn tay run kịch liệt ôm lấy bên má bị đánh, nước mắt thống khổ dâng trào nhìn hắn.

- Anh... Trình... Tiểu Tinh ... thực sự.. không có.....

- Câm miệng!! Tôi đã tin tưởng em, em sẽ nghe lời tôi. Còn bây giờ thì sao? Em to gan dám đi câu dẫn nam nhân khác, đúng là tao hóa!! .. "Chát" - Gia Trình nắm lấy tóc Hứa Tinh đối mặt hắn, rồi một lần nữa tát mạnh y.

Hắn đứng dậy, hung hăng lấy chân đạp vài cước lên người Hứa Tinh, thiếu niên sợ hãi cuộn tròn mình lại, đưa tay ôm lấy đầu nức nở, không ngừng cầu xin.

- Anh Trình... đừng mà.... Tiểu Tinh xin lỗi.... van cầu anh....

Văn Khải trợn lớn mắt nhìn tình cảnh trước mặt, hắn cứ tưởng rằng sẽ có màn kịch ướt đẫm nước mắt ghen tuông của Gia Trình, không ngờ lại tàn bạo như thế này. Mặc dù không ưa gì thiếu niên kia, nhưng Gia Trình hắn là hơi quá đáng rồi đấy.

- Gia Trình!! Dừng lại!! - Văn Khải xông tới định ngăn cản, lại bị Gia Trình điên cuồng đẩy hắn ra, nhất thời lưng hắn bị đập mạnh vào tường mà phát đau.

- Bảo vệ cho nhau sao? Nực cười thật!! - Gia Trình nhếch miệng khinh miệt nói, thì ra tên khốn Văn Khải và tiểu hài tử này thân thiết với nhau đến thế, hai người là đang đùa hắn sao.

Gia Trình lúc này phẫn nộ hơn ai hết, một phen túm lấy tóc Hứa Tinh đến khuôn tường, hung hăng đập mạnh gương mặt của thiếu niên vào, tàn nhẫn mở miệng.

- Để xem gương mặt này còn dám câu dẫn ai nữa không?!!

Hứa Tinh vừa hoảng sợ vừa đau đớn mà khóc lớn, thân thể gầy yếu so với sức cường bạo của Gia Trình không thể phản kháng lại, chỉ có thể mặc hắn tùy ý hành hạ y.

- Van cầu anh.... đừng... Tiểu Tinh biết sai rồi.... Anh Trình... đừng như vậy... - Hứa Tinh bị đập mạnh vào tường đến gương mặt bầm dập, mũi bắt đầu chảy ra huyết, nước mắt không ngừng tuôn trào mà cầu xin hắn.

Văn Khải hùng hổ đứng dậy, một phen kéo cổ áo Gia Trình đẩy hắn xuống đất, rồi tiến tới chỗ thiếu niên kia đang nức nở sợ hãi.

- Tiểu Tinh!! - Nhìn thấy gương mặt trắng nõn của thiếu niên bị bầm dập đến sưng tấy tứ nơi, không còn là gương mặt xinh đẹp thuần khiết như trước nữa, trong lòng Văn Khải không hiểu sao lại cảm thấy thương xót cho y, hắn không ngờ sự việc lại tồi tệ thế này.

- Lãng mạn thật! - Gia Trình ánh mắt sát khí nhìn Hứa Tinh được Văn Khải âu yếm trong lòng, không khỏi tức giận đến tột độ mà xông tới không ngừng đánh Văn Khải.

Văn Khải cũng không ngần ngại gì mà cùng Gia Trình đấu đá tay chân. Rốt cuộc cũng bị Gia Trình đánh đến không còn sức lực, liền bổ nhào xuống đất thở dốc.

Gia Trình không thể kiên nhẫn tiếp tục cùng Văn Khải đánh nhau, nhanh chân tiến đến nắm lấy tóc Hứa Tinh, kéo y đi như dắt chó trước mặt Văn Khải.

Hắn không để cho y mặc một mảnh vải trên người, lôi y cơ thể trần như nhộng đầy vết thương tích bước ra ngoài.

Hứa Tinh sợ hãi không ngừng cầu xin Gia Trình, nhưng hắn một chút cũng không hề quan tâm, tiếp tục kéo y đi với bao ánh nhìn kinh ngạc của mọi người xung quanh.

Văn Khải cố gắng đứng dậy rời khỏi, đột nhiên ở bên ngoài xuất hiện một nam nhân thân hình mập ục ịch chạy đến.

- Anh Khải, em đã gửi hình cho thằng Gia Trình đó rồi. Bây giờ chúng ta làm gì? - Nam nhân kia chính là gã Vương, ngay từ đầu kế hoạch này là do Văn Khải cùng gã Vương hợp tác, và gã chính là người đã chụp lén hắn và Hứa Tinh.

