Dạ Tôn Dị Thế

Quyển 3 - Chương 2-1: Xem xét tức phụ! (1)



Nhìn Tiểu Điện xù lông trên vai, Nguyệt Vũ một bên hưởng thụ từng trận xuân phong cùng ánh dương nhu hòa, thật sự là nói không nên lời thích ý.

Đi tới đi lui, tựa hồ Nguyệt Vũ nhớ ra chuyện gì đó, thả thần thức của mình hướng vào không gian giới chỉ tìm kiếm, cẩn thận lục tìm phen nhưng cũng không tìm được thứ mình muốn. Buồn bực thở ra một hơi, ngay sau đó nàng đem thần thức xâm nhập vào khuyên tai bên tai trái đã bị tóc mái che khuất đến gần như bị lãng quên.

Vừa mới bắt đầu tìm kiếm, nàng liền phát hiện ra được thứ mình muốn. Dùng thần thức, một chiếc mặt nạ tinh xảo liền xuất hiện trước mặt Nguyệt Vũ.

Đó là một chiếc mặt nạ màu bạc in hình hoa, quanh thân tản mát ra từng đợt sáng bóng. Toàn bộ mặt nạ đều được làm từ loại quặng thượng đẳng, qua tay thợ điêu khắc tinh xảo, mặt trên còn có hoa văn trông rất sống động.

Nguyệt Vũ cảm thấy rất hài lòng đối với mọi phương diện của chiếc mặt nạ này. Nhưng xuất phát từ sự cẩn thận, nàng vẫn rất tò mò vì sao khuyên tai sinh mệnh lại xuất hiện nó đây? Tuy rằng vừa lúc thỏa mãn được nhu cầu của bản thân nhưng nàng vẫn cảm thấy rất quái dị?

Hồi tưởng lại lời nói của Bạch Thiên Tuyệt đối với mình Nguyệt Vũ lập tức hiểu được sự xuất hiện của chiếc mặt nạ này không phải là ngẫu nhiên. Từ trước, một người thông minh như Bạch Thiên Tuyệt đã nghĩ đến sớm hay muộn thì sẽ có một ngày Nguyệt Vũ cần đến chiếc mặt nạ này để che lấp dung nhan, che dấu thân phận.

Nếu thực như vậy, hắn quả thật đã nghĩ xa lắm, đó liền chứng minh hắn đối với mình là cỡ nào quan tâm!

Trong đầu lơ đãng xuất hiện một tuyệt thế dung nhan, khi sương tái tuyết*, tuấn tú đên cực điểm, một thân khí chất tôn quý, tao nhã như lan. (Túy: khi sương tái tuyết: da trắng hơn tuyết)

Cảm nhận được người kia cũng giống như mình, lạnh lùng trong trẻo cùng cao ngạo...

Khóe miệng bất giác gợi lên một độ cong nhu hòa, trong phút chốc một mảnh xuân sắc liền mất đi vẻ đẹp của nó....

” sàn sạt sàn sạt nhất nhất”

Tại thời điểm Nguyệt Vũ đắm chìm trong suy nghĩ về Bạch Thiên Tuyệt thì đột nhiên xuất hiện một loạt âm thanh sàn sạt vang lên từ bụi cỏ cách đó không xa. Cũng chính nhờ âm thanh này mới khiến cho nàng phục hồi lại được tinh thần.

“Tiểu Hắc, Tiểu Điện, các ngươi có nghe thấy tiếng gì không?” Vẫn đắm chìm trong suy nghĩ nên Nguyệt Vũ còn tưởng rằng mình nghe được huyễn thanh, vì thế mới mở miệng hỏi nhị thú.

“Chủ nhân , ta nghe thấy được, tựa hồ là từ bụi cỏ phía trước truyền đến, nếu không để ta đi xem có chuyện gì?” Tiểu Hắc nhìn thoáng qua Tiểu Điện, Tiểu Điện gật đầu chứng tỏ chính mình cũng nghe thấy âm thanh đấy.

“Không cần chúng ta cùng nhau đi qua. Tiểu Điện đi, đi qua nhìn một cái”. Nói xong Tiểu Điện như một mũi tên lao thẳng ra ngoài...

Vừa đến gần, hắn mới phát hiện bụi cỏ này rất rộng và rậm rạp. Cỏ dại rất cao cơ hồ tương đương với bộ dáng của một người trưởng thành. Trong bụi cỏ thường thường có thể nghe thấy âm thanh sàn sạt, không những thế còn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng dã thú nức nở. Âm thanh rất hỗn loạn, thống khổ giống như có một con huyền thú bị thương!

