Dã Thú (Đam Tứ Tuyệt)

Chương 54



Trước sự chủ động kia của Hứa Tinh không khỏi khiến cho Gia Trình đơ toàn tập, nhìn thấy đôi mắt nhắm nghiền giật giật của thiếu niên, hắn chỉ có thể tròn xoe mắt quan sát nó.

Đợi đến khi hôn đã lâu, Hứa Tinh mới chịu buông Gia Trình ra, bất quá chưa kịp phản ứng y đã bị hắn một phen túm đầu ghé sát hắn, tiếp tục hôn môi y.

- Tiểu Tinh... em không hận anh? - Rời khỏi bờ môi Hứa Tinh, Gia Trình ôm lấy gương mặt y đối diện với hắn, mở miệng hỏi.

- Tiểu Tinh.. xin lỗi... đã hiểu lầm anh Trình. - Hứa Tinh kịch liệt lắc đầu phủ nhận, nhỏ giọng xin lỗi hắn.

- Tiểu Tinh...

Thanh âm trầm thấp gọi tên thiếu niên kia, y quả thực thiện lương quá mức đi, hắn yêu y đến chết mất thôi.

Một lát, Gia Trình cúi người bế Hứa Tinh lên, y có chút kinh ngạc mà nhìn hắn, lúng túng nói.

- Anh... Anh Trình...??

Gia Trình không trả lời, chỉ nhếch miệng cười tà, một phen bế y thẳng đến khách sạn, đương nhiên hắn sẽ phải cẩn thận để tránh bị mọi người phát hiện.

Bước đến phòng của mình, Gia Trình buông Hứa Tinh xuống, hung hăng dồn thiếu niên vào tường, điên cuồng hôn lấy môi y.

- Ngô...

Hứa Tinh hoàn toàn hoảng sợ trước hành động điên cuồng của Gia Trình. Bất quá rất nhanh đã lấy lại tinh thần, y liền đưa tay vòng qua cổ hắn ôm chặt, cùng hắn kịch liệt hôn môi.

Gia Trình vụng về vươn tay khóa chốt cửa phòng mình, vừa hôn Hứa Tinh vừa đẩy y đến bên giường, đẩy ngã y xuống, tựa như một con thú hoang mà liên tục gầm mạnh thở dốc, như điên mà cởi sạch y phục trên người mình ra.

Sau đó lại cúi xuống đưa đầu lưỡi thâm nhập khoang miệng của Hứa Tinh, một bên tay đem cởi bỏ chiếc áo của Mạch Quai trên người Hứa Tinh xuống. Ngay lập tức cơ thể trắng nõn lộ ngay trước mắt hắn.

- Ban nãy bọn chúng đã làm gì? - Gia Trình cúi đầu nhìn vào đôi mắt của Hứa Tinh, lạnh lùng hỏi.

- A... Kia... bọn họ chưa... làm gì cả.. - Nhìn thấy ánh mắt băng lãnh kia của Gia Trình, Hứa Tinh liền sợ hãi mà ấp úng.

- Nói dối! Bọn chúng chưa làm gì em, vậy tại sao ban nãy Mạch Quai lại nổi giận như thế? - Gia Trình trừng mắt quát lớn, nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng cho Hứa Tinh.

- Tiểu Tinh.. xin lỗi... - Hứa Tinh hoảng sợ cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu.

Gia Trình thở dài trong lòng, cảm thấy bản thân hơi quá lời với thiều niên kia đi, hắn nhẹ nhàng nâng gương mặt y lên, cúi xuống hôn vầng trán y.

- Nói anh biết, bọn chúng đã làm gì em?

- Chạm... chạm vào đây. - Hứa Tinh lúng túng đưa tay đến hạ thân bên dưới, nhớ lại giây phút kinh hoàng đó khiến cho y phải khóc nức lên.

Gia Trình ngay lập tức liền di chuyển xuống phân thân non nớt của Hứa Tinh, tay cầm lấy nó điên cuồng hôn lên.

- Ân.. Anh.. Trình... - Hứa Tinh khẽ rùng mình một cái, đôi mắt ngấn lệ nhìn từng động tác của Gia Trình.

Hắn dùng đầu lưỡi của mình di chuyển từ quy đầu trơn mượt của thiếu niên, rồi há miệng ngậm toàn bộ dương vật bé nhỏ kia, tham lam mút lên mút xuống.