- Làm gì là làm gì?! Thằng khốn đó dẫn Tiểu Tinh đi rồi!! - Văn Khải tức giận, nói xong rồi nhanh như cắt chạy đi mất.

- Gì chứ?!! Anh kêu nó là Tiểu Tinh!! Này anh Khải, không phải anh ghét thằng ranh con đó sao?!! Anh Khải!! - Gã Vương lắc đầu khó hiểu, sau đó cũng nhấc chân chạy theo Văn Khải gọi hắn.

Văn Khải vừa chạy đến bãi đậu xe, ngay lập tức liền thấy Gia Trình ôm Hứa Tinh trên xe chạy đi. Hắn vội vã trèo lên xe mô tô của mình, ngay cả việc đội nón bảo hiểm cũng không màng tới, liền phóng xe chạy theo sau.

- Anh Khải!! Anh Khải!! Còn em thì sao?!! - Gã Vương mệt mỏi dừng lại thở dốc, Văn Khải hắn rốt cuộc bị gì mà lại chạy theo Gia Trình vậy chứ, còn để mặc gã một mình ở đây, hảo không công bằng a.

Gia Trình dừng xe trước cổng, hung hăng kéo cổ tay Hứa Tinh bước vào nhà. Thiếu niên cơ thể trần trụi chập chững mặc hắn lôi đi, không ngừng khóc lóc mà van xin hắn tha thứ.

Gia Trình tuyệt không thèm đếm xỉa đến Hứa Tinh, tiếp tục kéo y lên phòng của hắn, hung hăng ném y trên nền đất, trừng lớn mắt quát.

- Em với hắn đã làm gì? Ôm nhau, hay hôn nhau.. hay làm chuyện đó rồi?!!!

- Tiểu Tinh... thực sự không có.... Anh Trình... làm ơn hãy tin Tiểu Tinh.... - Hứa Tinh quỳ gối xuống nền đất, đưa tay nắm lấy ống quần Gia Trình không ngừng giải thích, nước mắt đau khổ rơi xuống, bộ dáng trông thật đáng thương.

Gia Trình khinh miệt cười nhếch miệng, rồi đưa chân đạp vào bụng Hứa Tinh, lạnh lùng nói.

- Đĩ đực chỉ biết câu dẫn nam nhân!! Ngay từ đầu tôi không nên tin tưởng em!!

- Anh Trình... đừng mà.. cầu xin anh.... - Hứa Tinh lắp bắp đưa hai tay chắp vào nhau cầu xin Gia Trình, trong đầu không ngừng thắc mắc tại sao Văn Khải lại làm vậy với y, để rồi Gia Trình phải hiểu lầm y thế này, y không muốn hắn lại như trước đây, liên tục đánh đập y, vũ nhục y, đối xử y không tốt, thực sự không muốn.

Gia Trình thô bạo đưa chân đạp vào bụng Hứa Tinh, rồi giẫm lên chân y, tay y, gương mặt đẫm máu của y. Thiếu niên kia nhất thời chỉ có thể khóc than đau đớn, thống khổ nhìn hắn.

Gia Trình rốt cuộc đánh đã, liền dừng lại quan sát thân ảnh suy nhược bên dưới. Hứa Tinh thân thể mềm nhũn vô lực, ánh mắt tan rã đẫm nước mắt nhìn hắn, đôi mắt băng lãnh nổi gân đỏ mang theo phẫn nộ, trông như một thú hoang độc ác mà ăn tươi nuốt sống sinh linh bé nhỏ.

- Tiểu Tinh.... xin lỗi.... đã bỏ trốn.... nhưng mà... Tiểu Tinh thực sự.... không có gì với anh Khải.... làm ơn.... xin anh tin Tiểu Tinh.... - Hứa Tinh nức nở như một đứa trẻ mà cố gắng giải thích cho Gia Trình, chỉ mong hắn hãy tin y, dù chỉ một chút thôi cũng được.

Gia Trình hiện tại đầu óc không còn tỉnh táo như người thường nữa, mà chỉ là một tên ghen tuông dữ dội mà hóa thành dã thú hung ác, hắn chính là không cần lời giải thích của Hứa Tinh, hắn muốn trừng phạt y, cho y biết thế nào là cảm giác bị phản bội.

Hắn không nói hai lời, lập tức cúi xuống nắm lấy tóc Hứa Tinh lôi y vào phòng tắm. Đem y quăng xuống bồn tắm, mặc kệ y có bị đập đầu hay va chạm vào thành bồn, hắn vẫn cứ một động tác vừa hung hăng vừa giận dữ mà vặn mở vòi hoa sen, xả nước trực tiếp lên người thiếu niên.

- Em để thằng khốn đó chạm vào đâu? Tay, hay chân, hay toàn bộ cơ thể?!!

