Dạ Tôn Dị Thế

Quyển 4 - Chương 16: Đường thiếu hiếu chiến?



Đấu giá hội long trọng diễn ra, nhưng lại trôi qua trong sự thất vọng của mọi người.

Thời điểm Nguyệt Vũ cùng Hoa Phong Thiển ra khỏi Vấn Bảo Hiên, đem công chúa giao cho Lôi Thánh Huyền sau, Nguyệt Vũ liền hướng về một nơi chuẩn bị đi làm một việc.

Sau khi đấu giá hội kết thúc, đầu tiên Dạ Tuyền liền phân phó một vị cao thủ trong đoàn người của chính mình đi theo Nguyệt Vũ, hơn nữa còn đề cập nếu có thể đem Nguyệt Vũ giải quyết thì càng tốt.

Không lâu sau khi Nguyệt Vũ và Hoa Phong Thiển nói lời từ biệt, liền phát hiện phía sau có một võ giả theo dõi mình. Cước bộ dừng lại một chút, khóe miệng gợi lên một độ cong nghiền ngẫm trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Muốn theo dõi nàng, cùng nàng diễn trò xiếc theo dõi sao? Vậy còn phải xem hắn có bổn sự này hay không. Nếu Dạ gia đã tích cực đưa đến cửa như vậy thì nàng cũng nên biểu hiện nhiệt tình một chút chứ?

Trong nháy mắt ngưng trệ, Nguyệt Vũ lại tiếp tục xuất phát, tựa như chưa hề phát sinh bất cứ chuyện gì. Tuy nhiên lần này Nguyệt Vũ rõ ràng không có trực tiếp đi về phương hướng học viện mà đi trên con đường khác không có mục đích.

Vị võ giả Dạ gia theo dõi ở phía sau vẫn đi theo Nguyệt Vũ chuyển đông chuyển tây đến gật đầu một cái cũng không có, không khỏi có chút căm tức. Bản thân mình là một cao thủ huyền tông cao nhất cư nhiên phải di theo một cái mao đầu tiểu tử chạy ngược chạy xuôi, thật sự là đủ mất mặt!

Không chỉ có như thế, đây là loại người gì a? Mẹ nó, tiểu tử này chuyển đông chuyển tây để làm gì đây? Đã trễ như vậy rồi còn không về trường học? Thật là một đệ tử không tốt!

Nguyệt Vũ không có tâm tình đi đối phó với vị võ giả đi theo này, vì nàng còn có chuyện trọng yếu hơn phải đi làm.

Người ở phía sau này là cấp bậc huyền tông cao nhất, thực lực không thể khinh thường,. Chỉ dựa vào thực lực Nhị Nguyệt huyền tông của nàng muốn giải quyết không làm ra một điểm động tĩnh thì không được! Còn nữa, nơi này là đế đô phồn hoa náo nhiệt, hắn cũng không tiện để xuống tay, cho nên Nguyệt Vũ quyết định đùa giỡn hắn sau đó bỏ rơi hắn. Ý niệm giết hắn ở trong đầu bị nàng bỏ quên.

Một đường tiêu bắn, tốc độ mau kinh người nhưng cũng có thể làm cho người phía sau theo kịp. Nhìn đại kiến trúc trước mắt, trong mắt Nguyệt Vũ hiện lên quang mang tà ác.

Phiêu Hương viện trong truyền thuyết ở đế đô Lossa chính là kỹ viện vô cùng nổi danh. Kỹ viện này có kiến trúc lớn không thể nói nổi, các cô nương bên trong cũng đều xinh đẹp như hoa. Bởi vậy, Phiêu Hương viện là nơi nhận được nhiều sự hoan nghênh từ phía nam nhân.

Lúc này ở bên trong Phiêu hương viện, một đám nữ tử hóa trang xinh đẹp đang đứng xếp hàng tiếp khách. Nguyên nhân hẳn là do hôm nay có buổi đấu giá hội long trọng nên khách nhân không có nhiều lắm, cho nên nhìn tương đối vắng vẻ hiu quạnh.

Nguyệt Vũ lắc mình đi tới Phiêu Hương viện, một đám tử tinh tệ từ không gian giới chỉ bay ra, hướng về một đám cô nương bay đến, hô:” Hảo hảo chiêu đãi vị mặc đồ trắng đi sau ta, tận tính chiếu cố, càng kích thích càng tốt, càng cuồng dã càng tốt! Ai chiêu đãi tốt nhất, có thể được thêm càng nhiều tiền.” Nói xong, Nguyệt Vũ cũng không dừng lại lâu mà lắc mình một cái rời đi.

Các cô nương nhìn thấy nhiều tiền như vậy, cả đám ánh mắt tỏa sáng. Các nàng nghe nói chiêu đãi tốt sẽ được càng nhiều tiền, một đám càng thêm hưng phấn! Tiền a, càng nàng yêu nhất là tiền a!

Ở phía sau, cước bộ vị võ giả Dạ gia theo dõi Nguyệt Vũ vừa dừng lại trước cửa Phiêu Hương viện vừa mới đứng vững đã bị một đám cô nương tựa như một trận đại hồng thủy hướng về phía hắn vọt tới.

