Đặc Công Hàn Phi

Chương 3-2: Giáo huấn Ngọc Anh (2)



Bạch Tử Linh trong lòng thầm khinh bỉ Đỗ Thanh Triệt cùng Bạch Phi Nhược.

Theo như trong trí nhớ của ‘nàng’ thì mỗi lần nàng đi tìm Đỗ Thanh Triệt đều do được nha hoàn của Bạch Phi Nhược thông báo. Và cứ mỗi lần như vậy, ‘nàng’ không chỉ khiến Đỗ Thanh Triệt tức giận, còn khiến Bạch Phi Nhược phải khóc.

Nếu là Bạch Tử Linh trước kia hẳn là sẽ không nghĩ nhiều như vậy nhưng hiện tại thì khác… Nàng thật không biết trước kia chỉ là tình cờ hay tất cả điều là do Bạch Phi Nhược sắp xếp? Nếu là do Bạch Phi Nhược sắp xếp thì liệu Bạch Phi Nhược có thật sự ngây thơ yếu đuối như vẻ ngoài?

“Đúng vậy, thật hâm mộ tứ tiểu thư, nếu ta cũng gặp được người như Đỗ thiếu gia thì làm thiếp ta cũng chịu!”

Nha hoàn bên cạnh bĩu môi: “Ngươi đừng có mà mơ mộng, chúng ta làm sao có thể so với tứ tiểu thư?”

Nha hoàn lộ vẻ bất mãn: “Ta chỉ nói thôi mà!”

Lúc này có một nha hoàn tiến lại chỗ hai người, nha hoàn đó nhanh chóng mở miệng hỏi: “Hai người các ngươi là đang nói gì? Nói cho ta biết với a!”

“Ngươi thật nhiều chuyện, chúng ta có nói gì đâu?”

Hai nha hoàn liếc mắt nhìn nhau, nha hoàn này là người rất nhiều chuyện. Dường như trong phủ có tin tức gì thì nàng ta là người đầu tiên biết được. Dù sao thì cái miệng hại cái thân, ít nói thì tốt hơn.

Nha hoàn đó lộ vẻ thần bí: “Được rồi, không nói chuyện này. Ngươi nghe tin gì chưa?”

“Tin gì?” Hai nha hoàn đồng thanh mở miệng.

“Ha ha, ta biết chắc chắn các ngươi không biết mà!”

“Tin gì mau nói!” Nha hoàn lộ vẻ sốt ruột.

“Chính là a, ngươi biết Thanh Nhi chứ?”

“Biết a, nàng chính là nha hoàn bên cạnh ‘phế vật’ đó!”

“Đúng vậy, đúng vậy!” Nha hoàn bên cạnh phụ họa.

“Nhưng nàng ta thì làm sao?” Nha hoàn khó hiểu.

Bạch Tử Linh vốn đang muốn rời đi tìm Thanh Nhi nhưng khi nghe nha hoàn kia nhắc đến Thanh Nhi thì bước chân chợt dừng lại.

Nàng vốn không có hứng thú với cái đám nha hoàn nhiều chuyện này nhưng nha hoàn kia nhắc đến Thanh Nhi hẳn là nàng ta biết Thanh Nhi đang ở đâu. Nhìn bộ dạng thần thần bí bí của nàng ta nàng âm thầm buồn bực. Rốt cuộc Thanh Nhi xảy ra chuyện gì?

“Làm sao a? Chính là nàng ta ấy, cư nhiên dám trộm thức ăn của phu nhân! Hiện tại nàng ta đang bị Ngọc Anh - nha hoàn của Đại phu nhân xử phạt ở phòng bếp đấy!”

“Cái gì?! Nàng ta to gan như vậy?!”

“Thật không thể tin được, theo ta được biết thì nàng ta rất yếu đuối cơ mà?”

“Đúng đó, ngươi không nói dối chứ?!”

“Hừ! Các ngươi không tin thì đến phòng bếp xem đi, xem ta có nói dối không!”

