Đặc Công Tà Phi

Chương 195: Ma quỷ trong ma quỷ



Mười tên hộ pháp Sinh Tử Môn không có lên tiếng đáp lại, cũng không dám lên tiếng đáp lại.

Tiếng máu tươi chảy xuống, cùng với tiếng xương cốt vỡ vụn, thật là một khúc nhạc cực kỳ dễ nghe, rung động tâm hồn nhất thế gian? Được rồi, bọn họ thừa nhận những lời này không có sai.

Khi khúc nhạc này là do bọn hắn tấu lên từ trên người khác -- bọn họ cũng sẽ cảm thấy khúc nhạc này, giống như tiên khúc trên trời, có thể làm cả người bọn hắn cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Nhưng lúc khúc nhạc này là người khác tấu lên từ trên người bọn họ, hoặc là từ trên người đồng bạn của bọn họ -- Die nd da nl e q uu ydo n như vậy khúc nhạc này, liền không thuộc về tiên khúc trên trời nữa rồi.

Một khúc nhạc này là quỷ khúc, quỷ khúc đến từ âm tào địa phủ, xen lẫn tiếng cười nhạo khe khẽ của Hắc Bạch Vô Thường, tay Mạnh bà nâng chén canh tuyệt tình cười âm hiểm, Diêm vương ngục tối cười tàn khốc.

Thân hình chín tên hộ pháp Sinh Tử Môn rơi xuống đất, đầu cúi thấp xuống.

Bọn họ rất muốn giải cứu đồng bạn thoát khỏi bể khổ, nhưng bọn họ cũng không có sức giải cứu. Đừng nói không có sức giải cứu đồng bạn thoát khỏi bể khổ, ngay cả từ trên mặt đất đứng dậy, bọn họ cũng không thể làm được.

Tên nam tử áo lam cao lớn, mặc dù chỉ khẽ vung ống tay áo thêu hoa, khiến thân hình bọn hắn nặng nề rơi xuống, cũng không có để cho bọn họ bị chút nội thương nào xâm nhập vào thân thể.

Nhưng tình hình bây giờ, lại khiến trong lòng bọn hắn hiểu rất rõ ràng.

Một khi bọn họ cố gắng từ trên mặt đất đứng dậy, tên nam tử áo lam cao lớn sẽ lần nữa khẽ vung ống tay áo thêu hoa, “ban thưởng” vận mệnh nặng nề rơi xuống mặt đất cho thân thể bọn họ.

Nếu biết rõ hai chân không cách nào thành công đứng trên đất, bọn họ cần gì phải ngu xuẩn đi thử đây? Như vậy... chỉ sẽ làm thể diện của môn chủ Sinh Tử Môn bọn họ hoàn toàn không có ánh sáng.

Về phần tên hộ pháp Sinh Tử Môn hai chân đang đứng trên đất, cằm bị dây thép của Thượng Quan Ngưng Nguyệt cắm vào bên trong xương nghiễm nhiên trở thành dây đàn, da.nlze.qu;ydo/nn tận tình khảy ra khúc nhạc “tiếng trời”, đầu của hắn cũng cúi thấp xuống, hàm răng gắt gao cắn môi.

Có điều, tay phải nắm chặt chuôi kiếm ngắn ngủn, lại bỗng nhiên giơ cao.

Chẳng qua, chuôi kiếm ngắn ngủn trên tay phải hắn tập kích đến chỗ, cũng không phải là trái tim của Thượng Quan Ngưng Nguyệt phía đối diện, mà là chính trái tim hắn.

Từ lúc Thượng Quan Ngưng Nguyệt bắn ra dây thép màu bạc với tốc độ quỷ dị, trong lòng tên hộ pháp Sinh Tử Môn rõ ràng biết, hắn nếu muốn dùng chuôi kiếm ngắn ngủn công kích, hung hăng xuyên qua trái tim Thượng Quan Ngưng Nguyệt, chỉ sợ cũng chỉ là phí công.

Người của Sinh Tử Môn thà nhận lấy cái chết, tuyệt không chịu nhục.