Một đám nữ tử đều trang điểm xinh đẹp. Có người lộ nửa vai, có người y quan không chỉnh tề, còn có người thậm chí vừa chạy vừa phóng mị nhãn....vị võ giả Dạ gia đi theo dõi nhìn đến cảnh tượng như vậy, mộng a. Không biết là bị sắc đẹp mê hoặc, hay là nhiều nữ nhân như vậy làm cho hắn sợ hãi. Dù sao hắn cũng không biết phản ứng như thế nào.

Chúng mĩ nữ nhìn thấy vị trung niên nam tử này trưởng thành cũng thật không sai. Thân thể rất cường tráng. Một đám vô cùng hưng phấn, không nói hai lời hướng về phía nam tử đánh tới... Vị Dạ gia nhân kia chờ tới thời điểm hắn phản ứng thì đã bị bao phủ bên trong một biển hoa, hương thơm ôn nhu làm cho hắn bị lạc mình....

Nghe nói, ngày hôm sau ở Phiêu Hương viện xuất hiện một thi thể nam nhân. Nghe nói, hắn chết vì miệt mài quá độ. Nghe nói, nam tử này cũng là một vị cao thủ của Dạ gia?! Vì thế Dạ gia lại phát hỏa một phen.

Sau khi quăng vị võ giả của Dạ gia theo dõi phía sau, Nguyệt Vũ liền lắc mình đến một phương hướng của Lossa đế đô. Nàng không có quên hôm nay còn có thứ trọng yếu chưa tới tay đâu!

Cảm giác của U U đối với nguyệt quang thạch rất là mẫn cảm, cho dù là nguyệt quang thạch ở cách hắn rất xa nhưng hắn cũng có thể ngẫu nhiên cảm nhận được một tia hơi thở do nguyệt quang thạch kia tản mát ra.

Đế đô Lossa, yên lặng vì ganh đua trên đường, lúc này chính là thời điểm hành tẩu của một đám công tử nhà giàu ngày ngày ở bên ngoài ăn chơi trác táng.

“Ta nói Kim huynh này, ngươi lấy năm trăm ngàn bán đấu giá một tảng đá về làm gì? Năm trăm ngàn chúng ta có thể tìm được rất nhiều cô nương a.” Một vị nam tử vẻ mặt lỗ mãng mở miệng tiếc nuối nói.

“ Đúng vậy, năm trăm ngàn cũng không phải là ít tiền a! Hoa còn không bằng một khối đá, thật không chịu nổi!” Tên còn lại phụ họa nói.

“Năm trăm ngàn tính là cái gì, ta còn có tiền, năm trăm ngàn ta không cần.”

Đây chính là mấy tên ăn chơi trác táng đã chụp được nguyệt quang thạch trong buổi đấu giá hội lúc nãy.

Nguyệt Vũ lắc mình đi đến chỗ cách mấy người đó không xa, chợi nghe thấy đối thoại của họ. Cho tới bây giờ nàng đều khinh thường đối với mấy kẻ ăn chơi trác táng này.

“Nhưng mà Kim huynh, ngươi mua cái này có lợi ích gì a? Thứ này cùng với rác rưởi không sai biệt lắm.” Người lúc trước lại nói.

“Ai nói vô dụng? Ngươi không nhìn thấy thời điểm ta hô lên giá năm trăm ngàn, nữ nhân đó nhìn ta bằng ánh mắt sùng bái cực nóng hay sao?”Mỗ vị nam tử được xưng là Kim Huynh vẻ mặt kiêu ngạo nói. Đối với cảnh tượng trong đấu giá hội hắn thật là hưởng thụ! Nhiều người như vậy nhìn hắn bằng ánh mắt cực nóng, hắn cảm thấy rất hưởng thụ a!

“Người nào? Ngươi là người nào?” Kim Hào đột nhiên cảm thấy ở phía trước có một tia không khí dao động, lập tức đi về phía trước nhìn lại.

Chỉ thấy trên đường cái phía trước, cách ba người bọn họ không xa, có một bóng dáng màu trắng.

Thân ảnh màu trắng kia đưa lưng về phía bọn họ, không nhìn thấy rõ được dung mạo. Nhưng có thể nhìn ra bóng dáng có chút mảnh khảnh, xem ra hắn là một thiếu niên..

“Đem hắc thiết quặng giao ra đây.”Thanh âm Nguyệt Vũ trong trẻo nhưng lạnh lùng mệnh lệnh nói, băng hàn như đến từ địa ngục.

Nghe vậy, ba người nhịn không được đánh cái rùng mình. Thiếu niên này cho bọn họ cảm giác chính là sâu không lường được, nguy hiểm vạn phần.

“Ngươi là người nào, dựa nào cái gì bảo ta đem hắc thiết quặng giao cho ngươi?”Tuy rằng Kim Hào có bị dọa đến, nhưng hắn tin tưởng mình đã là một vị cường giả cao nguyệt huyền hoàng. Xem ra đối phương chỉ là một thiếu niên, có thể có lợi thế gì chứ? Cho nên lá gan liền lớn hơn.

“Bảo ngươi giao ra thì liền giao ra đây, không nên nhiều lời vô nghĩa như vậy.” Thanh âm Nguyệt Vũ càng thêm lạnh.

