Dạ Tôn Dị Thế

Quyển 2 - Chương 22: Chương 22: Mỗ thú cuồng nude!



Chỉ thấy tông mao* thuôn dài xinh đẹp của Giác Mã giờ phút này đã là một mảnh cháy đen, không có một cọng lông, làm sao còn bộ dáng tiêu sái lúc trước? (Túy: *tông mao = lông bờm ngựa)

Hai cánh Hắc Mang Giác Mã trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng cũng không có nói ra, mà chính là ở trong lòng đem Nguyệt Vũ hung hăng ngược một phen.

Lần này, Giác Mã cũng bị dọa đến! Loại hỏa diễm vừa mới thiêu hắn thật sự đáng sợ! Tuy rằng thời điểm phá hư ảo cảnh lúc trước cũng cảm nhận được loại hỏa này tồn tại, nhưng vẫn không để trong lòng. Nay bị đốt trên người, mới biết được uy lực mạnh mẽ của nó!

Giác Mã hối hận, sớm biết như vậy sẽ không tùy tiện đá loạn, thế nhưng đá trúng thiết bản! Nhưng là siêu thần thú, tôn nghiêm cùng kiêu ngạo không cho phép hắn bị một nhân loại nho nhỏ như vậy đả bại!

Vì thế Giác Mã không chạy, quay đầu lại cùng Nguyệt Vũ nhất quyết tử chiến.

Nhìn Giác Mã quay đầu lại, trong mắt Nguyệt Vũ vẫn là hỏa đại, bất quá cũng không thể không cẩn thận. Chích Giác Mã này thực lực tương tương với nhân loại Ngũ Nguyệt huyền tông, huyền vương nho nhỏ như nàng khó có thể chống lại!

Tuy rằng lúc trước có giao thủ cùng người có thực lực như vậy, cũng có vài phần kinh nghiệm. Nhưng là chút kinh nghiệm này ở trước mặt thực lực tuyết đôi không là cái gì!

“Tiểu Điện, hợp thể!” Không nghĩ nhiều, Nguyệt Vũ hét lớn một tiếng, sau đó chỉ thấy một đạo kim quang từ phương xa tiêu bắn mà đến, cùng nàng hòa hợp nhất thể.

Không cần phải nói, kim quang kia không hề nghi ngờ chính là mỗ Tiểu Điện bị Nguyệt Vũ dùng thiên mã lưu tinh quyền đánh bay!

Đây là lần đầu tiên Nguyệt Vũ cùng Tiểu Điện hợp thể, và cũng là lần đầu tiên Nguyệt Vũ hợp thể.

Sau khi hợp thể, một thân hoàng kim chiến giáp tinh xảo bao lấy dáng người thon dài cao ngất của Nguyệt Vũ. Một đầu mặc phát cùng hoàng kim chiến giáp hình thành tiên minh đối lập, trong không trung tùy ý tung bay phấp phới. Trong tay cầm Nguyệt Sát Tiên, lúc này dưới sự phụ trở của sắc vàng sáng chói, trông càng thêm xinh đẹp mị hoặc.

Lúc này Nguyệt Vũ vừa xinh đẹp lại vừa nguy hiểm! Chỉ lẳng lặng đứng nơi kia cũng làm hoảng hồn hai mắt mọi người!

Cúi đầu nhìn bộ dáng khải hóa của mình, Nguyệt Vũ tuy có chút tò mò, nhưng thủy chung vẫn là lửa giận chiếm hữu!

Đến từ uy áp của Kim Văn Điện Hổ mặc dù không phải rất mạnh, nhưng cũng có chút ảnh hưởng đến Hắc Mang Giác Mã, dù sao Cửu Nguyệt cao nhất siêu thần thú cũng không phải ngồi không!

Kinh ngạc nhìn thiếu niên trước mắt, Giác Mã lần đầu tiên cảm giác được một loại tên là nguy hiểm gì đó…

Nguyệt Vũ mới mặc kệ Giác Mã nghĩ cái gì, nàng chỉ biết là lúc trước chích Giác Mã này tựa hồ rất phấn khích khi đá mình! Vì thế trong tay Nguyệt Sát Tiên vung lên, còn mang theo một phần hỏa diễm, thẳng tắp hướng về phía mặt của Hắc Mang Giác Mã.

Hắc mang Giác Mã đương nhiên sẽ không bị Nguyệt Vũ đánh tới. Nói giỡn, nếu bị nhất tiên này đánh trúng, cùng hủy dung không có gì khác nhau!

Giác Mã có thể tránh thoát, Nguyệt Vũ cũng đã sớm đoán trước được. Túy ý vung nhất tiên, nếu chích Giác Mã này mà bị đánh trúng, Nguyệt Vũ còn kỳ quái a!

Cứ như vậy, mấy roi đều bị trượt hết. Nhìn tình hình này, Nguyệt Vũ cũng không vội, nhưng thật ra là vội muốn chết. Đang ở trạng thái hợp thể với Tiểu Điện vì thế Tiểu Điện đối Nguyệt Vũ truyền âm nói:“Chủ nhân, ngươi để ta đi tấu tử hắn đi, ta đánh một quyền đến mẹ hắn cũng không nhận thức hắn!”

