Dạ Tôn Dị Thế

Quyển 2 - Chương 26: Chương 26: Trở về thành, hiển lộ sắc bén!



Nguyệt Vũ nắm chặt Nguyệt Sát Tiên, đi đến gần đàn thú, không nói hai lời, liền đối với hai mươi chích thần thú đang trong tình trạng kiệt sức mãnh mẽ quất lên. Quất đến khi nào chích thú đã suy yếu không chịu nổi Nguyệt Vũ mới quát to:

“Các ngươi phục hay là không phục? Thần phục hoặc là tử vong, tự mình quyết định đi.” Ngữ khí trong trẻo nhưng lạnh lùng, thản nhiên uy hiếp, nồng đậm áp bách.

Đương nhiên có chết như vậy cũng sẽ không làm cho bọn họ thần phục, huyền thú cao ngạo sẽ không chút do dự lựa chọn tử vong. Nhưng là Nguyệt Vũ là ai, Nguyệt Vũ chính là lão đại!

“Tiểu Điện, Tiểu Hắc, các ngươi đi ra cho ta, hảo hảo giáo huấn mấy chích súc sinh này một chút. Thẳng đến khi bọn họ phục mới thôi.” Đối với nhị thú phân phó nói.

Dứt lời, nhị thú rất là đắc ý từ màu sắc tự vệ lập tức biến thành trạng thái bình thường. Vì thế uy áp cùng khí thế siêu thần thú mãnh liệt không chút nào giữ lại phóng xuất ra ngoài.

Không chút khách khí, hai tiểu thú liền đem toàn bộ uy áp tập trung trên người hai mươi chích thần thú, áp bọn chúng đến toàn bộ quỳ rạp xuống không thể đứng lên.

“Các ngươi vẫn là theo chủ nhân của chúng ta đi, nếu không, đối với các ngươi đừng mong có kết cục tốt.” Tiểu Hắc hảo tâm khuyên nhủ. Dù sao cũng là hàng xóm của mình, hẳn là vẫn nên khách khí một chút.

“Chúng ta đường đường là thần thú, vì cái gì phải thần phục một nhân loại, đây chính là sỉ nhục.” Nhất chích thú mở miệng nói.

“Cút con mẹ nó cái thần thú chó má nhà ngươi đi, lão tử vẫn còn là siêu thần thú đâu, chỉ thần thú nho nhỏ như ngươi thì giỏi cái rắm ấy!” Cư nhiên khinh thường chủ nhân vĩ đại, cơ trí, thông minh của bọn họ, sống không kiên nhẫn có phải hay không?

“Nhân loại đều đáng giận, bảo chúng ta thần phục, đây không phải là tính tự sát sao? Ngươi còn không bằng giết ta đâu!” Mỗ chích thần thú cực đoan nói, một cây gậy đánh chết toàn bộ.

“Xem ra sự tình đã muốn toàn diện một chút, không cần một cây gậy đánh chết cả đám. Ta Dạ Phù Phong cũng không đem huyền thú trở thành công cụ hoặc tấm bình phong cứu mạng, trong lòng ta, nếu đã khế ước, sẽ như là đối đãi với chiến hữu hoặc là bằng hữu, không rời không khí. Ta tin tưởng, hai mươi vị hiếu chiến hữu, hảo huynh đệ này của ta cũng nghĩ như vậy.”

Ở một bên xem toàn bộ, Nguyệt Vũ đột nhiên tự đáy lòng nói, giọng điệu kiên định làm cho người ta thán phục.

Nói xong, mọi người trầm mặc.

Tiểu Hắc cùng Tiểu Điện vì bản thân có chủ nhân như vậy cảm thấy vô cùng tự hào, vô cùng kiêu ngạo, có chủ nhân như vậy là phúc phận của bọn hắn. Vì thế âm thầm thề, cuộc đời này nhất định phải bảo vệ bên người chủ nhân, không rời không khí!

Hai mươi người Khống Thiên sau khi nghe đội trưởng bọn họ nói như vậy sau, một loại cảm giác nồng đậm cực nóng thiêu đốt trong lòng.

Kiếp này may mắn được biết người này, chắc chắn là phúc đức mà kiếp trước bọn hắn đã tu luyện được. Kiếp này cho dù là thượng bích lạc, hạ hoàng tuyền*, cũng muốn thề sống chết làm thủ hạ bên người thiếu niên Phù Phong này, cho đến vĩnh viễn……

(Túy: *thượng bích lạc, hạ hoàng tuyền: Lên cùng trời, xuống cuối đất)

Hai mươi chích thần thú nghe Nguyệt Vũ nói như vậy, trong mắt tràn đầy bất khả tư nghị.

