Đặc Công Hàn Phi

Chương 8: Kết giao




“Lãnh công tử, vị cô nương này… Đã đến phòng chữ Thiên!”

Bước vào phòng, cảm giác đầu tiên chính là thoải mái!

Căn phòng trang trí vô cùng tinh tế, đồ trang trí bằng gỗ tinh xảo, nhìn đẹp mắt vô cùng.

Căn phòng gồm có một cái bàn tròn ở giữa, xung quanh đặt sáu bảy cái ghế. Khăn trải bàn bàn màu đỏ, hoa văn trang trí bắt mắt.

Ngoại trừ chiếc bàn tròn, trong căn phòng còn có một chiếc giường nhỏ, màn che được buộc hai bên. Ngoài ra còn nhiều vật trang trí nhỏ khác, nhưng giá trị tuyệt đối không tầm thường!

Nàng buông tay Lãnh Vô Quân ra, tự nhiên đi đến bên cửa sổ.

Làn gió nhẹ của mùa hè thổi vào, khiến tóc nàng bay phấp phới.

Từ đây nhìn xuống có thể thấy được hết thảy mọi việc bên dưới. Dòng người không ngừng qua lại, mọi người vẫn đang tiếp tục xếp hàng.

Mặt trời càng lên cao, ánh nắng chói chang khiến nàng không khỏi nheo mắt.

“Vậy... Xin hỏi Lãnh công tử cùng vị cô nương đây... Muốn gọi món gì ạ…”

Tiểu nhị ngập ngừng mở miệng, bóng lưng của vị cô nương này thật đẹp. Hèn gì ngay cả Lãnh công tử không gần nữ sắc cũng bị vị cô nương này thu phục!

Bạch Tử Linh nghe vậy liền xoay người, lười biếng mở miệng:

“Phong Nguyệt Lâu các ngươi có món gì ngon nhất cứ đem hết ra đây…”

Nàng không phải người kén ăn, chỉ cần là thức ăn ngon thì nàng đều thưởng thức!

“Dạ…”

Tiểu nhị mặc dù kinh ngạc nhưng vẫn nghe lời mà đi chuẩn bị. Dường như vị cô nương này không phải là người kinh thành! Nếu không sao lại không biết Phong Nguyệt Lâu hắn có món ăn nào ngon?!

Tiểu nhị lui ra ngoài, để lại căn phòng cho bốn người mỗi suy nghĩ khác nhau.

Thanh Nhi bên cạnh thầm lo thay tiểu thư nàng... Vị công tử này, nhìn thế nào cũng không phải người tầm thường... Liệu có hay không...

Trong phòng yên tĩnh đến lạ thường. Bỗng, một giọng nói lạnh lẽo phá vỡ bầu không khí nặng nề.

“Ngươi, là ai…?”

Thanh âm thật dễ nghe! Bạch Tử Linh không khỏi nhìn hắc y nam tử thêm vài lần.

Ánh mắt đánh giá của nàng khiến Lãnh Vô Quân chợt nhíu mày. Nữ nhân này thật to gan! Nàng là người đầu tiên dám nhìn hắn bằng ánh mắt như vậy. Hắn bỗng cảm thấy bản thân như một bình cổ quý giá, mà nàng lại như một người mua hàng khó chịu, không ngừng soi mói, đánh giá.

Bạch Tử Linh đến gần hắc y nam tử, bộ dạng của hắn khiến nàng cảm thấy buồn cười. Nam nhân này thật thú vị!!!

“Ta gọi Bạch Tử Linh!”

Lãnh Vô Quân nhíu mày, hắn không quen nàng!

“Vậy còn ngươi? Ngươi là ai?”

Bạch Tử Linh hứng thú nhìn hắn, vừa gặp nàng đã biết hắn không phải người tầm thường! Chỉ cần gương mặt và khí chất này...

“Lãnh Vô Quân!” Lạnh nhạt phun ra ba chữ, Lãnh Vô Quân bước qua nàng, đến bên bàn ngồi xuống.

Nàng không cho hắn cảm giác chán ghét như những người khác, nhưng không có nghĩa là hắn không chán ghét nàng.

Nghĩ đến chuyện vừa nãy, hắn không khỏi nhíu mày, tức giận trừng mắt nhìn nàng.

Bạch Tử Linh vô tội bị hắn trừng mắt, liền không phục mở miệng: “Ngươi trừng ta như vậy làm gì!”

Bạch Tử Linh bĩu môi, nam nhân này thật keo kiệt. Chẳng phải chỉ nắm tay hắn có tí xíu thôi sao? Hắn nhìn nàng như vậy là ý gì?!

“Ngươi... Lợi dụng ta!”