- Ở đâu nữa? - Gia Trình tiếp tục hỏi.

- Dạ... không có...

Thiếu niên lại tiếp tục phủ nhận, sau lại nhìn thấy ánh mắt băng hàn kia đang trừng trừng với mình, y liền chậm rãi mở miệng.

- H.. hôn.. hôn.. - Bất quá mỗi một lời y nói lại không ngừng nhớ đến tình cảnh lúc đó, không nhịn được mà nghẹn ngào khóc lớn.

Gia Trình đau lòng chồm tới ôm lấy Hứa Tinh, hai tay một bên xoa đầu thiếu niên một bên vuốt ve tấm lưng nhỏ gầy của y an ủi.

- Đừng sợ.. có anh đây...

Hứa Tinh sợ hãi đưa tay gắt gao ôm lấy Gia Trình, run rẩy mà nức nở.

Hắn bất đắc dĩ không còn cách nào khác, muốn cho y đỡ hoảng sợ hơn chỉ còn mỗi làm y quên giây phút đó thôi.

Gia Trình cúi xuống điên cuồng hôn lên đôi môi mỏng manh của Hứa Tinh, đầu lưỡi nhanh nhẹn mở rộng khoang miệng của y, tham lam mút lấy chiếc lưỡi phấn nôn của y.

Hắn vừa hôn y, đồng thời cũng nâng cao hai đôi chân của y lên, bàn tay mò mẫm bên dưới, đem dục vọng mãnh liệt phát trướng của mình tiến thẳng vào tiểu huyệt phía sau của Hứa Tinh.

- A...oa....

Hứa Tinh tranh thủ rời khỏi bờ môi của Gia Trình khóc rống lên một tiếng thê thảm, cảm nhận được bên dưới hẳn đã chảy ra huyết rồi đi.

Thiếu niên hai bàn tay run rẩy kịch liệt, tựa hồ như bị dọa sợ chết khiếp vậy, nước mắt cứ thế giàn giụa trên gương mặt y.

- Tiểu Tinh.. nhìn anh, nhìn anh đây. Đừng sợ. - Gia Trình đưa tay ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Tinh nhìn thẳng vào hắn, thanh âm đau lòng nói.

Hứa Tinh lúc này mới bừng tỉnh, y nhận ra rằng trước mắt không phải hai thanh niên ban nãy nữa, mà chính là Gia Trình đi, liền run rẩy vươn hai tay chạm lên gương mặt hắn, nghẹn ngào nói.

- Anh Trình.. anh Trình..

Gia Trình nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Hứa Tinh, chậm rãi hôn lên mu bàn tay y, rồi tiếp tục cúi xuống hôn môi y cuồng nhiệt.

Cảm nhận được người bên dưới hô hấp khó khăn, Gia Trình động tác bắt đầu ôn nhu hơn, đầu lưỡi dịu dàng thâm nhập vào trong, trêu ghẹo từng ngóc ngách bên trong khoang miệng Hứa Tinh.

Hứa Tinh cũng thuận theo Gia Trình mà hai đôi chân tự giác di chuyển đến thắt lưng hắn ôm chặt, hai tay mân mê trước lồng ngực săn chắc, đầu lưỡi cũng chủ động hôn trả lại hắn.

Nụ hôn hai người giống như một tiếng sét lớn đánh ngang qua, đồng thời cũng vì sự chủ động của người bên dưới, mà hoàn toàn phá triệt để sức kiềm chế của Gia Trình, lý trí ầm một tiếng gần như nổ tung tuyệt không thể kiểm soát, thanh âm trầm thấp phát ra tiếng gầm dã thú, điên cuồng cắn nát môi của Hứa Tinh, y đau đớn khẽ rên một tiếng, một dòng máu tươi chảy ra, Gia Trình tựa như không muốn y bị ai khác chiếm lấy, động tác khẩn trương liếm trọn những giọt máu đắng ngay nghiến kia.

Bất quá Hứa Tinh không hề phản kháng vì điều đó, ngược lại còn phát ra thanh âm rên rỉ nhỏ bé, đương nhiên nó sẽ lọt thẳng vào tai Gia Trình, hắn rốt cuộc không thể khắc chế được nữa, đêm nay hắn phải ăn tươi nuốt sống con mồi nhỏ này thôi.

