Dạ Tôn Dị Thế

Quyển 2 - Chương 11: Lưu vân hàm phong



“Xú tiểu tử, ngươi rốt cuộc có dám cùng ta quyết đấu hay không? Không cần tránh sau lưng người khác, thật sự là kẻ bất lực!” Lí Hạo Thiên tận lực không để ý tới Vân Tiêu, ngược lại đối với Nguyệt Vũ hỏi vấn đề lúc trước.

“Cùng ngươi tỷ thí, ngươi xác định?” Tuấn mi hơi nhăn, Nguyệt Vũ thản nhiên hỏi. Trong mắt không chút nào để ý, thuyết minh Nguyệt Vũ căn bản không đem tên này để ở trong lòng!

“Xác định!” Người nào đó vô cùng kiên định nói, trong mắt tràn đầy tự phụ, tựa hồ chỉ cần Nguyệt Vũ tỷ thí cùng hắn thì nàng nhất định phải chết.

“Ngươi đã nói như vậy, ta đây cũng không có ý kiến. Bất quá phải nói, nếu ngươi thua, liền cút xa một chút cho ta, nếu nếu để ta gặp được, ngươi liền chuẩn bị lựa chọn chết như thế nào đi.” Nguyệt Vũ thập phần không kiên nhẫn nói, trong giọng nói không chút nào che dấu chán ghét.

Nàng thật sự không muốn sẽ lãng phí một chút thời gian nào trên người tên này!

“Các hạ, ngươi hiểu rõ rồi chứ, không cần cùng tên này tỷ thí, người này vô cùng âm hiểm, không chú ý sẽ bị hắn qua mặt!” Vân Tiêu gặp Nguyệt Vũ đáp ứng, trong lòng có chút sốt ruột, vì thế cố gắng khuyên nhủ nàng.

Nhìn thiếu niên trước mắt so với mình lớn hơn vài tuổi, Nguyệt Vũ cảm giác cũng không tệ lắm. Ít nhất sẽ không chán ghét, vì thế đối hắn thản nhiên nói:“Chuyện của chính ta, ta lại không rõ sao?” Ý tứ chính xác là người này quá mức xen vào việc của người khác.

Lời này tuy có điểm khó nghe, nhưng là Vân Tiêu lại không hiểu sao cảm thấy an tâm. Lập tức, hắn cũng liền ngoan ngoãn ngậm miệng.

“Nếu đã phải tỷ thí, vậy lập lời thề đi.” Lí Hạo Thiên chính là muốn trí Nguyệt Vũ vào chỗ chết. Đến đây hắn vẫn không yên tâm, sợ Nguyệt Vũ sẽ lâm trận bỏ chạy.

Thề? Nghe thấy vậy, Nguyệt Vũ liền cảm thấy buồn cười.

Đây là tên nếu không chết cũng sẽ tự chui đầu vào rọ sao?

Nàng còn lo người này sau khi bị mình đả bại, sẽ đi cầu cái tên gia gia Huyền tôn của hắn đến tìm mình gây phiền toái a. Hiện tại nàng, ngượng ngùng, Huyền tôn vẫn là không thể trêu vào.

Ngay tại thời điểm hai phương chuẩn bị thề, một thanh âm ôn nhuận đột nhiên phiêu tới trong tai mọi người:“Nhị vị đây là muốn làm gì vậy? Là muốn tỷ thí sao?”

Nghe thanh âm thình lình xảy ra đánh gãy lời thề, Nguyệt Vũ trong lòng mắng to người tới một phen:“Nha, đây là không cho người tỷ thí sao? Không phải chỉ là đánh một trận thôi sao? Có khó như vậy ư?”

Theo hướng thanh âm cũng chỉ thấy xa xa một nam tử đi tới.

Nam tử bộ dáng khoảng hai mươi tuổi, một thân y bào trắng đẹp đẽ, tinh xảo theo bước đi nam tử mà tung bay. Một đầu mặc phát cũng rất mềm mại phiêu dật.

Không thể không nói nam tử lớn lên còn rất tuấn mỹ. Ngũ quan tinh xảo, khí chất tao nhã, lại có khí chất thượng giả cao quý.

Nguyệt Vũ không nhìn người bề ngoài người tới mà trực tiếp xem rành mạch thực lực hắn.