“Hừ, đừng tưởng rằng ở trong này giả thần giả quỷ thì bổn thiếu gia sẽ sợ ngươi. Nói cho ngươi biết, bổn thiếu gia chính là người của đội thần thánh thủ hộ, đắc tội đội thủ hộ chúng ta chính là muốn chết!” Kim Hào đối với việc Nguyệt Vũ đe dọa cố gắng khinh thường nói. Nói giỡn, hắn chính là một cao thủ cao nguyệt huyền hoàng a, hắn là người của đội thần thánh thủ hộ a, hắn là thanh niên tài tuấn a! Dựa vào cái gì hắn phải sợ người kia?

Nghe xong lời nói của Kim Hào, Nguyệt Vũ nhíu mi một chút, đối với chuyện người nọ là người của đội thần thánh thủ hộ có chút ngoài ý muốn. Nàng phát hiện, nàng đối với chức nghiệp thần thánh thủ hộ sĩ soái khí nhất trong mắt dân chúng Lossa đế đô thật là hữu duyên.

Gần đây nhất khi mới đến đế đô, nàng gặp được chính là thần thánh thủ hộ sĩ. Hôm nay muốn đi đánh cướp cũng là người của đội thủ hộ!

“Ta không quan tâm ngươi có phải thủ hộ sĩ hay không ta chỉ cần hắc thiết quặng, giao ra đây, ta sẽ tha chết cho các ngươi!”Thủ hộ sĩ là cái gì, mặc kệ hắn là cái rắm gì, nàng chỉ cần nguyệt quang thạch!

“Hừ, muốn có được hắc thiết quặng thì cũng phải xem ngươi có bản sự này hay không đã. Ta nói cho ngươi biết, ta.... A --”Đến cả một câu Kim Hào còn chưa nói xong, đã thình lình bị một cái chưởng phong đánh bay ra ngoài, nhất thời hét thảm một tiếng.

Từ đầu đến cuối Nguyệt Vũ đều đưa lưng về phía ba người. Vốn nàng chỉ muốn đến để lấy nguyệt quang thạch cũng không muốn gây thêm phiền toái. Chỉ là người này có điểm quá kiêu ngạo, cũng nên cho hắn một chút giáo huấn.

“A, là huyền tông cường giả, hắn cư nhiên là huyền tông cường giả!” Một trong ba người không biết là ai hô lên một câu, nhất thời đem hai người còn lại dọa đến không nhẹ. Không nghĩ tới tên này thoạt nhìn yếu đuối thế nhưng lại là một huyền tông cường giả.

Thời điểm Nguyệt Vũ vừa mới ra chiêu, liền đem cấp bậc của chính mình lộ ra ngoài. Bởi vậy mấy người đó thấy được cũng là bình thường.

Kim Hào nhìn cấp bậc ký hiệu dưới chân của Nguyệt Vũ còn chưa có biến mất, trơn mắt há mồm, hai mắt trừng trừng. Tựa hồ là bị dọa không nhẹ.

Thiếu niên này cư nhiên là một cường giả cấp bậc huyền tông, như thế còn không dọa người. Nhìn bóng dáng thì người này hẳn là chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi làm thế nào có thể là huyền tông? Khi nào thì Lossa đế đô xuất hiện nhân vật như vậy?

Mặt mũi cùng với mệnh so sánh tự nhiên là mệnh trọng yếu hơn!

“Các hạ tha mạng, đây là hắc thiết quặng, các hạ cầm đi là được. Chúng ta không biết thực lực của các hạ, bây giờ mới biết tội mong các hạ tha lỗi.” Kim Hào nhìn thấy tình trạng không đúng. Người ta cư nhiên là một vị cao thủ huyền tông, mà bên trong ba người chỉ có hắn là thực lực cao nhất. Vậy thì bọn họ làm sao có khả năng thắng được? Tuy rằng hắn không nghĩ cứ như vậy bị người ta cướp đoạt, nhưng trong tình thế như vậy, không giao hắc thiết quặng ra cũng không được a!

Kim Hào vươn tay đem cái hộp đựng hắc thiết quặng cung kính đưa ra, giao cho Nguyệt Vũ.

Nguyệt Vũ không chút khách khí, lắc mình một cái không khác gì một trận gió hướng về phía Kim Hào lấy đi sau đó lại giống như trận gió biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi. Lần này Nguyệt Vũ sử dụng đến tốc độ nhanh nhất của hành vân bước, cho nên có thể so sánh với Ngũ nguyệt huyền tôn!

Ba người đều bị tốc độ kinh người của Nguyệt Vũ làm cho sửng sốt cả kinh, không kịp phản ứng. Đợi đến khi Nguyệt vũ đã đi được một lúc, ba người mới từ trong khiếp sợ tỉnh lại.

Hoàn hảo, hoàn hảo, bọn họ ngoan ngoãn giao ra hắc thiết quặng, bằng không chỉ cần một ngón tay của người nọ cũng có thể giải quyết bọn họ! Chỉ nhìn tốc độ kinh người vừa rồi là có thể biết thực lực của hắn đáng sợ kinh người. Chỉ sợ rằng hắn không chỉ đơn giản là cao thủ huyền tông! Khi nào thì Lossa đế đô xuất hiện một tên khủng bố như vậy.

