Dạ Tôn Dị Thế

Quyển 2 - Chương 7: Vô sỉ a!



Vài vị trinh sát dùng hết toàn lực muốn trốn thoát.

Bọn họ tinh tường phát hiện trên cơ bản bọn họ chỉ là những tên tồn tại không đáng kể, trước mặt siêu thần thú biến dị cơ hồ sắp tiến vào thiên giai vương giả thú, thật sự là nhỏ bé ngay cả mễ lạp ánh sáng đều không bằng!

Đúng như trong dự kiến, vài tên lính đánh thuê đáng thương đang cố gắng trốn thoát trên đường đã bị Kim Văn Điện Hổ vô tình dẫm nát dưới chân……

Mà tên khởi xướng kia ngay cả xem đều không có xem, liếc mắt vài tên lính đánh thuê một cái, biểu hiện tràn đầy khinh thường cùng bất mãn!

Không thèm nhìn mấy tên cung tiến thủ nấp ở chỗ tối phóng ám khí tới mình, Kim Văn Điện Hổ thân hình to lớn vô cùng khí phách hướng về phía đoàn người Liệt Hỏa tiến qua!

Mọi người chỉ cảm thấy trời đột nhiên tối lại, sau đó bên người nổi lên một trận cuồng phong, gió lớn thổi tới khiến mắt bọn họ đều không mở ra được!

Gặp được chuyện như vậy, không ít lính đánh thuê đều hoảng, một đám chạy loạn không có trật tự.

Bọn họ chưa bao giờ gặp cảnh tượng khủng bố như vậy. Bởi vì lúc trước, nhiệm vụ của bọn họ ít nhiều đều có chút dễ dàng, nói trắng ra chính là đánh qua loa cho xong! Hơn nữa, bọn họ khi nào thì gặp được chuyện đáng sợ như thế?

Nhưng là hiện tại chính là thời điểm khảo nghiệm năng lực chống cự nguy hiểm của bọn họ, một đám cũng không biết phải làm sao!

Có cái gọi là gừng càng già càng cay!

Chỉ nghe thấy trong đám người, một đạo thanh âm tương đối thương lão hô:“Mọi người đừng hoảng hốt, ổn định, phía trước đã an bài chuẩn bị khá tốt.” Nói xong, dẫn đội ngũ hai gã tông giai cao thủ phi thân mà lên, mục tiêu thẳng hướng Kim Văn Điện Hổ.

Đang đuổi theo xâm nhập giả, Kim Văn Điện Hổ thấy có người hướng về phía nó bay qua, hơi dừng một chút, sau đó trong mắt khinh thường càng sâu!

Nhân loại quả nhiên là vừa vô sỉ vừa ngu xuẩn, dám ở trước mặt trung vương chi hổ hắn giương oai, nhất định là sống không kiên nhẫn!

Vì thế, mỗ thú hét lớn một tiếng, kêu gào nói:“Nhỏ bé nhân loại, nho nhỏ huyền tông cũng dám ở trước mặt bổn vương làm càn, thật sự là buồn cười đến cực điểm!” Bỗng nhiên, một giọng nam uy nghiêm trầm thấp bí mật phát ra từ miệng Kim Văn Điện Hổ.

Có vẻ mỗ thú đã quên mất cấp bậc của hắn cũng chỉ tương đương với nhân loại cấp bậc huyền tông mà thôi…

“Súc sinh, đừng vội càn rỡ, mau mau chịu chết đi!” Mỗ vị Nhị Nguyệt kiếm vương dõng dạc nói! Người ta Thất Nguyệt huyền tông còn chưa lên tiếng đâu, ngươi một cái Nhị Nguyệt kiếm tông chen mõm vào làm gì?

Ăn ý mười phần, hai gã huyền tông, một gã kiếm tông khuynh thân mà lên, mạnh mẽ công kích vào tử huyệt của Kim Văn Điện Hổ.

Thần sắc ngưng trọng, cho dù kiêu ngạo thế nào, khinh thường thế nào, không thèm nhìn thế nào, Kim Văn Điện Hổ vẫn hiểu được chuyện đồng thời bị ba gã tông giai cường giả công kích đến là phi đồng tiểu khả.

Huống hồ, đối phương còn có một vị Thất Nguyệt huyền tông so với mình cũng chẳng kém bao nhiêu!

Vì thế, trong mắt Kim Văn Điện Hổ không còn là khinh thường như lúc trước đổi lại là một chút ngưng trọng.

Mãnh Hổ rít gào một cái cản trở tiến công đồng nhất của ba người, khiến cho bọn họ bị bắn về phía sau, lui vài thước.

Mà ba người kia đương nhiên không phải ngồi không, thời điểm bị tiếng gầm đánh lui lại, bọn họ đã vận dụng huyền lực hoặc kiếm khí, tận lực kiềm chế ảnh hưởng của sóng âm đối mình.