Nhất Nguyệt huyền vương!

Quả nhiên là phi thường không sai.

Người này bộ dáng nhiều lắm cũng chỉ hơn hai mươi một chút đã có thể đạt đến tu vi như vậy, không thể không ngưỡng mộ a!

Gặp người tới chậm rãi đi vào, tất cả mọi người rất lễ phép ân cần thăm hỏi:“Gặp qua thiếu thành chủ.”

“Thiếu thành chủ? Chẳng lẽ người này chính là thiếu thành chủ Lưu Vân thành, Lưu Vân Hàm Phong?” Nguyệt Vũ trong lòng nghi vấn nói.

“Các vị không cần đa lễ, nơi này không còn sự tình gì, thỉnh các vị mau chóng tán đi.” Đối với mọi người, Lưu Vân Hàm Phong tao nhã hào phóng, bình dị gần gũi nói.

Sau khi mọi người lưu luyến muốn không rời, tiêu tán về phía sau, Lưu Vân Hàm Phong lại đối với Nguyệt Vũ nói:“Nói vậy vị huynh đệ này là vừa mới tới Lưu Vân thành đi? Nếu đã đến đây thì chính là khách nhân Lưu Vân thành chúng ta. Tại hạ thiếu thành chủ Lưu Vân thành, Lưu Vân Hàm Phong, không biết tôn tính đại danh vị huynh đệ?”

Ánh mắt đầu tiên, Lưu Vân Hàm Phong cũng giống như những người khác, bị vẻ ngoài của Nguyệt Vũ hung hăng kinh diễm một phen.

Nhưng mà người ta dù sao cũng là thiếu thành chủ tu dưỡng vô cùng tốt, rất nhanh liền khôi phục lại. Nhưng là khi hắn phát hiện chính mình cư nhiên nhìn không thấu thực lực của Nguyệt Vũ, trong lòng không khỏi rất là tò mò.

“Tôn tính đại danh thì không xứng, tại hạ họ Dạ, Dạ Phù Phong.” Nguyệt Vũ không kiên nhẫn nói.

Đối với người khách sáo như vậy, nàng thật muốn khinh bỉ!

“Nguyên lai là Phù Phong huynh đệ a, hạnh ngộ.”

Nói xong, xoay người đối với Lí Hạo Thiên trách nói:“Lý huynh, đây là ngươi không đúng, Phù Phong huynh đệ lần đầu tiên đến Lưu Vân thành, là khách nhân Lưu Vân thành chúng ta, ngươi sao có thể vô lễ như vậy đâu?”

Biết Nguyệt Vũ không kiên nhẫn, nhưng là Lưu Vân Hàm Phong vẫn một bộ dáng tao nhã như trước, thời điểm trách cứ Lí Hạo Thiên còn bỏ thêm một tia nghiêm khắc, Lí Hạo Thiên đương nhiên mặc kệ, lập tức nói sạo:“Hàm Phong thiếu chủ có điều không biết, rõ ràng là hắn mắng chúng ta trước, tỷ thí mới có thể hoà giải. Bất quá nể mặt thiếu thành chủ ta sẽ không cùng hắn so đo!” Người nào đó nói lời này mà mặt không đỏ khí không suyễn.

Người không biết còn tưởng Nguyệt Vũ làm không đúng a. Điều này làm cho Nguyệt Vũ rất là hoài nghi trình độ vô sỉ của chính mình có phải quá thấp hay không, nếu không, sao có thể để cho một kẻ tùy tiện chạy tới cũng vô sỉ hơn nàng đây?

Bất quá, Nguyệt Vũ cũng lười cùng hắn so đo. Bởi nàng cảm thấy cùng con chó dại cắn loạn so đo sẽ hủy hoại thanh danh của mình. Vì thế đối với Lưu Vân Hàm Phong ôm quyền nói:“Nếu mọi người đều nói bất hòa không so đo, vậy tại hạ trước hết cáo từ. Thiếu thành chủ tạm biệt.”

Nói xong, Nguyệt Vũ cũng không chờ Lưu Vân Hàm Phong nói cái gì, nhấc chân chuẩn bị chạy lấy người.