Nước lạnh đột nhiên vọt tới, lạnh như băng, rét tới thấu xương. Nhưng lúc này điều làm cho Hứa Tinh sợ hãi hơn cả chính là ánh mắt băng lãnh rét lạnh của Gia Trình. Gương mặt anh tuấn ấy, gương mặt ôn nhu cười nhẹ với y đã không còn nữa, chỉ còn là một nam nhân Khuất Gia Trình mang danh tiếng là gã đáng sợ nhất trường, lãnh khốc vô tình, trái tim bị đóng băng hơn 18 năm trong cuộc đời của hắn.

Mặc kệ thiếu niên kia đang run rẩy sợ hãi trong bồn tắm, hắn một phen ném vòi hoa sen đi, "boong" một tiếng, vòi hoa sen vô tình đập mạnh trong bồn tắm, thanh âm vang lớn dữ dội đến chói tai khiến cho y sợ hãi mà giật nảy mình một cái. Gia Trình tiến tới lấy cục đá mài, tay đổ ra sữa tắm, hướng tới người y mà hung hăng dùng đá kì cọ.

Trên cơ thể nhỏ gầy của Hứa Tinh, Gia Trình lại một hồi điên cuồng chà xát tứ nơi, trên lưng y, đùi y, mông y, chân y, rồi lật y lại hung hăng cọ xát trên bụng y.

- Đĩ đực dơ bẩn như em có chết cũng không rửa sạch hết!! - Gia Trình tàn nhẫn mở miệng, động tác càng mãnh mẽ mà chà xát.

Trên người vốn dĩ vừa mới có vết thương không ít, bây giờ lại bị Gia Trình như điên mà dùng đá ma sát, lúc này cơ thể chỉ toàn hơn bốn năm đường rách dài trông đến ghê người. Hứa Tinh đau đến không thể nào tả nổi, khóc lớn như một tù nhân bị đày đọa.

- Anh Trình.... đau quá.... cầu xin anh đừng như vậy..... oa...oa...

Hai mắt Gia Trình đỏ ngầu như ác quỷ, hoàn toàn không để ý tới lời nói của Hứa Tinh, tiếp tục động tác vừa rồi. Hắn đè y nằm xuống, ngón tay thon dài mang theo sữa tắm dễ dàng tiến vào địa phương bên dưới đang khép kín, ở bên trong mà điên cuồng càn quấy, chà xát, không chút lưu tình.

- Trong này thì sao?!! Đã làm qua mà vẫn còn chật hẹp như vậy!! Tiện nhân!! - Hắn bất giác cong khóe miệng, hung hăng đâm thẳng cả năm ngón tay vào trong nơi ẩn náu non nớt, máu theo dòng nước lạnh mà trộn lẫn.

Hứa Tinh đau đến gương mặt trắng bệch không còn giọt máu, nước mắt cứ thế mà rơi xuống khóc thét, cơ thể bất lực không có sức phản kháng, hoàn toàn xụi lơ tùy ý để Gia Trình hành hạ.

- Anh Trình... đau quá... làm ơn đừng đối Tiểu Tinh như vậy.... cầu anh... - Hứa Tinh liên tục bị Gia Trình tẩy trừ cơ thể thô bạo như vậy chỉ toàn mang đến thống khổ, lời nói thỉnh cầu phát ra không được trọn vẹn đầy đủ.

Gia Trình rốt cuộc ngừng động tác, đột nhiên túm lấy tóc Hứa Tinh kéo lên, đẩy ra khỏi bồn tắm, hung hăng ném y xuống sàn nhà ướt đẫm, vung tay cho y một cái bạt tai.

- Tiện nhân! Tao hàng! Hai chúng bây còn làm trò gì sau lưng tôi không?! Phải rồi, em và hắn đã hôn nhau phải không?!! Được thôi! - Hắn tức giận nói, hung dữ trừng mắt với y, lát sau, không chờ thiếu niên mở miệng giải thích, hắn một phen kéo đầu y dìm xuống nước.

- Ọc... ọc.... ngô....

Hứa Tinh thống khổ yếu ớt giãy dụa, tâm lúc này vô cùng hoảng sợ chết khiếp, "khó thở quá... làm ơn dừng lại đi mà..." , thiếu niên trong đầu không ngừng van cầu Gia Trình, thế nhưng hắn cứ dùng sức mà đập mạnh đầu y xuống nước, hắn nắm đầu y lên, rồi lại dìm xuống, cứ thế mà luân chuyển.

Thiếu niên tựa hồ không còn sức sống, hai chân hai tay bắt đầu mềm nhũn như rơi trên không trung. Gia Trình đột ngột nắm tóc y lên, lấy tay hung hăng tẩy trừ đôi môi của y, rồi thô bạo xâm nhập bên trong khoang miệng y, điên cuồng càn quấy, ngón tay cứ thế mà đi sâu vào trong cổ họng.