“Không cần, súc sinh này vừa rồi dám đá ta, hiện tại sẽ phải trả giá đại giới! Ta sẽ tự mình đối phó với hắn, ta muốn cho hắn biết có một số người là hắn không thể trêu vào!” Nguyệt Vũ cự tuyệt thỉnh cầu của Tiểu Điện, âm trầm nói!

Khóe miệng loan ra một chút độ cong tàn nhẫn, Nguyệt Vũ như trước bắt đầu công kích, càng không ngừng sử dụng phương thức giống nhau.

Hiện tượng này, làm cho Giác Mã trong lòng âm thầm thề: Về sau nếu có thể, hy vọng sẽ không bao giờ để ta gặp được tên này nữa!

Nhưng là sự thật lại vô cùng tàn khốc…… Điều này là nói sau a!

Công kích cứ tuần hoàn như vậy, lại tuần hoàn…

Ngay tại thời điểm Giác Mã chiến đấu mệt nhọc, Nguyệt Sát Tiên trong tay Nguyệt Vũ đột nhiên bùng lên hỏa diễm, ngay sau đó, chỉ nghe thấy Nguyệt Vũ hô to một tiếng:“Bạo long Tuyệt Sát, bạo hắn cho ta!”

Sau đó chỉ thấy huyết sắc trường tiên hình thành một con trường long to lớn thoát ly tay Nguyệt Vũ, lấy vận tốc ánh sáng bắn thẳng về phía Giác Mã giờ phút này vẫn còn đang mê man……

Mỗ Giác Mã cảm giác trước mắt hồng quang hiện lên, sau đó toàn thân tựa hồ như bị hỏa nướng trong luyện ngục, khắp nơi đau đớn không nói lên lời.

Thật lâu sau, bạo long hỏa diễm rốt cục cũng tiêu tán hết trong không khí, Giác Mã một thân đau đớn rốt cục cũng giảm bớt đôi chút. Nhưng ngay khi hắn nghĩ đến nhất chiêu này sẽ hắn tránh thoát, hắn lại bi phẫn phát hiện huyền lực của mình tựa hồ bị cạn kiệt gần hết, chỉ còn lại một chút xíu!

Giác Mã muốn khóc, phi thường muốn khóc!

Khi nào thì đường đường là siêu thần thú như hắn lại phải chịu cái loại đau đớn này? Khổ vậy nhưng cũng thực hối hận. Nếu sớm biết rằng hôm nay xuất môn gặp bất lợi, hắn sẽ không đi ra! Hối hận a, hối hận, nhưng là đã quá muộn!

Nhìn xuống, lúc này Giác Mã hoàn toàn đâu còn bộ dáng kiêu ngạo kia nữa, Nguyệt Vũ tâm tình cũng tốt hơn một chút, nhưng là khóe miệng châm chọc càng ngày càng nhiều.

Sau đó chỉ thấy Nguyệt Vũ giơ Nguyệt Sát Tiên lên, cứ như vậy dưới ánh mắt hoảng sợ của Giác Mã, đối với mông mỗ chích thú chính là một trận trả thù.

Trong lúc nhất thời, một trận “Ba ba ba” thanh âm quanh quẩn trong Phệ Ma Sâm Lâm, thật lâu cũng từng tán đi……

Thật lâu về sau, xả hết giận rồi Nguyệt Vũ mới thu hồi lại Nguyệt Sát Tiên. Mà mỗ Giác Mã sớm đã chịu không nổi ngược đãi như vậy liền hôn mê bất tỉnh.

Rõ ràng đem nhất chích siêu thần thú đánh hôn mê, có thể nghĩ Nguyệt Vũ xuống tay là có cỡ nào ngoan độc!

Một bên Tiểu Điện nhìn đến cảnh tượng như vậy, lại âm thầm trong lòng cảnh cáo chính mình, về sau vô luận như thế nào, cũng không thể đắc tội chủ nhân!

Một lực lượng thần bí mầu trắng ngà tràn vào cơ thể, mỗ Giác Mã từ từ chuyển tỉnh. Mở mắt ra, thời điểm nhìn đến Nguyệt Vũ, Giác Mã lại có một loại ý nghĩ “Chỉ mong say mãi không bao giờ tỉnh”.

Tưởng rằng sự tình cứ như vậy là xong, nhưng là một câu của Nguyệt Vũ lại làm cho tâm mỗ Giác Mã vốn là thật lạnh nhạt lại như rớt xuống địa ngục……

“Vốn định giết ngươi để giải mối hận trong lòng, nhưng như vậy thì thật tiện nghi cho ngươi. Cho nên, ta tính khế ước ngươi, sau đó khi nào khó chịu, liền quất ngươi mấy roi, ngươi nói như vậy có phải rất tốt hay không?”

Nguyệt Vũ cười đến ngọc quang còn không sánh bằng, rất âm hiểm, nhưng là xem trong mắt Giác Mã so với gặp quỷ còn đáng sợ hơn!

Ngươi thật hảo lừa người a!

Như vậy còn không bằng giết ta đâu!

Mỗi ngày bị quất một chút, vương giả thú cũng chịu không nổi ngươi đánh a!

Giác Mã trong lòng thực phẫn hận, nhưng biểu hiện vẫn là thực nịnh nọt……

Nhưng còn không chờ Giác Mã biểu đạt lập trường của mình một chút, ma chưởng Nguyệt Vũ đã thẳng trên trán mỗ thú……

Vì thế một trò đùa dai giờ lại thành một cái bi kịch……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.