Gặp Nguyệt Vũ thế nhưng cứ như vậy muốn đi, Lưu Vân Hàm Phong lập tức kêu lên:“Phù Phong huynh đệ, nay Lưu Vân thành chúng ta có một hoạt động, không biết các hạ có hứng thú tham gia hay không?” Nói xong, chờ Nguyệt Vũ phản ứng.

Nghe được lời này, Nguyệt Vũ vốn là không có hứng thú, bất quá thiếu thành chủ người ta cũng đã mở miệng, có nên chừa cho người ta điểm mặt mũi hay không, tựa hồ Nguyệt Vũ hơi băn khoăn! Vì thế dừng cước bộ, ý tứ bảo hắn tiếp tục nói.

Gặp Nguyệt Vũ có hứng thú, Lưu Vân Hàm Phong tiếp tục nói:“Lần này Lưu Vân thành chúng ta sẽ có một trận tỷ thí chiến đội, người muốn tham gia có thể gia nhập một trong mười chiến đội cùng bọn họ cố gắng đạt được kết quả xuất sắc.”

“Thắng lợi có điểm gì tốt?” Nguyệt Vũ đối với kết quả có chút tò mò.

“Ưu việt đương nhiên là có. Chiến đội giành thắng lợi sẽ đạt được một quả Thăng Huyền Quả.” Bị hỏi như vậy, Lưu Vân Hàm Phong có chút ngây ngẩn cả người, không nghĩ lại có người quan tâm phần thưởng như vậy a!

Thăng Huyền Quả! Lập tức, Nguyệt Vũ trong lòng căng thẳng, hô hấp không khỏi nhanh hơn! Thăng Huyền Quả này đối với nàng hiện tại mà nói thực hợp thời a!

Thăng Huyền Quả, danh như ý nghĩa, là linh quả có thể tăng trưởng cấp bậc huyền giả. Nó có thể khiến cho thực lực của huyền vương bay lên ba cấp, về phần cụ thể có thể tăng lên bao nhiêu thì tùy thuộc vào thiên phú mà định.

Giống Nguyệt Vũ biến thái như vậy, không hề nghi ngờ là tăng rất mạnh.

Trừ điều đó ra, Thăng Huyền Quả còn có thể trợ giúp huyền vương đột phá bình chướng thuận lợi tiến vào huyền hoàng.

Bất quá hiệu quả này cũng có hạn chế, công hiệu của Thăng Huyền Quả đối với huyền vương cấp bậc huyền giả trở xuống rất hữu dụng, còn nếu ở trên, đều là vô dụng!

Không thể không nói, Nguyệt Vũ thực cảm thấy hứng thú, phi thường cảm thấy hứng thú!

Lập tức, Nguyệt Vũ tận lực biểu hiện ra bộ dáng thực bình thản. Quay đầu lại đối với Lưu Vân Hàm Phong thản nhiên chọn mi nói:“Được rồi, ta quyết định tham gia tỷ thí chiến đội này. Về phần chiến đội ta lựa chọn thì là bọn họ, Đại Lực chiến đội!” Chỉ ngón tay, vừa vặn chỉ vào mỗ vị đồng chí bị lãng quên này giờ – Vân Tiêu.

Bị chỉ như vậy, Vân Tiêu tỏ vẻ không bình tĩnh.

Một thiếu niên phiêu miểu bất phàm như vậy lại nói muốn gia nhập chiến đội bọn họ, tuy rằng nhìn không ra thực lực thiếu niên, nhưng chỉ bằng một thân khí chất này, cũng đủ để Vân Tiêu cảm thấy người này gia nhập đối với Đại Lực bọn họ mà nói là một loại vinh hạnh!

Không có biện pháp, Nguyệt Vũ khí tràng quá cường đại!

“Ngươi nói ngươi muốn gia nhập chiến đội chúng ta, nhưng là thực lực của bọn ta, ngươi cũng không phải không biết, cho nên…” Vân Tiêu vẻ mặt không thể tin được, trong mắt biểu lộ vô cùng kinh ngạc!

“Không có cho nên gì hết, ta quyết định chính là quyết định, sẽ không đổi ý. Không chỉ có như thế, ta còn sẽ làm cho Đại lực các ngươi phong quang chiếm vị trí thứ nhất!”