Lãnh Vô Quân không phải người ngu! Hành động của nàng vừa nãy hắn đã biết hắn bị nữ nhân này lợi dụng!

Mà khiến hắn tức giận chính là lí do nàng lợi dụng hắn... Chỉ vì một bữa cơm!!!

Bạch Tử Linh nghe vậy liền gật đầu, thành thực đáp: “Đúng vậy!”

Nàng quả thật là lợi dụng hắn!

Dù sao nàng cũng đã tốn công sức để đến nơi này, sao có thể đi tay không về chứ! Muốn trách là trách hắn xuất hiện đúng lúc, để nàng lợi dụng!

Mà nói thật, nếu hắn không xuất hiện... Nàng thực sự phải chịu đói a!

Lời vừa nói ra, không khí trong phòng đột nhiên thay đổi hẳn, nhiệt độ trong phòng giảm đến mức thấp nhất. Đến Thanh Nhi bên cạnh còn phải run rẩy.

Thanh Nhi cực kì kinh ngạc, nàng biết vị hắc y công tử kia không phải người tầm thường. Nhưng không nghĩ đến hắn lại là là...

Lãnh Vô Quân!

Lãnh gia công tử? Yến Kinh ‘Đệ nhất công tử’!!!

Ở Yến Kinh, không ai không biết danh tiếng của vị Lãnh công tử này.

Thân phận vô cùng tôn quý, là nhi tử duy nhất duy nhất của Vĩnh An trưởng công chúa cùng Khương Định Hầu gia!

Hai mươi năm trước, Vĩnh An trưởng công chúa một lần trốn ra khỏi cung, không ngờ lại gặp phải Khương Định Hầu vừa được Hoàng thượng sắc phong. Nam có ý, nữ có tình. Thế là hai người nên duyên vợ chồng.

Nghe đồn tình cảm hai người rất tốt, Khương Định Hầu đã thề đời này chỉ có một thê tử là Vĩnh An trưởng công chúa! Chuyện tình của hai người khiến dân chúng ngưỡng mộ không thôi.

Sau đó họ có một nhi tử, gọi Lãnh Vô Quân! Lãnh công tử từ nhỏ đã không thích đến gần người khác. Ngay cả Khương Định Hầu cùng Vĩnh An trưởng công chúa cũng không ngoại lệ!

Lãnh công tử tuy tuổi còn nhỏ đã sớm bộc lộ tài năng thiên bẩm, trở thành Đệ nhất công tử của Thành Thiên Quốc. Được Hoàng thượng vô cùng sủng ái!

Thanh Nhi cảm thấy như mở rộng tầm mắt, nàng không ngờ mình lại có cơ hội gặp gỡ với Lãnh công tử đây!

Nhưng dường như Lãnh công tử không giống lời đồn a? Không gần nữ sắc??! Không thích người khác đến gần...

Hộ vệ bên cạnh Lãnh Vô Quân cũng cảm thấy kì quái.

Hắn theo chủ tử từ nhỏ, hắn rất hiểu rõ chủ tử. Chủ tử tuyệt đối không thích người khác đến gần, càng đừng nói là gần nữ sắc... Nhưng dường như đối với vị tiểu thư này... Công tử nhà hắn không phản đối nàng đến gần a?!

Bạch Tử Linh bộ dạng không để ý, nàng mỉm cười: “Chậc, ngươi nổi nóng gì a. Dù sao thì chúng ta đã phối hợp rất tốt!”

Lãnh Vô Quân không để ý đến nàng, ánh mắt hắn nhìn về phía cửa sổ.

Bộ dạng này... Hắn không phải là đang giận dỗi chứ?!

Bạch Tử Linh thầm bĩu môi, keo kiệt!

Nàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh hắn. Hắn chỉ liếc mắt nhìn nàng, không nói.

“Này này, ngươi đường đường là nam nhân, giận dỗi cái gì chứ!”

Lãnh Vô Quân nhíu mày, giận dỗi? Đó là gì? Hắn không biết, hơn nữa hắn cũng không giận dỗi. Chỉ là hắn không thích... Chẳng ai thích cảm giác bị người khác lợi dụng cả... Mà nhất là lợi dụng chỉ vì một bữa cơm!

“Này, ta phát hiện ngươi thực thích nhíu mày!”

Bạch Tử Linh đưa tay chạm vào giữa chân mày hắn, nhẹ vuốt.

Nam nhân này thực thích nhíu mày!

Sư phụ nàng từng nói, con người thường có nhiều áp lực họ sẽ sinh ra một thói quen nhỏ, đó là nhíu mày!