Sau khi có được nguyệt quang thạch, Nguyệt Vũ liền trực tiếp hướng về phía đế quốc học viện chạy đi. Đối với sự phát triển thuận lợi như vậy nàng đã có thể đoán trước được. Dù sao chỉ là vài tên ăn chơi trác táng, không phải là lão quái vật cấp bậc cao thủ đáng sợ, đối với nàng cũng chỉ là chuyện dễ dàng!

Một bên tiêu bắn, một bên lại mở nắp hộp màu đen, không ngoài dự đoán nguyệt quang thạch xuất hiện trong ánh mắt cực nóng của Nguyệt Vũ.

Thứ này thoạt nhìn qua không được tốt lắm, nhưng chỉ cần cẩn thận cảm giác là có thể cảm nhận được một loại hơi thở cực kỳ cường hãn.

Nguyệt Vũ dám khẳng định, bên trong của lớp vỏ màu đen này là một tài liệu cực kỳ bưu hãn. Về sau nếu có được thủ pháp luyện khí cao siêu, thì tuyệt đối có thể luyện ra được vũ khí bưu hãn!

Nguyệt Vũ quyết định, thuật luyện khí này mình phải cố gắng học thật tốt về sau chỉ cần có tài liệu thì không cần phải lo không có vũ khí tốt!

Trời lúc này cũng đã muốn tối, nhưng bên trong sân viện trưởng đế quốc học viện, đèn còn chưa có tắt.

Lúc này Bạch Thiên Tuyệt đang nằm trên nhuyễn tháp, hai mắt nhắm lại, một tay chống đỡ đầu. Nhìn qua tựa như đang ngủ. Bộ dáng nhiếp hồn nhiếp phách như vậy làm cho người ta khó có thể tin!

Người nằm trên tháp, dường như cảm nhận được một trận dao động không khí mỏng manh, khóe miệng hoàn mỹ thản nhiên câu ra một độ cong mị hoặc xinh đẹp.

Nguyệt Vũ đi vào bên trong phòng, nhìn thấy đầu tiên chính là bộ dáng nằm nghiêng của Bạch Thiên Tuyệt, tuấn mi lập tức thản nhiên một điều, sau đó nhẹ nhàng hướng về phía phòng của mình mà đi.....

"Vũ nhi đây là làm cái chuyện nhận không ra người gì a? Như thế nào giống tặc* vậy?” Vừa đi được nửa bước, thanh âm trêu chọc của Bạch Thiên Tuyệt vang lên phía sau Nguyệt Vũ.

(*) tặc: trộm

Thình lình bị trêu chọc, làm cho Nguyệt Vũ có chút sửng sốt. Thật ra nàng cho rằng Bạch Thiên Tuyệt đã ngủ , không nghĩ tới là chích hồ ly này đang giả vờ, còn có cái gì mà nàng làm chuyện không nhận ra người?

Nàng khi nào thì giống tặc chứ?

Khóe miệng Nguyệt Vũ vừa kéo, đối với lời nói của Bạch Thiên Tuyệt tỏ vẻ khinh bỉ.

“Cáp, nguyên lai sư phụ còn chưa có ngủ a. Không biết là đã trễ thế này sư phó còn không có ngủ, ở trong này giả thần giả quỷ cái gì a?”Nguyệt Vũ quay đầu, tươi cười sáng lạn, không chút khách khí phản bác lại.

“Tự nhiên là bởi vì ái đồ thật lâu chưa về cho nên trong lòng sư phó lo lắng, vì vậy ta ở chỗ này chờ ái đồ về.” Bạch Thiên Tuyệt hơi hơi đứng dậy, biểu tình tên mặt giống như chuyện chính là như vậy.

Nguyệt Vũ không khách khí chút nào cho Bạch Thiên Tuyệt một cái nhìn xem thường. Chờ ta? Ta thấy là đang chờ chê cười ta thì đúng hơn! Người này đã biết là muộn như vậy nàng còn chưa trở về hẳn là đi làm chuyện mà không muốn người biết. Cho nên ở trong này chặn nàng lại để giễu cợt. Đây mới là hắn, nhất chích hồ ly!

“Nga, nguyên lai là sư phụ quan tâm ta như vậy a! Ta còn thật thụ sủng nhược kinh đâu, bất quá sư phụ a, đã trễ thế này sao người còn chưa đi ngủ? Đã có tuổi rồi thì nên hảo hảo bào dưỡng bằng không sẽ nhanh già lắm!”Nguyệt Vũ liếc mắt nhìn Bạch Thiên Tuyệt khinh bỉ, nhìn đến khuôn mặt cười xấu xa kia của hắn, còn có bộ dáng phong tình vạn chủng, trong lòng liên tục toát ra vô số xem thường. Người này, không thể cứu chữa!

Nghe được ý tứ trong lời nói của Nguyệt Vũ, tươi cười xấu xa trên khuôn mặt Bạch Thiên Tuyệt thiếu chút nữa không duy trì được. Khuôn mặt đẹp đến không gì sánh nổi, lúc này khóe miệng vừa kéo. Hiển nhiên là bị lôi không nhẹ!