Nguyệt Vũ giọng điệu vẫn lạnh nhạt như trước, nhưng trong lời nói cũng phi thường kiêu ngạo. Có lẽ nghe vào trong tai người khác sẽ là thực cuồng vọng, nhưng đối cho Vân Tiêu mà nói, hết thảy đều là hợp tình hợp lý!

Hắn thậm chí cảm thấy thiếu niên này chỉ cần nói thì nhất định sẽ làm được!

Nhưng là lời này lọt vào trong tai người nào đó lại chính là chê cười……

Chỉ nghe thấy một đạo thanh âm châm chọc nói:“Ha ha ha, tiểu tử, đừng quá kiêu ngạo, ngươi gia nhập chiến đội người ta, chình là may mắn của ngươi, tuy rằng người ta là chiến đội rác rưởi, nhưng nói không chừng ngươi ngay cả rác rưởi cũng không bằng! Còn ở nơi này được tiện nghi còn khoe mã, nói cái gì mà lấy thứ nhất. Thật sự là dõng dạc!”

Không cần hoài nghi, lời này trừ bỏ Lí Hạo Thiên không có người nào nói ra.

Nguyệt Vũ cũng lười nhìn hắn, thản nhiên chọn mi, từ chối cho ý kiến.

Tuy nói lúc này Nguyệt Vũ phản ứng bình thản, nhưng là trời mới biết trong lòng Nguyệt Vũ đã sớm đoán được bộ dáng sống không bằng chết của hắn không lâu sau trong chính tay mình……

Xác định Nguyệt Vũ sẽ gia nhập tỷ thí chiến đội lần này, Lưu Vân Hàm Phong rất là vừa lòng. Hắn nhưng thật ra thực tò mò đối Nguyệt Vũ chúng ta!

“Vậy trước hết chúc các hạ thành danh. Ta còn có việc phải đi trước, nếu có cái gì cần giúp đỡ có thể tùy thời tới tìm ta, rất hoan nghênh các hạ quang lâm!” Tươi cười sáng lạn, giơ tay nhấc chân cũng lộ vẻ tao nhã.

Thấy Lưu Vân Hàm Phong đi rồi, Lí Hạo Thiên cũng không có ngốc ở lại làm gì, vì thế cũng đi theo chạy lấy người. Bất quá khi đi đến bên cạnh Nguyệt Vũ, đối với nàng thấp giọng nói:“Phế vật, ta thật ra thực chờ mong ngươi như thế nào lấy vị trí thứ nhất đây!” Nói xong, ra vẻ tiêu sái rời đi.

Nhìn bóng dáng Lí Hạo Thiên rời đi, Nguyệt Vũ trong mắt sát ý chợt lóe, lại cực nhanh biến mất, tựa hồ căn bản như không có chuyện như vậy xảy ra.

Sau khi mọi người đều tản đi, Nguyệt Vũ đem tầm mắt chuyển hướng Vân Tiêu, nhìn đến hắn vẫn là một bộ dáng thụ sủng nhược kinh, lập tức cảm thấy thiếu niên này thật đúng là có chút ngây thơ.

Bất quá đối với thiếu niên gọi là Vân Tiêu này, Nguyệt Vũ cảm giác vẫn là không sai, vẫn là câu nói kia: Ít nhất không phản cảm!

Vì thế khó có được dịp trêu chọc nói:“Người ta đều đã đi rồi, ngươi còn không đi a? Như thế nào, luyến tiếc sao?”

Ngữ khí trêu chọc làm cho một người hướng nội nghĩa khí như Vân Tiêu lại có chút thẹn thùng!

Sau khi thẹn thùng mới phát giác bây giờ còn có chính sự cần nói. Vì thế ho nhẹ một tiếng, đối với Nguyệt Vũ dò hỏi:“Ngươi đã muốn gia nhập Đại Lực, vậy muốn tới bản doanh huấn luyện chiến đội chúng ta hay không?”

“Ngươi đã nói gia nhập chiến đội các ngươi, đương nhiên là ở chung cùng các ngươi rồi.” Nguyệt Vũ hào sảng nói.

Vì thế hai người một trước một sau hướng về đại bản doanh Đại Lực chiến đội mà đi……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.