Hứa Tinh không hiểu sao lại có cảm giác bất an, sợ rằng đêm nay không biết có chịu đựng được con thú hoang dữ tợn này được không.

Thời điểm khi Gia Trình buông môi Hứa Tinh, hắn vừa chăm chăm quan sát thiếu niên, trong miệng còn phát ra tiếng gầm nhẹ. Nhìn thấy con ngươi hắn nổi lên những sợi gân đỏ chứa đầy dục hỏa, Hứa Tinh bất an nhìn sâu vào mắt hắn, gương mặt đã sớm ửng đỏ từ khi nào không hay, tim cứ thế mà đập mạnh.

- Anh Trình... Tiểu Tinh... muốn anh.. - Hứa Tinh vươn bàn tay chạm lên gương mặt đẫm mồ hôi của Gia Trình, đôi môi nhỏ bé hô hấp hổn hển tựa như đang cầu xin hắn.

Nhìn bộ dạng thiếu niên bên dưới kích động thở dốc không ngừng, Gia Trình chỉ cảm thấy hạ thân của mình dâng lên một trận nhiệt huyết nóng rực như hỏa, côn thịt nằm sẵn trong tiểu huyệt ấm áp kia gần như bị trướng đến phát đau, hắn tựa như năng lượng tích lũy tràn trề, hóa thân thành một con thú dũng mãnh động dục, gấp gáp muốn nhanh đoạt lấy thân thể dưới người mình đi.

- Không hối hận? - Gia Trình một bên phả hơi nóng như lửa đốt vào gương mặt y, một bên thở dốc đối Hứa Tinh nói.

- Dạ vâng... - Hứa Tinh thẹn thùng đỏ mặt, gật nhẹ đầu nhỏ giọng.

- Nếu đau thì sao? - Hắn gian tà hỏi.

- Đau... phải nói cho anh Trình.

- Muốn anh đến chừng nào? - Gia Trình cười tà, tiếp tục hô hấp hỏi y.

- Dạ.. rất rất muốn... - Hứa Tinh xấu hổ đưa tay che mặt, thanh âm nhỏ như muỗi kêu.

Gia Trình một phen gạt bỏ tay Hứa Tinh ra, bắt y phải đối diện với hắn, tiếp tục mở miệng ra lệnh y.

- Nói... em yêu anh.

- Tiểu Tinh .. yêu anh Trình.

Ngay lập tức Gia Trình liền cúi xuống đưa đầu lưỡi thô lỗ giày xéo cánh môi đỏ mọng của Hứa Tinh, điên cuồng đoạt lấy hương thơm cỏ non trong miệng thiếu niên.

Trong phút chốc, Hứa Tinh bị dã vật thô to mãnh liệt đưa đẩy xuyên qua cơ thể, hang động chật hẹp gặp phải chướng ngại vật khủng bố liền kịch liệt mở lớn, giống như bị xé làm hai mảnh từ phía dưới truyền đến. Hứa Tinh nước mắt giàn giụa cắn chặt môi nén đau đớn, ngón chân quằn quại co thắt ôm chặt lưng hắn. Vội nhìn vào ánh mắt đầy dục vọng nhưng có chút băng hàn của Gia Trình, Hứa Tinh sực nhớ ra điều gì, liền nức nở kêu.

- Anh.. Trình.. Tiểu Tinh.. đau..

Gia Trình đưa lưỡi liếm những giọt lệ trên mặt Hứa Tinh, rồi cúi người xuống mút lấy nơi đỏ tươi trước ngực y, đầu lưỡi tha thiết trượt qua trượt lại trên da thịt.

- A... ân... - Bị Gia Trình nắm trọn điểm mẫn cảm nhất trên cơ thể mình, Hứa Tinh ngay lập tức nổi lên trận kích thích, chiếc miệng nhỏ nhắn rên rỉ vô cùng quyến rũ, hạ thân non nớt bất giác ngẩng đầu.

- Tiểu Tinh cương lên rồi này. - Gia Trình sung sướng nhếch miệng cười tà.

Hứa Tinh vừa thẹn vừa xấu hổ đưa tay che lấy hạ thân, nức nở nhìn hắn.

- Ngoan, để anh.