Đáng giận nhất là tên này nói hắn già a! Hắn khi nào thì có tuổi a? Hắn khi nào thì trở nên già đi? Hắn mới có hơn ba mươi tuổi có được không? Hắn như vậy mà cần cái gọi là bảo dưỡng a? Làn da của hắn, dáng người của hắn, thiên hạ lấy đâu ra được nhiều người như vậy a? Bạch Thiên Tuyệt buồn bực cộng thêm rối rắm. Hắn ghét nhất là có người nói hắn già, đặc biệt là Vũ nhi của hắn a!

Ở đế quốc học viện có không ít địa phương tốt để tu luyện, bất quá xung quanh Ẩn Nguyệt thần tháp là địa phương thích hợp nhất cho việc tu luyện. Bởi bì xung quanh Ẩn Nguyệt thần tháp có đọ dày linh khí nồng đậm. Do đó ngày hôm sau tỉnh dậy, Nguyệt Vũ quyết định sẽ đến Ẩn Nguyệt thần tháp tìm một vị trí thanh tu.

Sân của Bạch Thiên Tuyệt cách Ẩn Nguyệt Thần tháp một khoảng cách, muốn đi đến Ẩn Nguyệt Thần tháp thì phải đi qua khu tử cấp.

Nguyệt Vũ một đường hướng về phía Ẩn Nguyệt Thần tháp đi đến, đối với những người chỉ chỏ trên đường làm như không thấy. Chính nàng cũng biết mình nổi danh. Bạch Thiên Tuyệt làm như vậy, nàng cũng không nghĩ nổi danh là khổ!

Hôm nay là ngày luận bàn của khu tử cấp và Phong Vân các. Phong Vân các của đế quốc học viện kỳ thật cũng là một bộ phận của khu học tử cấp, chẳng qua Phong Vân các tương đối độc lập, cho nên ngoại nhân đều không biết đệ tử của Phong Vân các đi ra từ khu tử cấp.

Bất quá về bản chất mà nói thì Phong Vân các là ban trọng điểm của khu tử cấp!

Về phần cái gọi là luận bàn, kỳ thật là mỗi tháng sẽ tổ chức hoạt động các đệ tử của khu tử cấp so tài cùng với các thiên tài của Phong Vân các. Khu tử cấp có mười ban, đệ tử của từng ban đều là thiên tài, có thiên phú tu luyện vĩ đại. Tuy rằng bọn họ không theo kịp những thiên tài trong Phong Vân các kia. Nhưng là một trong số những nhân vật của khu tử cấp cũng đã là vô cùng bưu hãn.

Địa điểm luận bàn ngày hôm nay chính là ở sân thể dục rộng lớn bên trong khu tử cấp.

Thời điểm Nguyệt Vũ đi qua khu tử cấp, nhìn thấy một đoàn đệ tử gồm mấy chục người vây quanh ở cùng nhau hoặc là tỷ thí, hoặc là thảo luận, rất náo nhiệt.

“Quân Dạ, ngươi cũng đến đây sao?”Nguyệt Vũ chỉ thoáng dừng lại trong chốc lát liền chuẩn bị chạy lấy người.

Nàng không thích náo nhiệt như vậy. Nhưng ngay tại thời điểm nàng nhấc chân chuẩn bị chạy lấy người, thì một đạo thanh âm quen thuộc vang lên, không ngừng cước bộ hướng về phía Nguyệt Vũ đi tới.

Nhìn lại, chỉ thấy Lạc Hải Thiên vẻ mặt hưng phấn hướng về phía nàng chạy đến.

Thấy vậy, Nguyệt Vũ có chút không thích ứng nổi.

Nàng cùng với Lạc Hải Thiên cũng không phải quen thân lắm đi? Vậy tại sao cứ mỗi lần gặp là lại thấy hắn đều giống như rất quen thuộc với nàng? Nàng nhớ rõ là trước đây U U có đánh bay hắn a!

Chẳng lẽ người này có khuynh hướng tự ngược?

Bất quá, Nguyệt Vũ vẫn lễ phép gật đầu, tỏ vẻ hữu hảo.

Một tiếng kêu kia của Lạc Hải Thiên rất vang dội, không cần phải nói đại bộ phận người trên đồng cỏ đều nghe thấy được. Cái tên Quân Dạ này đương nhiên là bọn họ quen thuộc. Quân Dạ ai mà chẳng biết. Đường đường là viện trưởng đại nhân chính miệng nói hắn là người trọng yếu!

Đối với Quân Dạ, bọn họ thật ra rất tò mò. Không biết là loại người như thế nào cư nhiên làm cho Bạch Thiên Tuyệt nói như vậy.

Kết quả là cả đám đều tò mò nhìn về hướng Nguyệt Vũ.... Cách đó không xa dưới ánh dương quang chiếu hạ, thiếu niên một thân trường bào màu trắng, dáng người mảnh khảnh ẩn dưới tầng tầng vầng sáng, côi tư diễm dật, mờ mịt mà lại thần bí.

Thiếu niên chỉ đứng ở nơi đó nhưng một thân uy nghiêm tự thành. Một thân thanh hoa, trong trẻo nhưng lạnh lùng như bạc, dị thế độc lập.