Cuộc đời này, khi nào thì nghe được nhân loại nói cư nhiên đem huyền thú bọn họ trở thành bằng hữu? Nhưng là thái độ cùng giọng điệu của thiếu niên kia cũng chân thật như vậy. Thần phục có lẽ cũng là một lựa chọn không sai a.

Vì thế, hai mươi chích thần thú không hẹn mà cùng gật đầu, ý tứ không cần nói cũng biết. Bọn họ nguyện ý tin tưởng thiếu niên phong hoa tuyệt đại này.

Mà nhiều năm về sau, sự thật đã chứng minh, tín nhiệm cùng lựa chọn hôm nay đã làm cho bọn hắn kiêu ngạo cùng tự hào cỡ nào……

Hai mươi chích huyền thú bị Nguyệt Vũ nhất nhất thuần hóa, sau đó đem cho hai mươi vị thành viên Khống Thiên nhất nhất khế ước.

Cứ như vậy, thực lực Khống Thiên đã là đỉnh cao mà trước nay chiến đội bọn hắn khó có thể với tới, đừng nói là một cái Cuồng Phong, cho dù là mười cái, Khống Thiên cũng có thể một cái tát chụp tử (đánh chết) bọn họ!

Thời gian trôi rất nhanh, trong lơ đãng, lịch lãm tại Phệ Ma Sâm này đã hoàn thành.

Đoàn người Nguyệt Vũ lúc này đang chậm rãi mở đường xuyên qua Phệ Ma Sâm Lâm. Hôm nay chính là ngày bọn họ quay về.

Lần này thời gian lịch lãm cũng không dài, cũng chỉ có nửa tháng. Đương nhiên sớm chấm dứt như vậy, nguyên nhân chủ yếu là bởi vì sắp đến cuộc thi bài danh chiến đội hằng năm.

Tuy rằng thời gian lịch lãm thực ngắn, nhưng là đối với thành viên Khống Thiên mà nói, cũng là lấy được không ít lợi ích.

Mỗi một thành viên không chỉ được nâng cao năng lực thực chiến mà khi đối mặt với nguy hiểm cũng bình tĩnh hơn so với trước kia. Lúc trước không có huyền thú, mà nay mỗi một thành viên đều khế ước nhất chích thần thú!

Thần thú a, đây là cái dạng gì tồn tại? Bọn họ thực lực vẫn ở cấp bậc đại huyền sư, nhưng là khế ước thú lại ở thực lực huyền hoàng. Nếu nói như vậy, sức chiến đấu của bọn họ không hề nghi ngờ so với chín chiến đội kia cộng lại còn mạnh hơn! Dù sao chiến đội người ta cao nhất cũng là Cửu Nguyệt đại huyền sư.

Lí phủ….

Lí gia gia chủ, cũng tức là gia gia Lí Hạo Thiên, Lí Lôi đang ở trong nhà cùng vài vị trưởng lão thương lượng chuyện huấn luyện chiến đội vài ngày sau. Đột nhiên một tên hạ nhân hoang mang rối loạn chạy xông vào……

“Không tốt, lão gia, lão gia, không tốt…” Hạ nhân chạy thực gấp, tựa hồ như xảy ra chuyện gì.

“Cái gì không tốt, ngươi mới không tốt! Sự tình gì mà hoang mang rối loạn như vậy, nếu không phải chuyện quan trọng, ngươi chuẩn bị làm thức ăn cho huyền thú đi.” Lí Lôi nhìn đến hạ nhân như vậy, trong mắt không khỏi nổi lên sát ý. Một tên hạ nhân vô dụng, chết một trăm lần cũng không đáng tiếc!

“Lão gia, thiếu gia… Bọn họ… Ở… Phệ… Ma Sâm Lâm… gặp được… ma thú triều dâng…” Hạ nhân một bên run run, một bên đứt quãng nói.

“Cái gì? Ngươi nói cái gì?” Còn chưa để cho người ta nói hoàn, Lí Lôi liền nhảy dựng lên, không phải lo lắng thành viên Cuồng Phong, mà là tôn tử của hắn ở trong đó.

“Gia chủ đừng vội, đàn huyền thú này cũng chia cấp bậc, huyền thú bình thường không có khả năng thương tổn đến thiếu chủ.” Một bên mỗ vị trưởng lão an ủi nói.

“Đúng vậy, gia chủ, nhị trưởng lão nói không sai, lão ngũ cùng hai vị đồ đệ cũng ở đó, thiếu chủ sẽ không có việc gì.” Một vị trưởng lão khác phụ họa nói.

