Dạ Tôn Dị Thế

Quyển 4 - Chương 38: Linh hồn hiến tế, Triệt hiện



Bên trong lực lượng cắn nuốt của tà ác lực là hai đạo bóng dáng, hoàn hảo bình yên vô sự. Khi Nguyệt Vũ nhìn thấy họ thì trong mắt xẹt qua một chút thoải mái, đồng thời cũng âm thầm phù một hơi.

Bị tà ác lực cắn nuốt vây quanh, hai người cảm nhận được một cỗ lực lượng cường đại cắn nuốt bên trong huyền kỹ của Cùng Kỳ. May mắn khế ước thú của họ là thượng cổ huyết mạch thần thú, bằng không chỉ cần đụng đến một chút lực lượng tà ác cắn nuốt thì trừ phi là huyền thú có cấp bậc thực lực cao hơn Cùng Kỳ rất nhiều nếu không sẽ có kết cục bị hôi phi yên diệt!

Ngay khi hai người giãy dụa chống cự, đột nhiên bọn họ cảm nhận được sau lưng một trận lực lượng cực kỳ ôn hòa bao vây lấy. Lực lượng kia rất thuần khiết nhẹ nhàng, thánh khiết lại hùng hậu, làm cho một lượng lớn huyền lực đã bị xói mòn trong cơ thể bọn họ lấy tốc độ cực kỳ nhanh khôi phục lại như ban đầu. Không chỉ có như thế, lực lượng tà ác cắn nuốt xung quanh cũng có xu thế yếu ớt bớt đi.

Lập tức trong lòng hai người chấn động, họ tự nhiên biết cỗ lực lượng này chính là mộc hệ thuần năng nguyên lực. Vì thế, bọn họ không chút do dự tiến hành bổ sung năng nguyên vào chỗ huyền kỹ đã tiêu hao.

Chỉ một thoáng qua, cơ thể thoát lực bởi vì sử dụng hai loại đại huyền kỹ sau khi được thuần năng nguyên mộc hệ cường đại bổ sung đã trở nên sung túc cường thế như cũ. Bộ dáng sắc bén như vậy, nhưng lại bưu hãn hơn trước kia không ít.

Thân hình của hai người vừa động, bỗng nhiên hướng về phía cột sáng bên ngoài tiêu bắn đi...

Vạt áo tùy ý tung bay lên. Nhưng thấy thân hình hai người bên trong cột sáng đi ra, lúc này trên dung nhan giảm đi vài phần sương tuyết nhưng lại thêm vài phần khí phách nghiêm nghị! Bộ dáng sắc bén như vậy, tựa hồ giống như dục hỏa trùng sinh.

Lúc này, một phương thiên địa, một lượng lớn mộc hệ thuần năng nguyên đã đem không gian một phương này tinh lọc trở nên cực kỳ tinh thuần. Ngoài cái đó ra, lúc này cũng bởi vì lực lượng mộc hệ thuần năng nguyên mà làm cho đồ đằng trên lưng Cùng Kỳ sinh ra tà ác lực càng ngày càng ít, một số thì gần như đã khô kiệt. Mà lúc này hai đại huyền kỹ kia đã được mộc hệ thuần năng nguyên tác dụng làm tăng phúc, trình độ no đủ của năng lượng đã muốn tiếp cận đến bão hòa. Nếu tiếp tục bổ sung thêm hậu quả quả thực khó có thể tưởng tượng.

Cùng Kỳ vốn đang bình yên thích ý, bộ dáng nắm chắc thắng lợi trong tay, bất thình lình cảm nhận được sự xuất hiện của mộc hệ thuần năng nguyên lực, đôi mắt đang híp lại kia lập tức mở ra. Bên trong đó tràn ngập khó tin.

Làm sao có khả năng? Điều này sao có thể xảy ra? Nhiều mộc hệ thuần năng nguyên lực như vậy, không phải... Không phải rất ngịch thiên hay sao?