Sau khi hoàn toàn dừng lại, hai gã huyền tông triệu hồi ra huyền thú của mình rồi hợp thể.

Bởi vì kiếm sĩ không có năng lực khế ước huyền thú, bởi vậy vị kiếm sĩ kia chỉ có thể bi thương thúc giục sức chiến đấu của mình.

Hợp thể hoàn thành, mỗi người lại nắm bắt vũ khí khuynh thân mà lên.

Gặp ba người lại tiến công lên đây, Kim Văn Điện Hổ rít gào một tiếng chủ động đón công kích của mấy người.

.

Nhưng mà ba vị này, người nào không phải cao thủ từng trải qua trăm trận chiến? Bọn họ nhìn Kim Văn Điện Hổ chủ động công kích tới đây, chỉ biết nếu bọn họ đụng tới một sợi lông mao của lão hổ kia chắc chắn sẽ bị cường độ điện áp trên người nó đánh tan toàn bộ huyền lực……

Lập tức, một đám nguyên lai tụ cùng một chỗ biến thành mỗi người một phương, làm cho Kim Văn Điện Hổ không có mục tiêu công kích.

Điều này, Kim Văn Điện Hổ cũng biết chiến thuật của chính vô hiệu lực, cũng không ảo não, chính là trong lúc này toàn thân huyền lực đại thịnh, sau đó như sét đánh không kịp bưng tai, từng đạo tia chớp tựa thanh kiếm hướng về tam phương mà tiêu bắn!

Tuy nói Điện Quang Kiếm Vũ chia ra làm ba, nhưng là lực sát thương vẫn rất cường đại!

Ba người trông thấy nhất chiêu này của Kim Văn Điện Hổ lập tức ánh mắt co rụt lại, đồng tử bỗng nhiên phóng đại...

Thế công sắc bén như vậy, tốc độ so với tia chớp còn nhanh hơn, bọn hắn tự nhận so ra kém.

Đây là sự chênh lệch cấp bậc!

Bọn họ hiện tại không thể làm gì khác ngoài việc tận lực né tránh điện kiếm khủng bố này!

Chung quy khác biệt cấp bậc là khó có thể vượt qua hồng câu (tất cả), Kim Văn Điện Hổ đột nhiên phát ra nhất kích làm cho ba người trở tay không kịp.

Trong ba người, tên Thất Nguyệt huyền tông coi như tốt nhất, kham kham né tránh công kích của Kim Văn Điện Hổ, mà nhị vị còn lại thì vận khí không có tốt như vậy.

Trốn tránh trong nháy mắt, hai người bị điện kiếm đánh trúng vài nơi. Bởi vì công kích chia ra làm ba, cho nên lực sát thương cũng không có mức cường đại. Bất quá trên người vẫn có vết thương to nhỏ khác nhau, huyền lực cũng xói mòn không ít!

Bên ngoài vòng chiến…

Ngạo Quyết dong binh đoàn khi tiến vào Tuyệt Tình Cốc không bao lâu, chợt nghe trong cốc truyền đến tiếng người kêu rên cùng tiếng gầm của lão hổ, hình thành một điệp khúc vô cùng thê thảm……

Vì thế bọn họ liền đoán được nhất định là đoàn người Liệt Hỏa tới Tuyệt Tình Cốc trước.

Thu nhỏ động tĩnh đi đường, đoàn người Nguyệt Vũ vô cùng khôn khéo hướng trong cốc đi tới.

Mà khi bọn họ rốt cục cũng đến được vách núi nơi Vụ Ẩn thảo sinh trưởng kia thì cũng liền thấy cảnh tượng ba gã cao thủ của Liệt Hỏa đang giao chiến cùng nhất chích Kim Văn Điện Hổ.

Nguyệt Vũ phân phó đoàn người Ngạo Quyết trốn bên cạnh một bụi cỏ rậm rạp, không bị người của Liệt Hỏa hay chích siêu thần thú kia phát hiện.

Cứ như vậy, bọn họ liền tránh ở một bên nhìn hai phương trai ngọc tranh chấp.

“Không hổ là nhân thú đại chiến a, trình độ này còn phấn khích hơn nhiều so với màn chiến đấu lúc trước của Ngô Bá cùng Đại Địa Lôi Hùng kia!” Nguyệt Vũ trong lòng thầm nói.

Hai phương chiến đấu đã liên tục đã được một đoạn thời gian, phía dưới một hàng lính đánh thuê Liệt Hỏa khi nhìn thấy mấy người cao thủ phe mình cùng chích Kim Văn Điện Hổ đánh đến không phân cao thấp, đã ở trong lòng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Rốt cục bọn họ không cần để ý bị chích súc sinh này cấp dẫm chết!