Gia Trình nhanh tay chụp lấy bàn tay Hứa Tinh gạt sang hai bên, rồi đưa tay xoa nắn phân thân nhỏ bé của thiếu niên.

- Ngô.... anh Trình... đau.. - Hứa Tinh bị phân thân trướng đến phát đau, lại bị Gia Trình đùa bỡn không rời, liền nức nở nói.

Bộ dạng rơi lệ kia của Hứa Tinh cư nhiên không hề khiến Gia Trình để tâm y ra sao, ngược lại nó càng hoàn toàn mê hoặc hắn, kích thích dục vọng hắn dại cuồng hơn.

Khống chế không được dục hỏa, Gia Trình liền ôm lấy tấm lưng mỏng của Hứa Tinh, vội vàng đâm mạnh vào địa điểm sâu nhất bên trong.

- Aa.... làm ơn chậm một chút... van cầu anh. - Hứa Tinh phát ra tiếng kêu khóc đứt quãng, đôi mắt rưng rưng say mê nhìn Gia Trình cầu xin.

- Anh xin lỗi... anh không kiềm được nữa. - Gia Trình tuyệt không thể khống chế được được bản thân mình, hắn đem hết ôn nhu ném hết ra phía sau, điên điên cuồng cuồng đong đưa phần eo dùng sức thẳng tiến, mỗi một cái đâm vào đều đánh đến chỗ sâu nhất bên trong, tham lam đòi hỏi mỗi một bộ phận trên người y.

- A...oaa.... đừng mà.. van cầu anh... nhẹ thôi... - Hứa Tinh thống khổ khóc lớn, yếu ớt lắc đầu cầu xin hắn không ngớt.

Cảm nhận được người bên dưới hết sức hoảng sợ lẫn đau đớn, Gia Trình liền đưa tay cẩn thận xoa nắn phân thân nhỏ nhắn của Hứa Tinh an ủi.

- Ngô.... a.... anh.. Trình... Anh Trình..

Hứa Tinh hoàn toàn thích ứng với nơi nhạy cảm thứ hai bên dưới, đồng thời bị hung khí của Gia Trình không ngừng tra tấn phía sau, trên người bất giác cảm nhận được hai loại tư vị vừa đau vừa thoải mái, nhất thời y chỉ kịch liệt thở hổn hển, mơ hồ rên rỉ gọi tên hắn.

- Tiểu Tinh.... Tiểu Tinh... - Gia Trình lúc này cũng bị khoái cảm dục vọng đem lại không ít, hơi thở dồn dập hư hư, vầng trán ướt đẫm mồ hôi đầm đìa, thanh âm khàn đặc kêu tên thiếu niên bên dưới.

Sức lực huy động cường tráng của hắn mãnh mãnh liệt liệt thúc thật mạnh vào chỗ sâu nhất trong tâm huyệt, bàn tay bắt đầu di chuyển lên xuống nhanh hơn, xoa nắn phân thân của Hứa Tinh.

- Ân... kia... làm ơn... chậm.... Anh Trình.... van cầu anh... đau.. ngô...

Hứa Tinh một lúc vừa đau đớn vừa dâng lên trong lòng một sự thoải mái khó tả, chiếc miệng nhỏ nhắn không ngừng khóc lóc mà kêu rên liên tục, khoái cảm ở hạ thân khiến cho cánh mông mềm mịn bất giác di chuyển, cảm thấy bên trong tiểu huyệt kia vừa ngứa ngáy vừa đau đớn đi.

- A....oa... kia... hảo khó chịu.....

Hứa Tinh đột nhiên khóc rống lên, ánh mắt sợ hãi nhìn Gia Trình, mà đôi chân thon gầy của y lại không ngừng vặn vẹo trên thắt lưng hắn. Bất quá thanh âm kêu khóc trong trẻo kia của y chính là liều thuốc kích dục tốt nhất, hắn cư nhiên hoàn toàn bị cuốn hút, liền thở hồng hộc, càng thêm dùng sức mà va chạm vào điểm ngứa ngáy kia của Hứa Tinh, côn thịt thô dài ma sát vào tiểu động ấm áp của hậu huyệt.

- Oa....aa... chậm ... đừng mà.... Anh Trình... anh Trình... Tiểu Tinh muốn đi... muốn đi....