“Thiếu gia đâu?” Nghe xong hai vị trưởng lão trong lời nói, Lí Lôi rõ ràng trấn tĩnh xuống dưới.

“Thiếu chủ đã trở lại.”

Nghe xong lời này, Lí Lôi thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nhưng là câu kế tiếp của hạ nhân thiếu chút nữa đem vài vị trưởng lão hù chết.

“Thiếu chủ tuy đã trở lại, nhưng là lại bị thương, mà đoàn người trở về ai cũng đều bị thương. Cụ thể người ta nói, thành viên Cuồng Phong gần như bị huyền thú giết chết một phần ba. Mà ngũ trưởng lão cùng hai đồ đệ của hắn đã… đã…” Hạ nhân không dám nói.

“Đã cái gì? Nói a?” Mấy người mất hết kiên nhẫn.

“Đã chết!” Hạ nhân cố lấy dũng khí mở miệng.

“Cái gì? Đã chết? Lão ngũ nhưng là Lục Nguyệt huyền tông a, đàn thú gì có thể khiến cho hai vị huyền hoàng cộng thêm một vị huyền tông còn có mấy chục đại huyền sư tổn thất thảm trọng như vậy?”

Nghe được tin tức như vậy, mọi người tỏ vẻ không thể tin được. Bởi vì lịch lãm như vậy trước kia cũng thường xảy ra, nhưng là mỗi lần đội ngũ đều chỉ bị thương không nhiều lắm. Trước kia cho dù gặp được ma thú triều dâng, cũng không tổn thất quá lớn như vậy!

Lần này rốt cuộc là làm sao vậy?

“Hồi trưởng lão, trở về người ta nói là thần thú đàn.” Hạ nhân nhược nhược bồi thêm một câu. Trời mới biết hắn có bao nhiêu không muốn hướng mấy vị lão giả này bẩm báo.

“Thần thú đàn? Dĩ nhiên lại là thần thú đàn? Tại sao có thể như vậy?” Chuyện nan dĩ tương tín (khó tin) như vậy, mấy người đều cảm thấy khó có thể lý giải. Tại sao đang êm đẹp lại xuất hiện thần thú đàn? Đây là chuyện chưa từng phát sinh a! Nhưng điều bọn họ nghi hoặc lúc này là tại sao chúng xuất hiện!

Không trông cậy vào tên hạ nhân có thể nói ra được cái gì nữa, mấy người hấp tấp hướng bên ngoài đi đến, chuẩn bị gặp mấy người quay về hỏi một ít tình huống.

Đại bản doanh Cuồng Phong chiến đội.

Lúc này những thành viên Cuồng Phong may mắn chạy trốn trở về đang được dược sư chuyên môn kiểm tra, sau đó dùng đan dược rồi ở ngồi xuống nghỉ ngơi.

“Gặp qua gia chủ.” Nhìn thấy Lí Lôi hấp tấp đi vào, chúng thành viên, bao gồm cả dược sư đều lễ vấn an.

Hơi chút gật đầu, Lí Lôi lập tức vọt tới bên người tôn tử của mình, cẩn thận quan sát từ trên xuống dưới. Như sợ con mình sắp chết không bằng!

Kỳ thật, trong những người này, bị thương nhẹ nhất chính là Lí Hạo Thiên. Hắn căn bản là ở trong vòng bảo hộ của mọi người chỉ bị thương một ít ngoài da, còn lại cái gì cũng đều không có!

“Thiên nhi, ngươi không sao chứ? Rốt cuộc đã xảy ra cái gì?” Tận mắt thấy tôn tử của mình không có việc gì, Lí Lôi cuối cùng cũng yên tâm nói.

“Là hắn, là tên tiện nhân đáng giận kia.” Lí Hạo Thiên đột nhiên nghiến răng nghiến lợi la lớn, như ẩn chứa đầy cừu hận. Hận không thể đem cái tên “Hắn” trong miệng hắn đánh đến tan xương nát thịt, nghiền xương thành tro.

“Là ai?” Nghe tôn tử nói như vậy, Lí Lôi cũng đại khái hiểu được, thần thú đàn lần này không phải trùng hợp!

“Chính là cái tên lần trước chúng ta gặp ở trên đường, kêu là Dạ Phù Phong gì đó. Hắn hiện tại là đội trưởng Đại Lực chiến đội! Là hắn dẫn đám thần thú đó tới chiến đội chúng ta!” Nói đến Nguyệt Vũ, Lí Hạo Thiên sẽ hận không cần lý do.

