Dạ Tôn Dị Thế

Quyển 2 - Chương 21: Chương 21: Nguyệt Vũ nổi bão



Thực điên cuồng thực bạo lực!

Đền đáp lại như thế, nề hà đây là trong ảo cảnh của người ta, Nguyệt Vũ bi thúc bị đá vài cái. Rốt cục cũng bạo phát, đối với chung quanh hét lớn một tiếng:“Là tên chiết tiệt nào liền đi ra cho ta!”

Không thể không nói cách này vẫn có hiệu quả. Vừa dứt lời, trước mắt Nguyệt Vũ liền lập tức xuất hiện nhất chích Hắc Mang Giác Mã hai cánh. Mà chích Giác Mã giờ phút này đang nâng một cái chân lên, nhẹ nhàng mà xoa bóp, cảnh tượng này thấy thế nào cũng vô cùng châm chọc!

“Là ngươi đá ta?” Không phải là hỏi mà chính là khẳng định!

“Đúng vậy, là ta đá.” Một đứa nhỏ thành thực! Nhưng là đi kèm với bộ dáng kiêu ngạo kia, chúng ta có thể lý giải đó là một đứa nhỏ thật thành thực mà lại kiêu ngạo!

“Hảo, tốt lắm, phi thường tốt!” Nguyệt Vũ đại hỏa a, sống hai thế kỷ, khi nào thì bị ngược đãi như vậy?

Khó thở công tâm, Nguyệt Vũ trong tay khí thế đại thịnh, sau đó một đám hỏa diễm nho nhỏ liền nảy lên trên ngón tay nàng. Theo sự chỉ thị của Nguyệt Vũ, lửa càng lúc càng lớn, cuối cùng lao tới bốn phương tám hướng mà đi. Trong phút chốc, ảo cảnh bị phá thành mảnh nhỏ……

Sau khi giải từ ảo cảnh, bóng dáng Nguyệt Vũ cũng liền xuất hiện trước mắt mọi người, bao gồm cả mỗ chích thú.

Nhìn đến Nguyệt Vũ bỗng dưng biến mất lại bỗng dưng xuất hiện, toàn viên Khống Thiên rốt cục lại thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nhưng là khi nhìn đến hai cánh Hắc Mang Giác Mã, trong mắt lại lộ ra kinh hãi!

Kia… Kia không phải là hai cánh Hắc Mang Giác Mã vô cùng quý hiếm sao? Như thế nào lại xuất hiện ở đây?

Hai cánh Hắc Mang Giác Mã là một loại huyền thú quý hiếm, trong chúng huyền thuộc loại thượng đẳng tồn tại, bất quá vẫn là vẫn không thể so với mỗ thú siêu cấp vô địch huyết mạch thượng cổ tinh thuần a… (Túy: ý nói không thể so được với Triệt! )

“A, chủ nhân rốt cục đã trở lại, lo chết Tiểu Điện ta a! Ô ô ô…” Mỗ Tiểu Điện vừa thấy chủ nhân liền bắt đầu phát huy bản chất làm nũng vô cùng nhuần nhuyễn, cơ bản không thèm nhìn chích thú kia.

Bởi vì Tiểu Điện cùng Nguyệt Vũ linh hồn có liên hệ, cho nên kỳ thật hắn căn bản cũng không quá lo lắng cho Nguyệt Vũ! Nói lời đó là giả!

Gặp mỗ Tiểu Điện vận tốc ánh sáng hướng lại đây, Nguyệt Vũ lý trí lựa chọn né tránh. Chê cười, nàng hiện tại đối với va chạm có bóng ma!

Vì thế mỗ chích thú hưng phấn gặp bi kịch, đầu đụng vào một gốc cây đại thụ bên cạnh Nguyệt Vũ……

Bất hòa Tiểu Điện náo loạn, Nguyệt Vũ quay đầu, đối với Khống Thiên mọi người âm thanh lạnh lùng nói:“Các ngươi đứng tại chỗ không cần lại đây, đây là mệnh lệnh!” Nói xong, vẻ mặt sát khí nhìn thối Giác Mã đối diện. Càng xem, Nguyệt Vũ lại càng cảm thấy không vừa mắt!

Khống Thiên mọi người tuy rằng để ý đội trưởng bọn họ, nhưng là nếu đây là mệnh lệnh của đội trưởng thì bọn họ tuyệt đối tuân thủ.

“Hừ, nhất chích hai cánh Hắc Mang Giác Mã nho nhỏ cũng dám ở trước mặt lão tử giương oai, thật sự là chán sống, mau mau chịu chết đi, bằng không ngươi sẽ biết!”

Tiểu Điện một bộ dáng ta là lão đại không sợ ai, đầu nâng cao cao, thấy thế nào cũng muốn đánh đòn. Tiểu Điện đây rõ ràng là đem mỗ Giác Mã vây cảnh khốn cùng, không được Nguyệt Vũ ôm liền trút giận trên người kẻ khác!

Đổ mồ hôi, Nguyệt Vũ lần đầu tiên cảm thấy chích Kim Văn Điện Hổ này chính là một tên ngu ngốc toàn diện! Toàn thân cao thấp không có chút nào là không ngu ngốc !

Chịu không nổi sự ngu ngốc như vậy, đi qua, không nói hai lời, Nguyệt Vũ liền cấp ngay một cái thiên mã lưu tinh quyền*, khiến cho mỗ Tiểu Điện phi như lưu tinh biến mất tại bầu trời mờ mịt…

Túy: (*) thiên mã lưu tinh quyền: kỹ năng công kích nổi danh của chòm sao Thiên Mã

Việc nhà đã xử lý tốt, bây giờ liền bắt đầu xử lý ngoại sự.