Trên không trung, Lam Nhược Thiên cùng Hoa Phong Khải xa xa liếc nhau, dùng ánh mắt trao đổi cái gì đó. Sau đó chỉ thấy hai người không hẹn mà cùng nhẹ nhàng vuốt cằm, tựa hồ như đang nhất trí cái gì đó.

Chỉ thấy vẻ mặt của hai người tràn đầy thần sắc nghiêm túc. Bên trong đôi mắt lộ ra nồng đậm ngưng trọng. Khi huyền lực do sử dụng huyền kỹ mà hạ xuống đến cực hạn nếu như không có thuần nguyên năng lượng mộc hệ tăng phúc thì không biết hậu quả gì sẽ xảy ra. Nếu tăng phúc đạt mức lý tưởng thì tuyệt đối là một kết quả hoàn mỹ. Nhưng nếu hiệu quả không tốt thì không chỉ không giết được Cùng Kỳ mà bọn họ còn có thể bị phản phệ!

Bất quá, tự nhiên hai người hiểu được, lúc này đã không còn con đường nào khác để đi.

Đem một lượng lớn năng nguyên lực Nguyệt Vũ triệu hồi đưa nhập vào bên trong huyền kỹ, khiến cho năng lượng vốn đã bão hòa, lúc này lại xảy ra biến hóa bên trong.

Lúc này hai đại công pháp, vô luận là trạng thái nguyên tố đóng băng hồng hoang hay cửu trọng lôi thiết đã xảy ra một chút thay đổi. Thoạt nhìn bộ dáng tập trung một lượng lớn năng lượng cao như vậy thế nhưng so với năng lượng tà ác cắn nuốt còn làm cho người ta sợ hãi hơn!

Đột nhiên, chỉ nghe thấy hai tiếng nổ kinh thiên động địa, bên trong năng lượng tà ác cắn nuốt, hai đại công pháp bởi vì đạt tới cực hạn tăng phúc mà dẫn đến huyền kỹ phá!

Trong lúc nhất thời, năng lượng nhiều đến dọa người, lấy điểm hai đại huyền kỹ phá làm trung tâm phóng xạ ra bốn phía. Đại lượng năng lượng hình thành một vòng tròn năng lượng sóng xung kích đem bốn phía cắn nuốt hết...

Trong lúc đó, tà ác cắn nuốt ở gần nhất thế nhưng cứ như vậy bị xé vỡ sau đó biến mất vào hư vô...

Phá năng lượng, không chỉ đem tà ác năng lượng cắn nuốt đơn giản như vậy, mà sau đó còn thừa sóng xung kích hướng về phía Cùng Kỳ quét đến...

“Hống--”

“Ngao-- ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi...” Cùng Kỳ hét thảm một tiếng, dần dần bị bao phủ bên trong tiếng nổ mạnh kịch liệt. Đồng thời hắn quát như đang lập một lời thề.

Thật lâu sau, hết thảy mọi thứ trở về yên tĩnh. ở sân nơi một phương chiến đấu, lúc này đã thành một mảnh hỗn độn. Nguyên lai cảnh sắc thanh sơn nước biếc tình thơ ý họa, sớm đã không còn sót lại chút gì!

Sau một chỗ phân tán đá vụn chồng chất, Nguyệt Vũ từ bên trong chậm rãi đi ra. Vỗ vỗ tro bụi trên người, nàng cố hết sức vận khí điều trị một chút vết thương trên thân thể.

Tuy rằng nàng đứng xa trước một hồi sóng xung kích kia. Hơn nữa còn không phải đối tượng bị công kích nhưng năng lượng kia thật sự làm cho người ta sợ hãi. Bởi vì nàng sử dụng đại lượng tinh thần lực để triệu hồi năng nguyên lực cho nên trong lúc nhất thời chịu không nổi bị đánh rơi lên trên này.

Đợi đến khi thân thể khôi phục lại một chút sức lực, Nguyệt Vũ đứng dậy thả thần thức ra ngoài để tìm kiếm tung tích hai người Hoa Phong Khải cùng Lam Nhược Thiên. Đồng thời xem xét Cùng Kỳ đã bị tiêu diệt hay chưa.