“Mau đi, mau đi!”

“…”

“…”

Bạch Tử Linh nhẹ nhàng bước ra từ sau cây, ánh mắt nàng lạnh lùng như băng, không khí xung quanh nàng dần thay đổi.

Thanh Nhi trộm thức ăn của Đại phu nhân? Hiện đang bị xử phạt?! Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra? Tại sao Thanh Nhi lại trộm thức ăn?!

Chẳng lẽ… Ánh mắt nàng lóe lên tia sáng khác thường, nàng vội bước nhanh về phía trước.

Phòng bếp.

Xung quanh phòng bếp, người đông như kiến, mọi người xếp thành một cái vòng tròn, ánh mắt đều dõi theo vào trung tâm vòng tròn, dường như nơi đó có gì rất đáng chú ý.

“Này, thật không ngờ nàng ta to gan như thế…”

“Đúng vậy, thật không thể tin được…”

“Ngươi nói thử xem, có phải nàng ta trộm thức ăn của phu nhân cho ‘phế vật’ hay không…?”

“Thiên a! Không phải chứ? Nàng ta thật sự trung thành vậy ư?!”

“Chứ gì nữa…”

Xung quanh không ngừng phát ra tiếng xì xào to nhỏ, mọi người không ngừng chỉ chỏ vào trung tâm vòng tròn.

Ở trung tâm vòng, có một nữ tử thân thanh y đang quỳ, gương mặt cúi xuống, nàng bất khuất cắn môi, mặc cho mọi người chỉ chỏ nàng chỉ cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt áo, tay nàng đều hiện rõ những lần đỏ do roi quất.

“Thanh Nhi, ta nói cho ngươi biết, ngươi có phải lấy trộm thức ăn cho ‘phế vật’ hay không?”

Phấn y nữ tử ngồi trên ghế, đối diện với nữ tử đang quỳ. Ánh mắt cao ngạo nhìn nữ tử đang quỳ, nàng lạnh lùng cất tiếng. Hừ! Nha hoàn này thật to gan, bị nàng đánh mấy roi vậy mà vẫn cứng đầu không chịu nói. Nàng ta trung thành với ‘phế vật’ đó đến vậy sao?! Hay lắm, nếu nàng ta muốn chết thì nàng ngại gì không giúp nàng ta!

“Ta không có!”

Nàng không biết chuyện gì xảy ra, nàng chỉ tình cờ đi ngang qua nhà bếp, không nghĩ tới lại bị vu oan là trộm thức ăn của Đại phu nhân.

Mặc dù nàng giải thích rất nhiều lần nhưng bọn họ vẫn không tin, thậm chí còn dùng roi quất nàng!

Nàng thật sự muốn phản kháng… Nhưng nghĩ đến tiểu thư… Nàng lại bất lực không dám làm gì.

“Thanh Nhi, ngươi thật đáng khen, trung thành với chủ tử của mình như vậy…”

Thanh Nhi nghe vậy bèn ngước mặt lên nhìn phấn y nữ tử, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.

Phấn y nữ tử này chính là Ngọc Anh - nha hoàn của Đại phu nhân, nàng ta thường ỷ mình là nha hoàn của phu nhân mà đi bắt nạt người khác. Trước kia nàng ta còn hay bắt nạt tiểu thư, tiểu thư vẫn im lặng không nói nên nàng cũng không thể làm gì hơn. Bây giờ lại để nàng ta nắm điểm yếu của nàng, với lại nàng và nàng ta rất không hòa thuận.

Tất nhiên rồi, một người là nha hoàn của Đại phu nhân, một kẻ là nha hoàn của Nhị phu nhân. Đại phu nhân từ trước đến giờ đều thấy Nhị phu nhân như cái gai trong mắt, kể khi Nhị phu nhân đã mất mà Đại phu nhân vẫn cho người đàn áp cốt nhục do Nhị phu nhân sinh ra. Nói xem, bọn họ liệu có hòa thuận được không?! Hiện tại lại bị nàng ta vu oan là trộm thức ăn, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho nàng!