Hạ thân bắt đầu có dấu hiệu muốn phát tiết, đương nhiên thiếu niên kia sẽ cho rằng muốn đi ngoài, liền nức nở van cầu Gia Trình.

- Tiểu Tinh... anh yêu em.... mau... nói với anh.. yêu anh..

Hứa Tinh kịch liệt lắc đầu, toàn thân hoàn toàn nổi lên trận đau đến khó tả, đặc biệt là hạ thân non nớt kia.

- Tiểu Tinh muốn đi... van cầu anh dừng lại...

- Mau nói yêu anh... anh sẽ cho em bắn... - Gia Trình bá đạo đưa tay chặn lấy quy đầu đang xuất ra tinh kia, ra lệnh Hứa Tinh không ngừng thống khổ bên dưới.

- Ngô... đau quá... van cầu anh... buông tay... Tiểu Tinh muốn đi thật mà... - Hứa Tinh hai tay bất giác nắm chặt ra trải giường, chiếc eo mỏng manh vặn vẹo chật vật chưa từng thấy, khóc rống mà van cầu Gia Trình.

- Nói Tiểu Tinh yêu Trình... anh sẽ buông tay... - Gia Trình động tác bắt hung mãnh mà điên cuồng ma sát vách tường của Hứa Tinh, mỗi một lần đều đâm thẳng đến điểm sâu nhất, ngón tay cái vẫn ấn mạnh vào bít lỗ nơi quy đầu trơn mượt của Hứa Tinh.

- Đừng mà... Tiểu Tinh đi xong... chúng ta... aa... sẽ tiếp tục.... van cầu anh... tha cho Tiểu Tinh... oa... - Hứa Tinh không còn cách nào đành phải mở miệng nói ra những lời dâm mị đó, chỉ mong Gia Trình hắn sẽ nghe lời mình mà để bản thân phóng thích.

- Em cứng đầu thật đấy.. Hảo a, để xem em còn ngoan cố đến đâu. - Gia Trình đưa dương vật khủng bố của mình chơi đùa bên trong tiểu huyệt của Hứa Tinh không rời, vật thể vừa cứng rắn vừa nóng bỏng điên cuồng ra vào phá hỏng động huyệt chật hẹp bên dưới.

- Oaaa....... Tiểu Tinh sai rồi... Tiểu Tinh sai rồi... đau quá... van cầu anh... tha cho Tiểu Tinh... tha cho Tiểu Tinh. - Hứa Tinh thống khổ yếu ớt lắc đầu, thanh âm trong trẻo khàn nhẹ khóc nức cầu xin Gia Trình.

- Nói... Tiểu Tinh yêu Trình... anh sẽ tha cho em. - Gia Trình động tác bắt đầu trở nên dịu dàng hơn, cười tà đối y ra lệnh.

- Hức... Tiểu Tinh yêu.... anh Trình... - Hứa Tinh nức nở trả lời.

- Sai! Tiểu Tinh yêu Trình... mau nói.. - Gia Trình đột nhiên đẩy nhanh tốc độ, như muốn trừng phạt thiếu niên kia.

- Đừng mà... đau quá... Tiểu Tinh yêu Trình... yêu Trình...

- Còn nữa, nói Trình chỉ thuộc về Tiểu Tinh, không phải ai khác... - Nghe được câu nói kia, Gia Trình liền đắc ý gật đầu, một lần nữa ra lệnh y.

- Trình... thuộc... về Tiểu Tinh.. không... không ... ai khác.. - Hứa Tinh đưa đôi mắt ướt đẫm lệ nhìn Gia Trình, nghẹn ngào nói.

Gia Trình cư nhiên không thể cưỡng lại câu nói mê hồn kia của Hứa Tinh, hung hăng cúi xuống hôn lấy môi Hứa Tinh, ở trong cơ thể y cảm giác thoải mái vô cùng, ngăn không được khoái cảm, cao trào ngay lập tức bùng phát, hắn ôm chặt lấy thắt lưng y, dã vật to lớn phóng ra nhiệt dịch đậm đà sâu trong nội bích mềm yếu.

Hứa Tinh cũng vì được Gia Trình dung tha mà trong khoang miệng hắn thét nhỏ một tiếng, từng tinh dịch trong vắt bắn lên bụng Gia Trình, rất nhanh sau đó liền ngất xỉu.

HẾT CHƯƠNG 54

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.