- Hôn hắn ta thế nào? Thích lắm phải không?!! - Gia Trình lạnh lùng hỏi, đôi mắt đỏ như lửa mà hùn hụt xâm phạm thiếu niên gầy yếu.

Hứa Tinh thống khổ lắc đầu, nước mắt đã sớm rơi đầy mặt, y đưa ánh mắt van xin nhìn Gia Trình hung ác, bị hắn điên cuồng càn quấy bên trong khoang miệng mà liên tục yếu ớt ho khan.

Một lát, hắn buông tay ra, rồi cúi đầu hung hăng hôn môi thiếu niên, như điên mà cắn nát đôi môi mỏng manh của y, rồi cắn chiếc lưỡi phấn nôn nhỏ bé, mùi máu tanh thoáng cái bốc lên nồng nặc.

Hôn xong, không chờ Hứa Tinh lấy lại không khí thở dốc, Gia Trình đã hung hăng lôi cơ thể mềm nhũn bước ra ngoài, ném y trên nền đất. Hắn bước đến tủ lấy ra một chiếc roi da, chậm rãi tiến tới cơ thể ướt sũng đang suy nhược bên dưới. " Ba ba ba" đương nhiên ba cái quất roi giáng xuống trên lưng thiếu niên.

- Oa.... oa....

Cái quất roi này của hắn thực sự rất mạnh, mà y thì chỉ có thể vô lực khóc lớn, tại sao.... tại sao hắn không tin y....

- Câm miệng!! Tiện nhân đừng có làm bộ khóc lóc!!

Gia Trình tựa như một tên sát thủ, một con thú hoang, một tên ác quỷ mà liên tục quất roi vào người Hứa Tinh, từ lưng, đến mông, đến chân của y. Sau đó hắn lật y lại, hung hăng giáng hơn mười đòn roi trên bụng y.

- Đừng mà....... đừng mà... oa..oa..

Hứa Tinh khóc đến khan đặc cả cổ họng, lời nói cứ ngắt quãng mà không thể thốt hết câu, nước mắt tuôn như suối không tài nào tả nổi sự thống khổ lúc này.

Rốt cuộc cũng bị Gia Trình đánh đến ngất xỉu hôn mê, y an tâm mà nhắm mắt. Thế nhưng tưởng chừng có thể như vậy, phía sau đột nhiên truyền đến cơn đau đớn cực độ, làm cho Hứa Tinh không nhịn được mà thê thảm thét một tiếng, bất quá một lát yết hầu lại bị toàn bộ không khí chặn lại, nhất thời y chỉ có thể khóc trong câm nín, thực sự là không thể nói được nữa rồi.

- Ở đây thì sao? Hắn ta rốt cuộc đã vào trong mấy lần rồi!! - Gia Trình một bên tàn nhẫn mở miệng, một bên tốc độ nhanh như điên mà hung hăng trừu sáp bên trong tiểu huyệt non nớt.

Hứa Tinh thống khổ khóc, lúc này chỉ có thể yếu ớt lắc đầu, phía sau có vẻ như bị rách thật rồi, y cảm nhận được bên dưới có chất lỏng đang chảy xuống từ đùi y xuống sàn nhà, đương nhiên kia chính là máu.

Gia Trình cứ thế mà không ngừng đưa dã vật thô to của mình đẩy mạnh vào sâu tận bên trong nội bích mềm yếu, điên cuồng trừu sáp tiểu huyệt non nớt.

Hứa Tinh thống khổ khóc lớn, khóc không ra tiếng, nhưng nhìn bộ dạng chật vật kia của thiếu niên đã đủ rõ y đau đớn đến nhường nào. Cho đến khi trước mắt một lần nữa tối sầm, Gia Trình vẫn tiếp tục bức y tỉnh lại.

Hắn liên tục thay đổi tư thế, làm cho dương vật to lớn của hắn không ngừng khiến thiếu niên nhỏ gầy kia chết đi sống lại cả chục lần. Hắn bây giờ không còn là Gia Trình từ tốn ôn nhu tạm thời trong thời gian ngắn ngủi trước đây nữa, vứt hết ôn nhu đốt hết sạch, một kẻ mất đi lý trí, điên cuồng, hung ác, băng lãnh là những từ có thể miêu tả tâm trạng hắn lúc này.

Đến khi Hứa Tinh gần như cạn kiệt sức sống, Gia Trình gầm mạnh một tiếng, đem tinh dịch trắng đục bắn vào bên trong y. Bất quá đã thỏa mãn dục vọng xong, phía hạ khố của hắn một lần nữa cương cứng, tiếp tục tàn phá cơ thể suy nhược kia.

HẾT CHƯƠNG 38

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.