“Thanh Nhi à Thanh Nhi, ngươi sao lại vì bảo vệ ‘phế vật’ mà lại phải chịu khổ như thế này…? Ngươi a… Thật không hiểu nổi, ‘phế vật’ đó đúng là tốt số, bị Đỗ thiếu gia từ chối mà vẫn có một nha hoàn trung thành với mình…” Ngọc Anh bước đến gần Thanh Nhi, tay nâng cằm Thanh Nhi lên để đối diện với nàng ta. Nàng ta nở nụ cười nhẹ nhàng khiến cho mọi người đều nghĩ rằng nàng ta là một nha hoàn lương thiện, nghĩ về lợi ích của Thanh Nhi nhưng lời nói có bao nhiêu châm chọc!

Trên dưới Hữu Thừa tướng phủ ai chẳng biết Ngọc Anh thật ra là người giả nhân giả nghĩa. Trước mặt người có địa vị cao hơn mình, nàng ta liền a dua nịnh nọt.

Còn trước mặt đám nhà hoàn mà nàng ta cho là thấp kém liền khác hẳn, bộ dáng kiêu ngạo như khổng tước thật khiến người khác chán ghét!!! Nhưng mọi người trong phủ đều sợ hãi nàng ta, ai bao nàng ta có hậu đài vững chắc như vậy chứ?

Thanh Nhi tức giận nhìn chằm chằm Ngọc Anh, ánh mắt nàng như muốn thêu đốt Ngọc Anh.

Ngọc Anh bị nàng nhìn càng tức giận, mở miệng toàn nói lời cay độc.

“Hừ, ngươi trừng cái gì? Thanh Nhi a Thanh Nhi, ta đây nói cho người biết, tiểu thư ‘phế vật’ của ngươi ấy... Thật không biết xấu hổ, làm mất mặt Hữu Thừa tướng phủ chúng ta... Nàng ta...”

“Phịch!”

Thanh Nhi tức giậnđứng phất dậy, đẩy Ngọc Anh ra, lạnh lùng nói: “Ngọc Anh, ta nói cho ngươi biết, ngươi muốn nói ta cái gì cũng được nhưng ta không cho phép ngươi nói tiểu thư ta như vậy!!!”

Nàng vốn muốn nhịn để cho qua chuyện, nhưng không nghĩ tới Ngọc Anh cư nhiên không chịu buông tha. Mở miệng ra là nhục mạ tiểu thư nàng…

“Ngươi…” Ngọc Anh không ngờ Thanh Nhi lại phản kháng. Lúc không đề phòng liền bịđẩy ngã khiến cả người đau đớn, nàng ta được nha hoàn bên cạnh đỡ đứng lên.

Mặc dù Thanh Nhi không dùng quá nhiều sức nhưng nàng là người luyện võ, đối với Ngọc Anh suốt ngày kiêu căng phách lối không biết chút gì về võ công thì đúng là rất đau!

“Thanh Nhi, ngươi giỏi lắm!!!” Sau khi được đỡ đứng lên, Ngọc Anh đẩy nha hoàn đang đỡ nàng ra, nàng ta bước đến trước mặt Thanh Nhi, ánh mắt đầy tức giận nhìn chằm chằm Thanh Nhi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Thanh Nhi khẽ mím môi, không phải nàng sợ nàng ta mà là nàng kiêng kỵ nàng ta. Nàng ta là người của Đại phu nhân, Đại phu nhân vốn không vừa mắt tiểu thư… Nếu nàng ta nói với Đại phu nhân thì hẳn tiểu thư sẽ bị nàng liên lụy!

“Hừ, Thanh Nhi, vẻ mặt của ngươi là sao? Không phải ngươi đẩy ta ư?! Bày ra cái vẻ mặt này để cho ai coi hả!!!”