Lập tức tâm tình tốt hẳn lên, nhìn trận chiến đấu kịch liệt trên không trung, một bên hò hét ủng hộ vài vị cao thủ phe mình, một bên còn lại thì mắng chửi Kim Văn Điện Hổ, lấy điều này an ủi cảm xúc bị dọa cảm lúc trước!

Lúc này trên không trung, hai gã thấp nguyệt tông giai cường giả người đã đầy vết thương to nhỏ, bộ dáng có chút lung lay sắp đổ. Mà vị Thất Nguyệt huyền tông kia tương đối mà nói thì khá hơn nhiều! Về phần Kim Văn Điện Hổ còn lại thì bị thương nhẹ nhất!

“Liệt Hỏa mọi người nghe lệnh, các ngươi công kích chích thối lão hổ này cho ta, như vậy chúng ta có thể đả bại hắn, bằng không mọi người đều phải chết!” Đột nhiên, tên Thất Nguyệt huyền tông kia hô lớn.

Nghe xong lời này, đoàn người lính đánh thuê Ngạo Quyết đều nhẹ giọng mắng người nọ vô sỉ!

Cư nhiên dùng thủ đoạn như vậy đối phó với chích Kim Văn Điện Hổ, thật là có đủ quang minh chính đại a! Nguyệt Vũ còn lại là một mảnh bình tĩnh, không biết nàng đang suy nghĩ cái gì.

Người của Liệt Hỏa đang nghe đến lời này, lập tức tinh thần phấn chấn. Nếu bọn họ không đánh chết chích Kim Văn Điện Hổ này thì người chết sẽ là bọn họ. Vì thế chỉ có một khả năng, dốc hết toàn lực công kích Kim Văn Điện Hổ.

Dưới tình huống này, tình thế đột nhiên xoay chuyển. Kim Văn Điện Hổ hiện tại không chỉ đấu cùng với vài vị cao thủ, mà còn phải phân một bộ phận lực chú ý ra để đỡ đòn đánh lén. Vài lần như vậy, Kim Văn Điện Hổ đã bị thương khôn ít!

Liên tiếp chiến đấu kịch liệt, hai phương tốc độ rõ ràng so với lúc trước chậm hơn nhiều. Có thể thấy huyền lực hai phương đã tiêu hao không ít.

Kim Văn Điện Hổ biết nếu cứ tiếp tục như vậy thì người chịu thiệt sẽ là hắn, vì thế liền chuẩn bị buông tha cho trận chiến này. Dù sao tình thế trước mắt rõ ràng bất lợi đối với mình!

Nhưng là nó biết, đàn lính đánh thuê này làm sao sẽ để nó đi a, một cơ hội tốt như vậy, nếu bị người Liệt Hỏa đả bại, không hề nghi ngờ là một thu hoạch thật lớn!

Ba người theo ba mặt hình thành một vòng tròn, đem Kim Văn Điện Hổ vây quanh ở bên trong, vô luận như thế nào cũng không cho nó một cơ hội đào thoát.

Vẫn sử dụng các loại phương thức như trước tiến công Kim Văn Điện Hổ!

Cứ như vậy, hai phương lại liên tục chiến đấu đã lâu.

Đột nhiên, trên không trung một vị thấp nguyệt huyền tông bởi vì huyền lực hao hết mà duy trì không được phi hành, liền rớt xuống dưới, trên người huyền thú hợp thể cũng liền bị giải trừ.

Tiếp theo, mặt khác một vị kiếm tông cũng rớt xuống dưới…… Thẳng đến cuối cùng tên Thất Nguyệt huyền tông kia cũng rớt xuống dưới nốt.

Về phần Kim Văn Điện Hổ, sau khi ba người kia toàn bộ rơi xuống xong cũng phi thường chật vật ngã trên mặt đất.

Thấy tình cảnh như vậy, vui vẻ nhất là đám lính đánh thuê còn lại kia. Bọn họ chính là tùy tiện công kích một chút, lại không chịu bất cứ thương tích nào.

Chính là như vậy, về sau nói ra, bọn họ còn có thể tự hào ở người khác trước mặt nói: Hừ, lão tử lúc trước từng giải quyết nhất chích cao nhất siêu thần thú!

Thiếu chủ Liệt Hỏa kêu mấy người đi chiếu cố ba vị cao thủ huyền lực đã hao hết, sau đó dẫn theo chúng lính đánh thuê đi lấy đầu Kim Văn Điện Hổ kia.

Nguyên tưởng rằng bọn họ có thể trong tình huống tổn thất cực nhỏ đạt được Vụ Ẩn thảo đồng thời còn có thể bắt được nhất chích siêu thần thú, trong lòng thật vui vẻ a! Nhưng là không đợi bọn họ cao hứng cười ra tiếng, một đạo thanh âm vang lên làm cho mấy người Liệt Hỏa một trận ác hàn.