Phóng thần thức ra bên ngoài, Nguyệt Vũ vẫn chưa cảm nhận được cỗ hơi thở cường đại của Cùng Kỳ thì nàng an tâm hấp một hơi. Lập tức Nguyệt Vũ đem tinh thần lực chú ý đên tung tích của hai người kia.

Rất nhanh nàng đã tìm được vị trí của họ.

Vị trí của hai người cũng không phải cách Nguyệt Vũ rất xa, hai người cách nhau cũng không xa, dưới chân Nguyệt Vũ điểm nhẹ nhanh chóng hướng về phía hai người lắc mình mà đi...

Bước ra vài bước, Nguyệt Vũ liền nhìn thấy Lam Nhược Thiên nằm trên mặt đất, khuôn mặt trở nên trắng bệch, khóe miệng mang theo nhè nhẹ vết máu.

Lúc này tựa hồ vì tiêu hao quá độ nên Lam Nhược Thiên lâm vào trạng thái hôn mê. Trên áo lam dính đầy tro bụi. Dung nhan như ngọc giờ cũng mang theo khí chất phong trần. Khóe miệng dính vết máu cùng sợi tóc hơi tán loạn, khiến cho người này thế nhưng không có một điểm nào là bộ dáng chật vật! Không chỉ có như thế, so với lúc bình thường còn mang theo vài phần khí thế cuồng dã.

Thấy Lam Nhược Thiên không có chuyện gì, chỉ có tiêu hao huyền lực quá nhiều, trong lòng Nguyệt Vũ cũng an tâm. Không ở đó lâu, Nguyệt Vũ đem Lam Nhược Thiên sắp đặt tốt tiếp theo liền đi theo phương hướng của Hoa Phong Khải để tìm kiếm...

Cũng rất nhanh sau đó, Nguyệt Vũ thấy được bóng dáng màu tím của Hoa Phong Khải nằm trên mặt đất.

Hoa Phong Khải nằm trên mặt đất, trên y bào màu tím đồng dạng dính đầy bụi đất. Vốn là tơ lụa thật mềm mại nhưng lúc này cũng đã hỗn độn trên mặt đất.

Trên khuôn mặt trắng nõn như ngọc cũng bởi vì tiêu hao một lượng lớn huyền lực mà bây giờ trở thành trắng bạch. Khóe miệng nhè nhẹ mang theo vết máu màu đỏ, khiến cho tuấn nhan càng trở nên tái nhợt.

Bất quá làm cho Nguyệt Vũ hơi hơi kinh ngạc là Hoa Phong Khải đang hôn mê ngủ say thế nhưng, ngạch, thế nhưng lại ....đáng yêu!

Đúng, chính là đáng yêu!

Chỉ thấy lúc này Hoa Phong Khải nhắm chặt hai tròng mắt. Lông mi dài lại hơi hơi nhếch lên, xinh đẹp khiến cho người ta ghen tị. Đôi môi đỏ bừng thế nhưng lại hơi hơi nhếch lên giống như hài đồng, phiếm phiếm quang mang trong suốt, thật sự là chọc người ta phạm tội! Trên tuấn nhan ngủ say, sau khi bỏ qua khi thì phóng khoáng không kiềm chế được, khi thì thâm trầm đạm mạc, lúc này Hoa Phong Khải trở về nguyên trạng, tốt đẹp giống phong cảnh đẹp nhất trên thế gian!

Không biết có phải cảm giác thấy có người nhìn chằm chằm chính mình hay không, Hoa Phong Khải đột nhiên mở mắt. Sát ý cùng với độ phòng bị cao trong ánh mắt sau khi nhìn thấy người trước mắt thì chậm rãi tán đi. Tựa hồ như người có vẻ mặt xơ xác tiêu điều lúc nãy không phải là hắn!

“Tỉnh.” Nguyệt Vũ thản nhiên chọn mi nói.