Giọng nói của Ngọc Anh đầy chanh chua, trong lòng cực kì chán ghét Thanh Nhi.

Thanh Nhi lạnh lùng nhìn Ngọc Anh, ánh mắt nàng lộ vẻ bất khuất khiến Ngọc Anh tức giận, giơ tay tát lên định má nàng.

“Chát!” Một tiếng vang dội cả phòng bếp, mọi người đều nín thở nhìn cảnh trước mặt. Chỉ thấy tay Ngọc Anh vẫn đang giơ ra, nhưng mặt Thanh Nhi vẫn vẻn vẹn không thấy dấu tay. Trái lại mặt Ngọc Anh, năm bàn tay in trên mặt nàng ta, gương mặt nàng ta vì thế mà sưng lên, ửng đỏ.

Ngọc Anh chỉ cảm thấy đầu óc nàng ta như quay cuồng, bên má trái đau rát. Nàng ta đưa tay ôm lấy má trái của chính mình, trừng mắt nhìn về phía trước, sau đó nàng ta bỗng kinh ngạc trố mắt nhìn.

Một thân tử y cũ kĩ, chất liệu vải thô sơ, nhìn ngay là biết không quý giá gì, thân thể mảnh mai, mái tóc được cố định bởi một cây trâm gỗ đơn sơ, làn da trắng nhợt, gương mặt xấu xí khiến người khác chán ghét.

Nhưng... Khí chất xuất trần, ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo, nếu không phải vì gương mặt xấu xí thì nữ tử này sẽ khiến cho người khác phải điên đảo. Mà nữ tử này... Lại chính là ‘phế vật’ Bạch Tử Linh!!!

Thanh Nhi đưa tay ôm, vốn nghĩ đau đớn sẽ đến rất nhanh nhưng... Nàng hoàn toàn không cảm nhận được. Nhẹ nhàng mở mắt ra, không thể tin được nhìn bóng dáng trước mắt. Một thân tử y đơn sơ ôm lấy thân hình gầy gò ốm yếu, mái tóc dài bay trong gió, nhìn bóng lưng thôi cũng khiến cho người khác cảm thấy xuất trần.

“Người của ta, không phải một kẻ như ngươi muốn đánh là đánh!!” Giọng nói lạnh lùng vang lên, ánh mắt Bạch Tử Linh đầy sát khí nhìn Ngọc Anh.

Sau khi biết tin Thanh Nhi bị xử phạt nàng liền lập tức đến phòng bếp, nàng dựa vào trí nhớ của chính mình để tìm đường đến. Trên đường đi, mọi người dường như đều bị thu hút bởi việc đang diễn ra ở phòng bếp nên tất cả đều đến phòng bếp, cũng không khó để tìm đến nơi này, chỉ cần đi theo đám người đó.

Vừa đến nơi nàng đã thấy phấn y nữ tử muốn đánh Thanh Nhi, nàng liền không do dự mà xông vào cho nữ tử đó một bạt tay. Người của Bạch Tử Linh nàng, không phải muốn đánh là đánh được!!!

Mặc dù không ở cùng Thanh Nhi quá lâu, nhưng trực giác cho nàng biết Thanh Nhi có thể tin tưởng. Hơn nữa trước kia không ít lần Thanh Nhi bảo vệ nàng, hiện tại nàng phải bảo vệ Thanh Nhi, nàng đã hứa với ‘nàng’.

Hơn nữa… Chuyện ngày hôm nay, đều là do nàng mà ra. Dùng ngón chân suy nghĩ cũng biết Thanh Nhi bị người khác hãm hại, mà nếu không phải nàng nhu nhược yếu đuối thì Thanh Nhi làm sao có thể bị bắt nạt.

Giọng nói của Bạch Tử Linh khiến Ngọc Anh giật mình choàng tỉnh, nàng ta hơi run rẩy nhìn Bạch Tử Linh. Dường như không thể tin được hành động và lời nói của Bạch Tử Linh, nàng ta khẽ nhíu mày suy tư.