Nguyệt Vũ đem thần thức thả ra để xác định vị trí nhưng có vẻ huyền thú kia đã phát hiện nên lập tức che dấu hơi thở. Nguyệt Vũ lập tức có chút hưng phấn. Phải biết rằng thần thức của nàng đối với kẻ dưới huyền tông cho dù đối phương có che dấu thế nào nàng đều có thể phát hiện ra.

Nhưng hiện tại, bất luận là Nguyệt Vũ sử dụng thần thức thế nào cũng không thể cảm giác được vị trí của huyền thú kia, điều nay chứng minh cái gì? Chứng minh thực lực của chích thú kia ít nhất cũng phải là siêu thần thú.

Nhất chích siêu thần thú bị thương? Nguyệt Vũ tỏ ra vô cùng hưng phấn.

“Tiểu Điện, thả thần thức của ngươi ra, đi cảm thụ vị trí của chích huyền thú kia ở đâu đi”. Nếu thần thức của nàng không đủ, vậy Tiểu Điện - vương giả thú có lẻ đủ đi?

“Được, thưa chủ nhân.” Tiểu Điện thực nghe lời thả ra thần thức của mình bao trùm toàn bộ bụi cỏ rộng lớn.

“Chủ nhân, ta đã cảm nhận được vị trí của chích huyền thú kia, ngay tại bên phải rìa bụi cỏ, cách đó không xa. Không chỉ như vậy, ta còn xác định được thực lực của nó là nhất chích hệ thủy Ngũ Nguyệt siêu thân thú.” Chỉ chốc lát sau, Tiểu điện liền cảm nhận được vị trí cùng thực lực của chích huyền thú.

Ngũ nguyệt siêu thần thú? Không sai a, tuy rằng nói mình đã có tam đại thần thú, tên trước mặt chẳng đáng là gì, nhưng thêm một cái cũng không ai chê nhiều a, Nguyệt Vũ tà ác nghĩ.

Hiện tại, nàng có một ý tưởng, muốn tạo ra một đại quân huyền thú, thì bây giờ chỉ là sự khởi đầu.

Nguyệt Vũ từ trên lưng Tiểu Điện bước xuống, để cho hắn biến trở lại màu sắc tự vệ, còn chính mình thì đi bộ hướng về phía mà Tiểu Điện chỉ cho nàng.

Dùng tay đẩy ra đám cỏ rậm rạp, Nguyệt Vũ liền xuyên đến vị trí đã xác định.

Không lâu sau đó bóng dáng của huyền thú thần bí kia hiện ra trước mắt của nàng...

Đó là nhất chích lam hồ ly thập phần xinh đẹp!

Trên bộ lông màu lam bóng loáng tản ra từng đợt u quang thoạt nhìn cực kì mị hoặc xinh đẹp. Thân hình kiều nhỏ không được cường tráng như Tiểu Điện, cũng không hung hãn thô bạo như Tiểu Hắc, mà lại mang một điểm phong tình khác.

Thất lam vĩ mặc sức đung đưa thoạt nhìn thật sự là vô cùng đáng yêu!

(thất lam vĩ = bảy đuôi màu lam)

Khuôn mặt nho nhỏ nhưng lại có biểu cảm sợ hãi như con người, hai tròng mắt giống như hai khỏa ngọc bích lúc này đã nhiễm từng đợt từng đợt ánh huỳnh quang, thật sự là xinh đẹp nhiếp hồn người.

Gặp được cảnh tượng như vậy, trong đầu Nguyệt Vũ cùng nhị thú đồng thời hiện ra ba chữ: Hồ ly Tinh.

Bề ngoài xinh đẹp như thế, hơn nữa bộ dáng mảnh mai, còn có biểu tình rưng rưng nước mắt kia, khiến Nguyệt Vũ cũng không nhịn được kinh diễm một phen.

Nguyên lai, trên đời này thật sự có hồ ly tinh!

Một huyền thú xinh đẹp đến không thể phản đối như vậy, trong mắt Nguyệt Vũ liền lộ rõ quyết tâm.

Loại vưu vật* này, vừa nhìn liền thích, bắt trở về làm vợ của Tiểu Điên hoặc Tiểu Hắc cũng tốt a! Nguyệt Vũ vô cùng tà ác suy nghĩ, những lời này nếu để cho mỗ hồ ly kia biết, có thể hay không đâm đầu chết nha? Không vì cái gì khác, hắn căn bản chính là nhất chích công a! (Vưu vật = vật lạ, trân quý; công = giống đực)

Dù có muốn lắm thì cũng không thể làm như vậy được!

Không thể không nói, Nguyệt Vũ thật sự là một chủ nhân tốt. Mẹ nó, quan tâm vô cùng hảo đến chung thân đại sự của nhị thú nhà mình!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.