Hắn mặc dù không cách nào dùng chuôi kiếm ngắn ngủn, hung hăng xuyên qua trái tim Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Nhưng hắn có thể dùng chuôi kiếm ngắn ngủn, hung hăng xuyên qua tim hắn.

Nhìn thấy tên hộ pháp Sinh Tử Môn, không muốn chịu đựng tiếng tấu cằm khuất nhục mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt “ban cho”, giơ cao chuôi kiếm ngắn ngủn trong tay phải lên, lựa chọ hành động tự sát bi tráng.

Hai cánh tay lười biếng đan vào nhau, dáng vẻ Hiên Viên Diễm không lo lắng thưởng thức vở kịch, ý cười mị hoặc trong đôi mắt đen càng đẹp hơn.

Hiên Viên Diễm cũng không có trong nháy mắt đánh rơi chuôi kiếm ngắn ngủn trong tay tên hộ pháp Sinh Tử Môn đang đâm về tim này. Dieenndkdan/leeequhydonnn Nguyệt nhi đang chơi đùa rất vui, nàng há lại sẽ cho phép người khiêu khích nàng, dễ dàng thoát khỏi bể khổ đây?

Chỉ có người khiêu khích Nguyệt nhi, mới có thể sâu sắc cảm nhận được -- nếu muốn tự sát tính mạng, thành công thoát khỏi bể khổ đau đớn, là một việc khó khăn dường nào.

Môn chủ, thứ cho thuộc hạ không có năng lực phục vụ tốt cho người rồi!

Nhưng không, ngay tại lúc tên hộ pháp Sinh Tử Môn cầm chuôi kiếm ngắn ngủn nhắm ngay vào trong ngực bản thân, sau khi từ đáy lòng phát ra một tiếng hô hào rồi đâm chuôi kiếm ngắn ngủn vào trong ngực bản thân thì trong nháy mắt --

Ngón tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt thon thon vẫn chậm rãi lôi kéo dây thép màu bạc như cũ, khiến tiếng đầu khớp xương vỡ vụn lãnh lẽo tấu lên trong gió đêm, đôi mắt ngọc vốn mị hoặc khép lại, bỗng chốc mở ra.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nếu nhanh chóng rút dây thép màu bạc ra khỏi cằm tên hộ pháp Sinh Tử Môn này, sau đó dùng dây thép màu bạc đánh bay chuôi kiếm ngắn ngủn trên tay phải tên hộ pháp Sinh Tử Môn với ý đồ dùng để tự sát tính mạng, quả thật chính là dễ dàng.

Nhưng, một khúc ca “ tiếng trời tuyệt mĩ” đổ máu vỡ xương này, hôm nay nàng khảy đàn rất hăng say nha.

Nàng cũng không muốn bởi vì dây thép màu bạc đột nhiên rút ra, mà dẫn đến một khúc ca tiếng trời “tuyệt mĩ “ xuất hiện đoạn âm tỳ vết nào phá hư nhã hứng.

Cho nên, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng không có để cho dây thép màu bạc rút ra khỏi cằm, chỉ là đầu hơi lắc trái lắc phải dao động theo gió, từ đôi môi đỏ cũng bật ra tiếng cười mười phần giễu cợt.

“Chậc chậc chậc... Không có sức đối địch, tự sát tính mạng, là hành vi hèn nhát. Hóa ra môn chủ Sinh Tử Môn uy hiếp giang hồ, dieendaanleequuydonn chẳng qua là một tên hèn nhát trong hèn nhát, nếu không hắn sao có thể hết lòng dạy dỗ ra thuộc hạ hèn nhát một khi không có sức đối địch, sẽ tự sát tính mạng đây?”

Tên hộ pháp Sinh Tử Môn đã để chuôi kiếm ngắn ngủn đâm rách xiêm y màu đen và tầng ngoài da thịt. Vừa mới chuẩn bị đâm chuôi kiếm ngắn vào trong da thịt, xuyên qua tim bên trong tầng da thịt, lại bỗng nhiên dừng cử động tự sát.