Nghe vậy, Hoa Phong Khải vẫn chưa trả lời lại, chỉ kinh ngạc nhìn Nguyệt Vũ. Trong ánh mắt tràn ngập cực nóng, nghiền ngẫm cùng vui vẻ.

Bị nhìn như vậy đến cả người tự nhận là da mặt đủ dầy như Nguyệt Vũ cũng có xúc động da gà rơi đầy đất. Đang chuẩn bị đi xem Lam Nhược Thiên không nhìn thằng nhãi này nữa, trên mặt hắn đột nhiên lộ ra một chút biểu tình ai oán, nói:“Quân Dạ, ngươi xem, ta bị thương. Ngươi không thể vứt bỏ ta a!” nói xong thuận thế bắt lấy tay Nguyệt Vũ...

Lập tức Nguyệt Vũ bị kinh ngạc đến quên phản ứng, chỉ cảm thấy như lọt vào trong sương mù. Đột nhiên cảm giác trên tay truyền đến một cỗ lực đạo, mới phản ứng lại được.

Con mẹ nó, đang diễn ra cái gì ở đây a? Tên biến thái này đang muốn làm gì a? Nhân cách phân liệt cũng không nên có biểu hiện như vậy a!

“Ta đi nhìn xem Lam Nhược Thiên thế nào. Ngươi buông tay.” Nguyệt Vũ thản nhiên nói. Lơ đáng rút tay ra, thoát khỏi dây dưa với Hoa Phong Khải.

Nhìn trong tay mình rỗng tuếch, mí mắt Hoa Phong Khải cụp xuống, trong mắt hiện lên hứng thú. Lại ngẩng đầu, Hoa Phong Khải mang theo tính trẻ con ủy khuất nói:“Quân Dạ, người ta đã bị thương, khụ khụ, còn bị thương không nhẹ! Ngươi cũng không thể vứt bỏ ta lúc này...”

Dáng dấp như vậy, giọng điệu như vậy, làm cho Nguyệt Vũ xấu hổ. Nàng nên phản ứng lại như thế nào? Là trực tiếp không nhìn thằng nhãi này, bỏ chạy lấy người? Hay là nên đi an ủi đi? Hai loại này cũng vẫn có vẻ không thỏa đáng. Chạy lấy người, nhưng tốt xấu gì người ta cũng bởi vì mình mà bị thương. Nhưng bảo nàng an ủi hắn, ngượng ngùng, nàng không có bổn sự này!

“Các ngươi không có chuyện gì đi?”Ngay tại thời điểm Nguyệt Vũ xấu hổ, thanh âm thanh bần của Lam Nhược Thiên truyền đến.

Cho tới bây giờ Nguyệt Vũ chưa bao giờ cảm thấy âm thanh của Lam Nhược Thiên lại êm tai dễ nghe như hôm nay!

“Chúng ta không có việc gì. Ngươi có khỏe không?” Nghe vậy, Nguyệt Vũ xoay người, liền nhìn thấy thân hình thon dài cao lớn của Lam Nhược Thiên, hơi hơi vuốt cằm nói.

“Ai nói ta không sao? Ta bị thương thật nghiêm trọng, được không?”Hoa Phong Khải mặc kệ, sau khi Nguyệt Vũ nói xong thì phản bác nói.

Trong lời nói của Hoa Phong Khải khiến cho Lam Nhược Thiên cùng Nguyệt Vũ liếc nhìn hắn một cái, sau đó dời tầm mắt không nhìn hắn nữa.

Ba người ngồi ngay tại chỗ, chuẩn bị tu luyện để khôi phục lại thể lực. Nhưng đột nhiên vào lúc này cách đó không xa truyền đến một trận hơi thở dao động quỷ dị...

Hơi thở quỷ dị này, khiến cho ba người vừa mới nhắm lại đôi mắt thì lập tức mạnh mẽ mở ra. Khác với vẻ nghi hoặc của Nguyệt Vũ, hai người Lam Nhược Thiên cùng Hoa Phong Khải có vẻ mặt tương đối nghiêm trọng.