“Nhíu mày mau già lắm…”

Nàng không thích nhìn người khác nhíu mày, bởi vì nhíu mày là đang thể hiện cảm xúc của bản thân. Mặc kệ vô tình hay cố ý, đối với đặc công như nàng thì đó chính là nguy hiểm đến tính mạng!

Nàng là người rất yêu bản thân mình, sẽ không vì người khác mà hi sinh bản thân! Phải biết luôn đeo mặt nạ, bất kể trong tình huống gì.

Đó là những thứ nàng được dạy! Không được thể hiện cảm xúc chân thực của bản thân!

Mà nam nhân này... Hắn dường như chính là một người vô tâm. Nàng nhìn vào đôi mắt hắn, chỉ thấy trong đó là sự cô đơn trống trãi... Rất giống với nàng lúc nhỏ - lúc nàng vừa đặt chân vào tổ chức! Trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác... Quen thuộc...

Lãnh Vô Quân ngẩn ra. Cảm giác mềm mại ở giữa chân mày khiến hắn bối rối... Nữ nhân này, ánh mắt nàng... Nàng rốt cuộc...

Thanh Nhi cùng Lãnh Nhất bên cạnh sớm đã đứng hình!

Rốt cuộc bọn họ đã thấy gì vậy a? Tiểu thư nàng (Chủ tử hắn) sao lại thân mật với Lãnh công tử (vị tiểu thư đó) như vậy?! Hành động này...

“Cốc cốc!”

Cánh cửa mở ra, tiểu nhị trên tay cầm khây thức ăn bất động nhìn hành động của hai người trong phòng.

Trời ơi! Hắn rốt cuộc nhìn thấy gì a? Trong phòng, tử y nữ tử thân mật vuốt chân mày cho hắc y nam tử! Mà hắc y nam tử lại chỉ dịu dàng nhìn nàng...!!!

Bạch Tử Linh vội rút tay lại, trong lòng không ngừng mắng chửi bản thân. Sao nàng lại để bản thân mất tự vệ như vậy, mặt nạ của nàng trong phút chốc liền biến mất!

Nhịn không được liếc mắt nhìn Lãnh Vô Quân, chính tại nam nhân này a, hắn thi triển mị thuật với nàng! Nếu không sao nàng có thể có cảm thấy quen thuộc với hắn chứ?!

“Đây... Đây là các món ăn nổi tiếng của Phong Nguyệt Lâu chúng tôi…”

Tiểu nhị bị ánh mắt lạnh lẽo của Lãnh Vô Quân làm phục hồi tinh thần. Vội vàng dọn thức ăn lên, trong lòng không ngừng đọc thoại, hắn vừa rồi không thấy gì cả, không thấy gì hết a!

Hương thơm lan tỏa trong không khí, Bạch Tử Linh bị những món ăn trước mắt thu hút, nàng liền quên đi những chuyện vừa nãy, tập trung nhìn vào các món ăn.

Trên bàn gồm bốn món, mỗi món ăn đều được trang trí vô cùng đẹp mắt, hương thơm không ngừng lan toả.

“Chúc các vị ăn ngon miệng…”

Tiểu nhị nói xong liền quay người đi ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại. Hắn thực sự hận không thể biến mất nhanh một chút!

Bạch Tử Linh từ từ tháo xuống khăn che mặt, lộ ra dung nhan khiến người ta...

“Thế nào? Bị ta dọa sợ rồi phải không?”

Bạch Tử Linh cười nhạt. Trên đời này có hai loại người phải đeo mặt nạ. Một loại người chính là có nhan sắc khuynh thành, loại người còn lại là xấu đến ma chê quỷ hờn... Mà Bạch Tử Linh nàng thuộc loại người thứ hai.

Dù không biết dưới lớp dịch dung kia dung mạo thật sự của nàng ra sao, nhưng nàng cũng không quan tâm lắm, đó chỉ là lớp vỏ bên ngoài mà thôi!

Lãnh Vô Quân không che dấu nổi kinh ngạc. Hắn cứ nghĩ dưới lớp khăn che mặt hẳn là gương mặt khuynh quốc khuynh thành không ngờ...

Gương mặt đầy tàn nhan, trên mặt len lõi vài vết sẹo, trong đó có một vết sẹo to đùng ở má trái nhìn vô cùng ghê rợn.

“Đối với ta xấu đẹp không quan trọng. Đó chỉ là lớp vỏ bên ngoài, ta không quan tâm lắm...”

Đúng vậy, mặc dù có chút kinh ngạc đối với dung mạo của nàng nhưng một người vốn không đặt thứ gì vào trong mắt thì xấu hay đẹp gì đều như nhau.