Mặc phát như đoạn dài tới thắt lưng, áo trắng như nước, hé ra dung nhan bị mặt nạ bạc che khuất. Nhưng mà ngay cả như vậy mọi người cũng không hoài nghi đằng sau mặt nạ kia sẽ là dung nhan khuynh quốc khuynh thành tuyệt thế vô song!

Mấy người của Phong Vân các đã từng gặp qua Nguyệt Vũ nhưng hôm nay tái kiến, cả đám đều sợ hãi than thở cho thiếu niên lại mang đến cho bọn họ kinh diễm. Tuy rằng không muốn thừa nhận nhưng sự thật là như vậy!

Tử Tiên Nhi lúc trước là người đã cùng với Nguyệt Vũ chiến đấu một trận, lúc này gặp lại Nguyệt Vũ đã không còn kiêu ngạo như trước nữa. Đối với việc thua bởi Quân Dạ, nàng nhận.

Lần này là lần thứ ba Lam Nhược Thiên gặp Nguyệt Vũ. Ba lần gặp mặt, ba lần kinh diễm. Hắn không biết rằng cả đời này hắn còn có thể đối với người khác có cảm giác như vậy. Cho tới nay, chữ yêu trong miệng thế nhân hắn đều không cho là đúng. Hắn nghĩ chính mình sẽ không bao giờ có cảm giác này, nhưng thiếu niên trước mắt này lại cho hắn một cảm giác muốn thân cận.

Hắn, muốn thân cận hắn! Nhưng mà Lam Nhược Thiên không biết rằng chính việc đơn thuần là muốn thân cận như vậy sẽ làm cho hắn từ nay về sau luân hãm đến cuối cùng không thể tự kiềm chế được!

Nguyệt Vũ nhìn ánh mắt của nhiều người như vậy trước mặt, cam thấy có chút bất mãn. Bị nhiều người nhìn chăm chú, nàng cảm thấy khó chịu!

Lạc Hải Thiên thấy được bộ dáng nhíu mày của Nguyệt Vũ, lại nhìn ánh mắt mọi người, tựa hồ nghĩ người có tính cách lạnh lùng trong trẻo như Quân Dạ không thích trường hợp như vậy, nhất thời Lạc Hải Thiên vẻ mặt xin lỗi giải thích nói:”Cái kia, Quân Dạ, ta không phải cố ý a, vừa rồi kích động nên mới hô to, ngươi không cần để ý a.”

Nguyệt Vũ cũng không phải không hiểu ý tứ của Lạc Hải Thiên, vì thế thản nhiên gật đầu, tỏ vẻ mình không ngại.

“Ngươi có chuyện gì sao? Nếu không có chuyện gì thì ta đi trước.” Nguyệt Vũ thản nhiên mở miệng hỏi. Nếu Lạc Hải Thiêm tìm nàng không có việc gì thì nàng nên sớm đến chỗ Ẩn Nguyệt Thần tháp.

“Ngạch, ta không sao a, chỉ là nhìn thấy ngươi có chút kích động nên gọi ngươi. Nếu ngươi có việc thì mau đi đi.” Lạc Hải thiên nhức đầu, có chút ngượng ngùng nói.

Nguyệt Vũ cũng không nói thêm gì nữa xoay người liền chuẩn bị rời đi. Nhưng nàng còn chưa đi được vài bước thì một đạo âm thanh khí phách liền vang lên làm cho Nguyệt Vũ dừng cước bộ.

“Chậm đã, Quân Dạ chưa vội đi, Đường Dần Thần ta hướng ngươi khiêu chiến, ngươi có dám đáp ứng không?”Mở miệng là thanh âm của nam tử. Thanh âm này bá đạo như lửa, làm cho người ta nghe xong trong ngực run lên.

Mọi người ở đây bị một tiếng hô to này làm cho sửng sốt một chút, một đám bát quái hướng về phía âm thanh nhìn lại. Thời điểm khi họ nhìn thấy người nói là ai thì một đám đều trợn mắt há mồm.

Bọn họ không có nhìn lầm hay nghe lầm chứ?

Đường đường là đệ nhất thiên tài thiếu chủ của Đường gia, một trong tứ đại gia tộc, cư nhiên lại mở miệng hướng Quân Dạ khiêu chiến?!

Mọi người hướng về Đường Dần Thần ánh mắt đều trở nên nghi hoặc cùng với khiếp sợ.

Thiếu chủ Đường gia Đường Dần Thần, chính là nhân tài vĩ đại nhất thế hệ trẻ của Đường gia. Cùng với Lam gia Lam Nhược Thiên, Dạ gia Dạ Vô Ưu, Mộc gia Mộc Dật Hiên bốn người được xưng là thiên tài tứ đại gia tộc.

Đường Dần Thần là đệ tử của Phong Vân các đến nay thực lực đã là Cửu Nguyệt huyền tông cao nhất!

Cao nhất huyền tông cư nhiên hướng khiêu chiến một tên ngay cả huyền lực còn không ngưng kết được? Chuyện này có phải hay không rất khoa trương? Tuy rằng nói Đường Dần Thần này trời sinh tính tình hiếu chiến, ham muốn lớn nhất chính là tìm càng nhiều người đến khiêu chiến.