Tên hộ pháp Sinh Tử Môn có ý đồ tự sát, từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên vô cùng sâu sắc thể nghiệm được -- cái gì gọi là chân chính muốn sống không được, muốn chết không xong.

Với tốc độ quỷ dị của tên nam tử áo lam thấp hơn này dùng để bắn ra dây thép màu bạc, muốn đòi lấy tính mạng của hắn cũng không khó. Nhưng nàng cố tình không đòi lấy tính mạng của hắn, chỉ là dùng dây thép màu bạc, chậm rãi mài cắt xương cốt bên trong cằm hắn.

Rất rõ ràng, nàng là khiến cho hắn vô lực phản kháng, từ từ mặc cho hắn nếm thử tư vị khuất nhục.

Bản thân muốn tự sát, chính là không muốn chịu đựng khuất nhục mặc người chém giết còn đau đớn hơn so với xương cốt bên trong cằm từng chút từng chút vỡ vụn.

Nhưng tên nam tử áo lam thấp hơn này, lại chỉ dùng lời nói bật ra từ trong môi, lại dễ dàng bóp chết ý niệm tự sát của hắn.

-- không có sức đối địch, tự sát tính mạng, là hành vi hèn nhát!

Tên nam tử áo lam thấp hơn vừa nói ra lời này, hắn nếu còn lựa chọn tự sát tính mạng, mặc dù bản thân thành công thoát khỏi bể khổ khuất nhục, nhưng lại sẽ làm cả Sinh Tử Môn lâm vào bể khổ khuất nhục.

Bởi vì, người chết không có cách nào mở miệng, tới phản bác lời giễu cợt của tên nam tử áo lam thấp hơn này.

Hắn một khi thành người chết, liền chẳng khác nào chấp nhận môn chủ bọn họ, là hèn nhát trong hèn nhát, cho nên mới hết lòng dạy dỗ ra thuộc hạ hèn nhát như bọn họ vậy, không có sức đối địch sẽ tự sát tính mạng.

Cho nên, giờ khắc này, hắn tuyệt đối không thể tự sát tính mạng. Hắn chỉ có dừng lại hành động tự sát tính mạng, mới phải phản bác tốt nhất có lực nhất đối với lời giễu cợt của tên nam tử áo lam thấp hơn này.

Bỗng chốc, tên hộ pháp Sinh Tử Môn nhanh chóng rút rachuôi kiếm ngắn ngủn nhuốm máu đã đâm vào xiêm y màu đen và tầng da thịt bên trong, ném xuống dưới chân tới trên mặt đất lạnh như băng.

Ngay tại lúc tên hộ pháp Sinh Tử Môn đã dừng lại hành động ngạo khí tự sát tính mạng, phản bác lời giễu cợt của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, gân xanh nổi lên trên trán, hắn trừng mắt nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, dfienddn lieqiudoon chuẩn bị tiếp tục chịu đựng dây thép màu bạc chậm rãi mài cắt xương cốt bên trong cằm, mang đến cơn đau kịch liệt dữ dội thì --

Ngón tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt thon thon, mặc dù không có lấy dây thép màu bạc, rời khỏi cằm tên hộ pháp Sinh Tử Môn, nhưng lại ngưng động tác kéo lấy dây thép màu bạc.

Đầu Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ nghiêng, đôi mắt ngọc tràn ngập ý cười xinh đẹp, mị hoặc chớp chớp với tên hộ pháp Sinh Tử Môn phía đối diện, mở miệng chậm rãi cười nói: “Này! Tiên khúc trên trời để lễ phép đáp lễ với ngươi, ta đã phổ tấu xong rồi.”

Trong miệng tên hộ pháp Sinh Tử Môn không có đáp lại, trong lòng lại là lạnh lùng trả lời nói -- bởi vì phổ tấu khúc nhạc xong rồi, cho nên liền chuẩn bị tự tay đòi lấy tính mạng của ta rồi hả?