Lớn lên anh tuấn như vậy đả kích đến hắn, nay lại sử dụng ám chiêu âm chiến đội bọn họi. Đây bảo hắn sao có thể không tức giận?

“Dạ Phù Phong? Đại lực chiến đội đội trưởng? Thật không, bao giờ vậy? Ta như thế nào không biết?” Lí Lôi căn bản chưa từng nghe qua tên người này.

“Gia gia, người này ngay từ đầu con không cảm thấy gì, nên không nói cho ngài. Hắn là người ngoại thành, bởi vì Thăng Huyền Quả mà tham gia bài danh chiến đội lần này nên mới gia nhập Đại Lực. Gia gia, người này không có thế lực phía sau, nếu không chúng ta phái mấy người đi giết hắn? Không, hẳn là đem trở về đây để con hảo hảo mà ngược chết hắn!”

Lí Hạo Thiên nay đã không nghĩ đợi đến bài danh chiến đội, bởi vì hắn chờ không được. Hắn hiện tại rất muốn đem cái tên Dạ Phù Phong đáng giận kia ra thiên đao vạn quả!

“Đúng, thiếu gia nói không sai, nên đem hắn làm ra hành hạ đến chết!” Một bên mỗ trưởng lão nghe xong lời này, trong lòng cũng là một mảnh phẫn nộ.

“Không được, hiện tại là thời kì phi thường nhạy cảm. Bài danh chiến đội sắp bắt đầu, thành chủ sẽ tăng thêm vòng bảo hộ, còn nữa chúng ta lúc trước còn có thệ ước: Trước trận đấu quyết không thương tổn thành viên chiến đội nào, nếu không sẽ bị quy tắc gạt bỏ!” Không đợi Lí Lôi mở miệng, bên cạnh một vị khác trưởng lão liền mở miệng ngăn trở nói.

“Đúng vậy, nay chúng ta xác thực không thể làm như vậy, chờ một chút đi. Chúng ta có thể trong trận đấu chiến đội giải quyết bọn họ…” Lí Lôi vẻ mặt hung ác nham hiểm nói.

“Gia gia, người có phương pháp gì đối phó với tên đáng giận này sao?” Lí Hạo Thiên vẻ mặt chờ mong nhìn Lí Lôi.

“Có thì tất nhiên là có, bất quá, điều này đối với việc tu luyện sau này của con có chút ảnh hưởng. Gia gia không hy vọng con đi thử.” Lí Lôi có chút bất đắc dĩ nói.

“Gia gia, ta không ngại, người liền nói cho ta biết đi. Nếu có thể đả bại tên đó, ta nhất định phải nếm thử!” Lí Hạo Thiên vẻ mặt kiên quyết nói.

Lí Lôi nhìn tôn tử của mình như vậy, bất đắc dĩ gật gật đầu, sau đó bắt đầu bàn âm mưu.

……

Vừa trở về, Nguyệt Vũ liền phát hiện không khí trong Lưu Vân thành này tựa hồ so với lúc trước bọn họ đi Phệ Ma Sâm Lâm lịch lãm náo nhiệt hơn nhiều.

Trên đường cái, tùy ý cũng có thể thấy được đủ loại tuyên truyền, quảng cáo cho các chiến đội, dùng để nâng cao sĩ khí chiến đội của mình hoặc là tranh thủ đầu tư.

Mấy tấm biểu ngữ gì đó đều được làm rất là bắt mắt, không sợ có người không chú ý đến.Có cái treo trên tường, có cái còn khoa trương hơn, treo ngay trên đường cái.

Nhìn cảnh tượng như vậy, Nguyệt Vũ cũng rất ngạc nhiên, không thể tưởng được Nguyệt Hoa này còn có loại quảng cáo dùng để tuyên truyền a!

Đương nhiên, trong mấy cái gọi là quảng cáo này, chỉ duy nhất không có biểu ngữ tuyên truyền của Đại Lực chiến đội. Bởi vì cho dù là có, mọi người cũng lười nhìn, ai muốn xem chiến đội đứng vị trí thứ nhất đếm ngược hàng bao năm nay đây? Có tuyên truyền cũng vô dụng a!

Trở lại đại bản doanh, Nguyệt Vũ cũng không có cho mấy thành viên mới từ Phệ Ma Sâm trở về được nghỉ ngơi, mà ngược lại là bắt đầu tập huấn.

Cứ như vậy, thời gian lại trôi qua, ngày hôm sau chính là ngày diễn ra trận đấu bài danh chiến đội……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.