Nhưng cũng phải căn cứ vào thực lực tương đương, thâm chí một số người có thực lực trụ cột cao hơn so với hắn, hôm nay lại tìm một người thực lực kém hơn hắn rất nhiều để khiêu chiến. Mọi người đối với chuyện này tỏ vẻ khó có thể lý giải được, vì thế cả đám đều cẩn thận quan sát Đường Dần thần xem hắn đang muốn làm cái gì!

Nghe vậy Nguyệt Vũ cảm thấy hơi kinh ngạc. Nàng thật không ngờ có người cư nhiên hướng nàng khiêu chiến, hơn nữa người này lại là thiên tài Đường gia đứng đầu tứ đại gia tộc, một cao thủ có thực lực rất cao. Cao thủ cửu nguyệt huyền tông cao nhất hướng đến một người như nàng khiêu chiến. Nàng thật ra rất hiếu kỳ không biết người này đang làm cái gì.

Nguyệt Vũ xoay người có chút tò mò đánh giá người tìm mình khiêu chiến.

Lúc này, Đường Dần Thần cao ngất đứng cách Nguyệt Vũ không xa, một thân y bào màu tím, thân hình vĩ ngạn cao ngất, cao lớn uy mãnh. Tóc dài màu đỏ như lửa, thoạt nhìn vô cùng phi phàm. Người này thật ra có bộ dạng rất anh tuấn, chẳng qua là kiên cường quá làm cho người ta có cảm giác khó có thể ở chung

Lúc này trên khuôn mặt anh tuấn của Đường Dần Thần hé ra vẻ nghiêm túc không chút vui đùa.

Không chỉ như thế nếu giờ phút này nhìn kỹ thì sẽ phát hiện trong mắt hắn là nồng đậm chiến ý, không chút ghen tị và khiêu khích.

Đây thuần túy là muốn đánh một trận, là khát vọng khi gặp được đối thủ cường đại muốn đánh một trận.

Bộ dáng của Đường Dần Thần như vậy lại làm cho Nguyệt Vũ có chút kinh ngạc. Người này cho nàng cảm giác không sai. Không có nhìn thấy khinh bỉ hoặc là ghen tỵ giống như của những người khác. Hắn chính là chỉ đơn thuần muốn chiến một trận với nàng! Nhưng mà vì cái gì?

Cẩn thận suy nghĩ lại, Nguyệt Vũ cũng không nhớ ra được cái gì.

Ngày hôm đó sau khi đánh bại Tử Tiên Nhi ở trong sân thi đấu thể thao, nàng tựa hồ cảm nhận được một đạo ánh mắt cực nóng, ánh mắt đó cùng với ánh mắt của người này rất giống nhau, chẳng lẽ....

Kỳ thật, ngày đó nhìn cuộc chiến của Tử Tiên Nhi cùng Nguyệt Vũ làm cho Đường Dần Thần nổi lên chiến ý. Một cửu nguyệt huyền hoàng cư nhiên có thể cùng thất nguyệt huyền tông đánh ngang tay, điều này làm cho Đường Dần Thần không thể đoán trước được. Vẫn quan sát hành động của Nguyệt Vũ, Đường Dần Thần nhìn thấy bộ dáng vân đạm phong khinh của hắ như vậy hắn dám khẳng định cái người gọi là Quân Dạ này căn bản là chưa dùng toàn lực! Trừ lần đó ra, câu “Huyền tông ta không để vào trong mắt “ kia đã kích phát hoàn toàn ý tưởng muốn chiến một trận với Nguyệt Vũ của hắn. Hắn cũng là huyền tông tuy rằng đã tu luyện đến đỉnh phong hắn cũng không tin hắn so với hắn( Nguyệt Vũ) kém.

“Ta muốn hướng ngươi khiêu chiến, ngươi dám nhận sao? Ngươi, có dám đánh một trận không?” Nhìn Nguyệt Vũ đánh giá hắn, Đường Dần Thần lại mở miệng hỏi. Ngữ khí nghiêm túc, kiên định tựa hồ làm cho người ta khó có thể từ chối.

Nguyệt Vũ nhìn Đường Dần Thần trước mắt,vốn là có chút khen sự dũng cảm của hắn nhưng sau khi nghe xong trong lòng lập tức kích phát một cỗ chiến ý. Cửu nguyệt huyền tông cao nhất, nàng muốn xem, bằng vào thực lực nhị nguyệt huyền tông bây giờ của mình, nếu không mượn dùng đến ngoại lực thì có thể đả bại hắn hay không?

Trong mắt Nguyệt Vũ hiện lên chút ánh sáng, nhất thời hai tròng mắt sáng ngời. Khóe miệng câu ra một độ cong cuồng vọng, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo một cỗ dũng cảm đến cực điểm, tự tin cùng càn rỡ nói:”Lời khiêu chiến của ngươi, ta, tiếp nhận!”

Thanh âm Nguyệt Vũ không lớn không nhỏ, lại vừa đủ làm cho tất cả những người có mặt ở đây nghe được rành mạch. Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng còn mang theo một chút cuồng vọng làm cho trong lòng họ run lên, sau đó tất cả đều lộ vẻ mặt bất khả tư nghị.