Tại sao hôm nay ‘phế vật’ này lại dám ăn nói như vậy với nàng ta? Còn dám đánh nàng ta nữa? Hơn nữa ánh mắt của ‘phế vật’… Khiến cho người khác sợ hãi!

Nhưng vậy thì sao chứ? Nàng ta bất quá chỉ là một ‘phế vật’, hẳn là quá kích động nên nàng ta mới dám ra tay đánh nàng?! Dù thế nào thì nàng cũng sẽ nói lại với phu nhân để xem phu nhân trừng phạt nàng ta như thế nào!

Nghĩ vậy, Ngọc Anh cố gắng áp chế nỗi sợ hãi xuống, nàng ta ngưỡng mặt kiêu ngạo nhìn Bạch Tử Linh, mạnh miệng nói: “Hừ, ngươi bất quá cũng chỉ là một ‘phế vật’ mà dám ra tay đánh ta? Thật không biết sống chết! Hữu Thừa tướng có một tiểu thư như ngươi thật là một sự sỉ nhục, mẫu thân ngươi xuất thân thấp hèn mới có thể đẻ ra hạng ‘phế vật’ như ngươi...”

“Chát!”

“Phịch!”

Cùng với tiếng tát tay, một tiếng như có đồ ngã xuống đất đồng thời vang lên.

Mọi người kinh ngạc nhìn một màn này, ‘phế vật’ chỉ vung tay tát Ngọc Anh một cái mà nàng ta đã văng ra xa?! Đây là ‘phế vật’ ư?! Là ‘phế vật’ yếu đuối nhu nhược ư?! Thật không thể tin được! ‘Phế vật’ dám đánh người? Hơn nữa người đó còn là Ngọc Anh - nha hoàn của Đại phu nhân!!! Lão Thiên a, rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra vậy?

Thanh Nhi há to mồn đến nổi có thể nhét vừa một quả trứng gà, ôi, nàng là đang nằm mơ ư? Tiểu thư nàng...

Ngọc Anh dường như cảm thấy cả người đau ê ẩm, nàng ta không tài nào đứng dậy được, nhưng lúc này lại không có ai đến đỡ nàng ta bởi vì họ đều bị hành động của Bạch Tử Linh làm cho kinh ngạc. Máu chảy từ khóe miệng xuống khiến nàng ta sợ hãi nói không nên lời, trong lòng nàng ta giờ phút này thầm sinh ra một nỗi sợ hãi đối với Bạch Tử Linh. Ánh mắt nàng ta tràn ngập sợ hãi, tựa như con thỏ nhỏ bất lực trước mắt thợ săn.

“Ta ghét nhất hạng người cứ mở miệng ra là thích sỉ nhục người khác, ngươi biết không... Gương mặt của ngươi nhìn rất xinh đẹp... Nếu ngươi còn nói nữa, ta không dám đảm bảo rằng gương mặt xinh đẹp của ngươi liệu có...”

Bạch Tử Linh lạnh lùng lên tiếng, nàng giơ tay khẽ vén lọn tóc, động tác vô cùng tự nhiên khiến người khác không thể tin được hành động vừa rồi của nàng.

Trừng phạt nàng ta như vậy còn nhẹ, nàng ta không chỉ bắt nạt Thanh Nhi, sỉ nhục mẫu thân Lạc Tuyết, hơn nữa trước kia nàng ta vẫn hay gây khó dễ cho nàng! Bất qua chưa phải lúc để giết nàng ta, hiện tại nếu giết nàng ta thì hẳn Viên Minh Hân sẽ không bỏ qua cho nàng. Với thế lực của nàng hiện tại không thể chống lại Viên Minh Hân được.

Nàng cần chút thời gian xây dựng thế lực cho chính mình, đến lúc đó không cần phải kiêng kỵ bất kì kẻ nào!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.