“Đây là cái gì?” Tự nhiên Nguyệt Vũ nhìn thấy được ngưng trọng trong mắt hai người nên nghi hoặc mở miệng hỏi. Không biết vì sao, trong lòng Nguyệt Vũ sinh ra một dự cảm không tốt.

“Không biết, bất quá hắn không phải thứ gì tốt đẹp!”khuôn mặt Hoa Phong Khải nghiêm nghị, nghiêm túc trả lời.

Ba người đồng thời đem tầm mắt chuyển hướng ra cách đó không xa, thần thức cũng đồng thời được thả ra. Nhưng mà thần thức vừa thả ra liền bị bắn ngược trở lại...

Cách đó không xa, bởi vì lúc trước đại huyền kỹ chiến đấu kịch liệt nên sương khói tro bụi sinh ra còn chưa tán đi hoàn toàn. Phía trước vẫn như trước là một mảnh sương mù.

Đột nhiên, vốn là không gian sương mù im lặng yên bình, dần dần dâng lên phong vân. Đại địa cũng chậm rãi rung chuyển. Sắc trời sáng sủa lúc trước nhất thời tối sầm lại!

Thiên không hôn ám, không lâu sau lôi xà lóe sáng xẹt qua, đồng thời vang lên từng trận sấm giật.

“Ha ha ha, ta nói rồi, ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi. Hôm nay là ngày chết của các ngươi, tất cả đều phải chết!” Bên trong từng trận tiếng sấm, thế nhưng lại vang lên thanh âm dữ tợn của Cùng Kỳ. Thanh âm tàn nhẫn như vậy so với tiếng sấm còn vang dội hơn nhiều.

Thình lình xảy ra chuyển biến, làm cho ba người Nguyệt Vũ trở nên khiếp sợ. Căn bản bọn họ không có dự đoán được Cùng Kỳ còn chưa có chết. Một chiêu kia, còn không thể giải quyết được Cùng Kỳ?!

Nhưng đợi đến khi nhìn thấy cảnh tượng ở phương xa họ đều hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Trên bầu trời, cùng với lôi điện cuồn cuộn, thân thể thật lớn của Cùng Kỳ chậm rãi xuất hiện, vẫn là bộ dáng bề ngoài như trước kia, duy nhất không đồng bộ là Cùng Kỳ hiện giờ là thân thể trong suốt.

Bản thể trong suốt, không thể nghi ngờ đây là trạng thái linh hồn.

Lập tức mấy người liền hiểu được, một kích kia đã đem Cùng Kỳ đánh chết, nhưng linh hồn của hắn lại chạy ra được. Bất quá linh hồn cũng không có vấn đề gì, bởi vì linh hồn cũng không có công kích thực chất. Quan trọng là Cùng Kỳ thế nhưng là linh hồn hiến tế, do đó khiến cho công kích linh hồn của mình trở nên hiệu quả như công kích thật thể! Không chỉ có như thế, sau khi linh hồn hiến tế thực lực còn có thể tăng lên rất nhiều! Bất quá trả giá cho linh hồn hiến tế chính là hôi phi yên diệt!

Nhìn thật hình thật lớn của Cùng Kỳ, ba người vẻ mặt ngưng trọng. Bây giờ bọn họ có thể nói là đã sơn cùng thủy tận, đừng nói đả bại Cùng Kỳ, cho dù là một con chí tôn nào đó tùy tiện đến bọn họ cũng không đối phó được. Huống chi Cùng Kỳ này lại là thượng cổ mãnh thú, hiện tại đã là thực lực Thất Nguyệt chí tôn!

Mắt thấy, linh hồn hiến tế của Cùng Kỳ sắp hoàn thành, ba người bị cỗ lực đạo cường đại này áp chế không thể cử động. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Cùng Kỳ hiến tế xong, sau đó mở miệng thật lớn hướng về phía bọn họ công kích...

“Ai dám đụng đến khế ước giả của ta!” Đột nhiên một thanh âm khí phách sắc bén vang lên...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.