Quân Dạ cư nhiên đáp ứng rồi? Bọn họ không có nghe lầm đi? Không lẽ là Quân Dạ đang ẩn tàng thực lực, thật ra hắn là một cao thủ phi thường lợi hại? Nhưng mà Quân Dạ tuổi trẻ như vậy, cho dù lợi hại thì cũng có thể lợi hại được bao nhiêu a!

Tất cả mọi người trừ bỏ mấy người Phong Vân các cũng không biết thực lực của Nguyệt Vũ nên rất hoang mang.

Đường Dần Thần chiếm được lời ứng chiến của Nguyệt Vũ, vẻ kiên cường nghiêm túc tên khuôn mặt mới giảm xuống thay bằng một chút tươi cười thản nhiên, có chút kích động, nói:”Tốt, ngươi đã đáp ứng rồi, vậy liền chọn thời gian là ngày mai đi, địa điểm là đài tỷ thí ở lầu một của Ẩn Nguyệt Thần tháp được không?”

“Chuyện này tùy tiện, ngày mai thì liền chọn ngày mai đi.” Thời gian địa điểm này đối với Nguyệt Vũ mà nói đều không có vấn đề. Ở đâu đều giống nhau! Không thể không nói, tin tức này truyền bá với tốc vô cùng nhanh. Lực lượng truyền tin tuyệt đối là khủng bố.

Buổi sáng sự kiện Đường Dần Thần hướng về phía Quân Dạ khiêu chiến phát sinh không đến vài canh giờ, đã lợi dụng vận tốc ánh sáng mà truyền lưu giữa các đệ tử của đế quốc học viện.

“Ai ai, ngươi biết gì không? Nghe nói buổi sáng hôm nay Đường thiếu hướng về phía tân sinh Quân Dạ khiêu chiến. Thời gian đã định là ngày mai....”

“Ân ân, ta biết a, mọi người đều đang nói chuyện này a. Trời ạ, thời thế dạo này thật điên cuồng, Đường thiếu cư nhiên hướng Quân Dạ khiêu chiến! Thế giới này thực huyền huyễn có phải hay không? Ngày mai ta nhất định phải đi xem!”

“Đường thiếu cư nhiên hướng Quân Dạ khiêu chiến? Chuyện này rất khoa trương a? Đường thiếu đường đường là cao nhất cửu nguyệt huyền tông a, hắn luôn luôn khiêu chiến những người hắn cảm thấy đáng giá để khiêu chiến. Nhưng không phải Quân Dạ không có huyền lực hay sao? Vì sao Đường thiếu còn hướng hắn khiêu chiến a?”

“Ai nha cái này ngươi không biết đâu? Ta có một đồng học bằng hữu đệ đệ tỷ tỷ biểu ca muội muội đồng học bằng hữu ở tử cấp học khu, chính mắt hắn thấy toàn bộ quá trình Đường thiếu hướng Quân Dạ khiêu chiến a! Nghe nói Quân Dạ là một cao thủ thâm tàng bất lộ a!

“Hừ, là cao thủ gì chứ, ta xem a, khẳng định là tên kia quá kiêu ngạo nên Đường thiếu muốn dạy dỗ hắn thôi. Bằng không lấy thực lực bưu hãn của Đường thiếu, thì làm sao có khả năng hướng Quân Dạ một tên ngay cả huyền lực đều không có chỉ biết trốn sau viện trưởng để khiêu chiến chứ?”

Trong lúc nhất thời, toàn bộ đế quốc học viện đều thảo luận chuyện tình của Nguyệt Vũ và Đường Dần Thần. Mọi người đều tự có ý tưởng không đồng nhất, bất quá toàn bộ đều phi thường chờ mong trận đấu ngày mai.... Mọi người sôi nổi thảo luận còn người ở trong cuộc thì lúc này đang ở một địa phương yên tĩnh bên cạnh ẩn Nguyệt Thần tháp chuyên tâm tu luyện. Căn bản không hề biết rằng bây giờ nàng đã trở thành câu chuyện trong lời nói trà dư tửu hậu của mọi người!

Ngày thứ hai, ngày tỷ thí của Nguyệt Vũ cùng Đường Dần Thần.

Sáng sớm hôm nay, cả đám đệ tử đế quốc học viện đều đã đi đến bên ngoài ẩn Nguyệt Thần tháp cùng đợi trận đấu làm cho người ta chờ mong.

Cái gọi là chờ mong, cũng không phải bọn họ cảm thấy có bao nhiêu kinh thiên động địa. Mà chủ yếu bọn họ muốn nhìn xem thiên tài lừng lẫy Phong Vân các Đường thiếu cùng với thanh danh lan xa Quân Dạ của đế quốc học viện rốt cuộc sẽ mang đến cho bọn họ điều gì trong cuộc chiến này.

Một thế hệ học viện chiến thần, cư nhiên hướng khiêu chiến một vị phế vật huyền lực không thể ngưng kết. Không chỉ có như thế vị bị khiêu chiến kia cư nhiên còn có lời thề son sắt đáp ứng rồi!

Tình hình quỷ dị như vậy, nhưng thật ra làm cho bọn hắn rất chờ mong, một trận chiến này rốt cuộc ẩn chứa huyền cơ như thế nào?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.