“Xem, Vụ Ẩn thảo ngay tại kia, chúng ta mau qua đó lấy a!” Không nhìn người của Liệt Hỏa, Nguyệt Vũ vô sỉ hướng về phía Vụ Ẩn thảo phóng đi. Dưới cái nhìn chăm chú, bộ dáng trợn mắt há hốc mồm của người ta, một tay lấy Vụ Ẩn thảo rút xuống dưới.

Động tác hành văn liền mạch lưu loát, nối liền vô cùng, giống như là lấy gì đó trong chính nhà của mình, một chút giác ngộ cũng không có!

Người của Liệt Hỏa hóa đá, người của Ngạo Quyết hỗn độn!

Mọi người bị kích thích không nhẹ, toàn bộ lung lay sắp đổ, chỉ còn sót lại bóng dáng mảnh khảnh của Nguyệt Vũ cầm Vụ Ẩn thảo kia!

Nguyệt Vũ hành động lúc trước tuy rằng cùng Ngạo Quyết người ta nói tốt, nhưng là lúc gặp Nguyệt Vũ động tác sinh động lưu loát, mây bay nước chảy kia, vẫn là nhịn không được khóe miệng mạnh mẽ co rút, sau đó hỗn độn một chút!

Thật lâu sau, người lấy lại tinh thần cũng không phải Ngạo Quyết, cũng không phải Liệt Hỏa, mà chính là chích Kim Văn Điện Hổ kia.

Nhìn Vụ Ẩn thảo mà mình thủ hộ cứ như vậy bị người ta rút xuống, hơn nữa động tác còn vô sỉ như vậy, Kim Văn Điện Hổ nhịn không được hô lớn:“Nhân loại vô sỉ, dám đem Vụ Ẩn thảo của bổn vương hái xuống, muốn chết! Mau trả lại cho bổn vương, bổn vương tha ngươi bất tử!”

Nghe xong lời này, Nguyệt Vũ hơi khách sáo một chút đối với chích lão hổ kiêu ngạo này, bất quá diễn trò vẫn nên diễn nguyên bộ mới là một diễn viên chuyên nghiệp!

Không nhìn người ở đây, Nguyệt Vũ hưng phấn mà hô:“Nha  ̄ ̄ ̄ đây là siêu thần thú thủ hộ Vụ Ẩn thảo a? Xem ra thương không nhẹ đâu! Chậc chậc, bộ dáng lớn lên thật đúng là thực xin lỗi người xem a! Bất quá cấp bậc cũng không kém, bổn thiếu gia hãy thu ngươi!”

Người nào đó tính trên cơ bản chính là phúc hắc thủy tổ, vô sỉ khơi dòng, ti bỉ tổ tông!

Âm (đại khái là qua mặt, đùa giỡn) người khác ngươi còn không quên tổn thương người ta một chút? Người ta lớn lên bộ dáng làm sao? Tốt xấu gì cũng là soái ca trong quần thú có được hay không?

Không nhìn, hoàn toàn không nhìn, Nguyệt Vũ tiến lên không nói hai lời, một bàn tay hướng trên đầu Kim Văn Điện Hổ đáp xuống, liền vô cùng bình tĩnh bắt đầu thuần hóa!

Kim Văn Điện Hổ đáng thương a, cứ như vậy mạc danh kỳ diệu bị người ta cấp âm, về sau cứ mỗi khi nghĩ đến chuyện như vậy, mỗ thú đều miệng nhếch lên, không hồi tưởng đoạn lịch sử không chịu nổi này nữa!

Rất nhanh, thuần hóa đã xong, mà Nguyệt Vũ lập tức cũng không do dự, trực tiếp đem chích thú này khế ước !

Động tác mây bay nước chảy, lưu loát sinh động, đoàn người Ngạo Quyết lại một lần nữa trong lòng cảm thán: Vô sỉ a! Chưa bao giờ gặp qua người vô sỉ như vậy, vô sỉ còn chưa tính, cư nhiên còn vô sỉ quang minh chính đại như vậy, mặt không đỏ khí không suyễn a! Đại ca, ngài thường luyện qua đi?

Thời điểm thiên địa quy tắc rớt xuống, mỗ thú thực không dễ dàng phát hiện, hắn đường đường là bạch hổ chi vương, nhưng lại mạc danh kỳ diệu như vậy, mơ hồ bị người ta cấp cường!

Bất quá với cường là bị mạnh mẽ khế ước !

Mặt mũi không nhịn được, mỗ thú cảm thấy sắp trong sự trầm mặc mà bùng nổ, ngay thời điểm này mà bạo tạc!

Nhưng là khi một đạo pháp tắc khác tượng trưng cho huyền thú thăng cấp buông xuống, mỗ thú thực không còn cốt khí lựa chọn ở trong trầm mặc mà diệt vong……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.