Lãnh Nhất bên cạnh không bình tĩnh như chủ tử của hắn. Khi nghe tên của tử y nữ tử hắn đã hoài nghi rằng liệu nàng có phải là ‘phế vật’ Bạch Tử Linh trong lời đồn, nhưng khi thấy được gương mặt dưới lớp khăn che hắn mới biết được hắn không lầm, nàng thật sự là ‘phế vật’ Bạch Tử Linh! Nhưng dường như nàng không giống trong lời đồn... Là một người nhu nhược yếu đuối...?!

Bach Tử Linh mỉm cười, nam nhân này thật hiểu nàng a! Thật đáng kết giao làm bằng hữu!

Bạch Tử Linh gắp một miếng thức ăn, bỏ vào trong miệng, cảm giác thức ăn như tan trong miệng. Thật không hổ danh là ‘Đệ nhất tửu lâu’!

Như nhớ ra điều gì, nàng quay sang nhìn Lãnh Vô Quân, hiếu kỳ hỏi: “Tại sao mọi người đều giữ khoảng cách với người vậy?”

Lãnh Vô Quân im lặng, động đũa gắp thức ăn.

Đối với hắn, khi dùng bữa thì không nên mở miệng nói chuyện.

Bạch Tử Linh buồn bực nhìn Lãnh Nhất bên cạnh hắn ánh mắt như muốn nói: Hắn không nói, ngươi nói!

Lãnh Nhất khó xử liếc mắt nhìn chủ tử, thấy chủ tử không phản ứng hắn liền mở miệng:

“Chủ tử không gần nữ sắc!”

Bạch Tử Linh sửng sốt liếc nhìn Lãnh Vô Quân ánh mắt có chút... Tiếc rẻ!

Lãnh Vô Quân bị nàng nhìn như vậy liền buồn bực, nữ nhân này rốt cuộc đang nghĩ cái gì đây!

“Ta không nghĩ ngươi lại có sở thích như vậy!”

Lời vừa nói ra khiến mọi người quay đầu nhìn.

“... Thích nam nhân a!”

Ở hiện đại nàng gặp nhiều rồi, nhưng không nghĩ đến cổ đại lại...

Sắc mặt Lãnh Vô Quân đen lại. Nữ nhân này rốt cuộc suy nghĩ cái gì mà lại bảo rằng hắn thích nam nhân?

Thanh Nhi trong lòng cảm thán, rốt cuộc tiểu thư nàng dựa vào đâu mà lại có thể kết luận như vậy a?!

“Ai bảo ngươi là ta thích nam nhân?”

“Chẳng lẽ không phải ư?”

Nàng quay sang nhìn Lãnh Nhất với ánh mắt tố cáo, chẳng phải ngươi vừa mới nói hắn không gần nữ sắc ư?

Lãnh Nhất ngớ ra, vội vàng mở miệng: “Chủ tử không thích người khác đến gần!”

Bạch Tử Linh bĩu môi, nam nhân này thật khiến cho nàng hiểu lầm a! Bất quá ở cổ đại có một bằng hữu như hắn cũng thật thú vị.

~~~

Rời khỏi Phong Nguyệt Lâu, Bạch Tử Linh quyết định đi tìm một căn nhà, nàng muốn có một căn nhà để ở. Thừa tướng phủ đối với nàng nói thật sự quá xa lạ...

“Tiểu thư... Tại sao người lại kết giao với Lãnh công tử?” Thanh Nhi ngập ngừng mở miệng, Lãnh công tử... Người này thân phận không hề tầm thường...

“Thanh Nhi, nếu có một ngày ta không còn là Thừa tướng phủ tam tiểu thư thì muội có ở bên cạnh hầu hạ ta không?”

Thanh Nhi vội vàng mở miệng: “Tiểu thư sao người lại nói như vậy chứ? Người là chủ tử của Thanh Nhi, tất nhiên Thanh Nhi phải ở bên cạnh hầu hạ người rồi, mặc kệ người có phải là tiểu thư của Thừa tướng phủ hay không?”

Bạch Tử Linh nghe vậy liền cong khoé môi: “Ta cũng vậy, ta kết giao với Lãnh Vô Quân không phải vì thân phận của hắn, mặc kệ thân phận hắn ra sao thì hắn vẫn là Lãnh Vô Quân, là một người thực sự hiểu ta!”

“Tiểu thư…”

“Thanh Nhi, chúng ta đi mua nhà đi…”

“Dạ…?” Thanh Nhi ngạc nhiên, sao đột nhiên tiểu thư lại muốn mua nhà?!

“Để phòng ngừa vạn nhất...”

Đúng vậy, để phòng ngừa vạn nhất sau này thực sự.....