“Hỏi lại một lần, là ngươi vừa mới động thủ sao?” Vì để cho khát vọng vô câu vô thúc, tự do tự tại, Nguyệt Vũ hỏi lại một lần nữa.

“Ta nói ngươi có phiền hay không a? Đã nói cho ngươi là ta, ngươi còn hỏi, thực phiền, vừa thấy đã biết ngươi là một tên ngu ngốc, cẩn thận lão tử tấu tử (đánh giết) ngươi!”

Thái độ này, giọng điệu này, nội dung này, không cần giải thích, chính là cái loại giống mỗ Tiểu Điện lúc nãy. Quả nhiên, huyền thú so ra vẫn kém nhân loại, toàn bộ đều ngu ngốc!

“Ngươi xác định?” Ngôn ngữ ngắn gọn đến cực điểm, giọng điệu vô cùng sắc bén, hơn nữa hai mặt tràn ngập lạnh lùng, đột nhiên tiếp theo mỗ tân Giác Mã, một trận dự cảm bất hảo chậm rãi đánh úp lại……

Nhưng là, hắn hai cánh Hắc Mang Giác Mã này là ai, là lão đại khối rừng rậm này a! Nói giỡn, hắn đường đường là Ngũ Nguyệt siêu thần thú, còn sợ một tiểu oa nhi miệng còn hôi sữa, chưa đủ lông đủ cánh trước mặt sao?

Đáp án đương nhiên là không có khả năng!

Vì thế mấy cái dự cảm bất hảo kia, hết thảy đều thúi lắm! Ở trong này hắn chính là lão đại!

“Lão tử đường đường là siêu thần thú, đá ngươi còn cần lý do sao? Ở trong này, lão tử chính là vương đạo! Lão tử một trăm cái xác định cộng thêm một ngàn cái phi thường xác định!” Nắm chắc khẩu khí, ưỡn ngực ngẩng đầu, nói cũng đều phải kiêu ngạo một chút!

“Quản ngươi là cái siêu thần thú chó má gì, hôm nay ta sẽ khiến cho ngươi biết cái gì mới là vương đạo!” Lời còn chưa dứt, người đã bắn ra, mục tiêu thẳng hướng hai cánh Hắc Mang Giác Mã!

“Hừ, không biết tự lượng sức mình!” Nhìn Nguyệt Vũ công kích năng lượng ngoại phóng, Giác Mã liếc mắt một cái liền nhìn ra thực lực Lục Nguyệt huyền vương.

Tuy nói thiên phú biến thái này làm cho người ta hoảng sợ, nhưng là vẫn thực khinh thường, bởi vì hôm nay nhân loại nhỏ bé này sẽ ngã xuống. Cho dù thiên phú có cao đi chăng nữa, chết rồi cũng chỉ là cái rắm!

Thoáng nhìn lại, Giác Mã dễ dàng tránh thoát một cái phi mao thối. Sau đó khinh thường mở miệng:“Nhân loại, cũng chỉ có từng ấy bản sự. Mễ lạp ánh sáng còn ở nơi này không biết xấu hổ!”

Giống như không nghe thấy, Nguyệt Vũ tiếp tục công kích như vậy. Không hề nghi ngờ, mỗi lần Giác Mã đều tránh thoát.

Mỗi lần lặp lại công kích, mỗi lần sử dụng cùng loại chiêu thức, Nguyệt Vũ đánh cũng không thấy chán, ngay cả Giác Mã cũng chịu không nổi!

“Ngươi nha, mỗi lần đánh đều lặp lại mấy chiêu thức kia, lão tử xem đều thấy ghét! Có dám đổi mới một chút hay không?” Không thể nhịn được nữa!

Không nhìn Giác Mã kêu gào, Nguyệt Vũ như trước vẫn công kích như vậy. Nàng một cước đá đến, Giác Mã liền đỡ được, chờ một chút nàng lại đá một cước đến, lại nhận được mấy câu chửi bậy, cứ tuần hoàn như thế, ra vẻ còn vương mãi hương vị bất hủ…

Cũng không phải Giác Mã chưa phản công, mà là bởi vì không biết thiếu niên trước mắt này học được mấy cái chiêu thức tà môn ma đạo gì, bộ pháp vô cùng quỷ dị, tốc độ ưu thế mau lẹ. Hắn đường đường là siêu thần thú mà còn phải nề hà!

Giác Mã cảm thấy cứ chiến đấu như vậy, tinh thần của mình khẳng định sẽ xảy ra vấn đề. Lập tức hắn thực không có tiền đồ làm ra một cái quyết định: Trốn, quyết đoán trốn!

Vì thế mỗ thú không nghĩ ham chiến nữa, chuẩn bị nhanh chân bỏ chạy. Nhưng là khi nó vừa buông lỏng phòng vệ, chuẩn bị chuồn đi, đột nhiên cảm thấy trên lưng nóng ran, tiếp đến chợt nghe được thanh âm sét đánh cách cách thanh thúy, thuận tiện, còn ngửi thấy được hương vị thịt nướng rất thơm……

Vô cùng tò mò, mỗ thú quay đầu lại nhìn, nhưng là vừa quay đầu lại liền lập tức xúc động muốn hôn mê!

Hắn nhìn thấy cái gì? Ai có thể nói cho hắn đây không phải là sự thật..…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.