“Hóa ra...” Đôi mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại một lần nữa mị hoặc chớp chớp, trong đôi môi đỏ bật ra tiếng cười “bừng tỉnh hiểu ra” nhu hòa: “Người Sinh Tử Môn không phải người hèn nhát, mà là một con heo vô cùng ngu xuẩn!”

Ngón tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt thon thon, mặc dù ngưng kéo dây thép màu bạc, nhưng quấn quanh trên tay sớm đã đau nhức, nhưng không có vì vậy mà sinh ra một chút yếu ớt nào.

Toàn thân hộ pháp Sinh Tử Môn bị cơn đau nhức lan tràn, móng tay khảm thật sâu vào lòng bàn tay, nghe thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt giễu cợt hắn di@en*dyan(lee^qu.donnn) “là một con heo ngu ngốc”, hàm răng và đôi môi đồng thời run rẩy rống hỏi: “Ngươi có ý tứ gì?”

“Không phải đã nói rồi sao? Tiên khúc trên trời để lễ phép đáp lễ với ngươi, ta đã phổ tấu xong rồi. Tiên khúc trên trời nếu như đã phổ tấu xong, máu tươi và xương cốt của cằm ngươi, đối với ta cũng không hề có tác dụng nữa rồi.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhíu phượng mày, hình như cảm thấy không còn gì để nói với tên hộ pháp Sinh Tử Môn ngu xuẩn này: “ Ngón tay ta phổ nhạc phổ có chút nhức mỏi, nhất thời không tiện rút dây thép màu bạc từ bên trong cằm ngươi ra. Ngươi... không thể tốt bụng giúp đỡ một tay, chủ động rút dây thép màu bạc từ bên trong cằm ngươi ra sao?”

“Hì hì --” Nghe thấy lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, Hiên Viên Diễm ở một bên ôm cánh tay thưởng thức vở kịch, vốn nghĩ muốn “từ bi” mà nín cười.

Thế nhưng, lời nói bật ra từ trong miệng Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại làm Hiên Viên Diễm bây giờ không có biện pháp nín cười. Cho nên, Hiên Viên Diễm sợ kìm nén sẽ bị nội thương, mới bật ra tiếng cười vô cùng sâu sắc từ trong môi mỏng.

Hiên Viên Diễm cúi đầu, môi mỏng câu lên cười khúc khích. Nhưng trong chớp mắt, mười tên hộ pháp Sinh Tử Môn lại có một loại kích động muốn ngửa đầu gào khóc thật lớn.

Sau khi dùng dây thép màu bạc hung hăng hành hạ người một phen, lại vẫn khiến người chịu hành hạ đau đớn, thảm thương tốt bụng giúp đỡ một tay, chủ động rút dây thép màu bạc ra khỏi cằm?

Ông trời ơi, đất ơi! Đến cuối cùng Sinh Tử Môn bọn họ... Sinh Tử Môn bọn họ gặp phải người nào vậy?

Rất nhanh, mười tên hộ pháp Sinh Tử Môn rốt cuộc cũng biết người Sinh Tử Môn bọn họ gặp phải, thì ra vốn cũng không phải là người. Là một ma quỷ, hơn nữa còn không phải một ma quỷ bình thường, quả thật chính là ma quỷ trong ma quỷ!

Bởi vì, đợi cằm bị dây thép màu bạc xỏ xuyên qua, thân hình tên hộ pháp Sinh Tử Môn chịu đựng đau nhức, tay phải chậm rãi đưa về phía dưới cằm mình, rút dây thép màu bạc từ bên trong cằm ra thì trong nháy mắt --

“Đa tạ hỗ trợ của ngươi, chủ động rút dây thép màu bạc ra khỏi cằm ngươi. Ngươi có lòng tốt như vậy, cũng đừng vội vã trả dây thép màu bạc lại cho ta, Dieenndkdan/leeequhydonnn lại giúp ta một chuyện chứ? Lấy dây thép màu bạc này lần lượt đưa vào bên trong cằm của chín tên đồng bạn của ngươi đi.”

Đầu khẽ nghiêng, trong mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt chứa đầy ý cười tươi đẹp, âm thanh càng thêm dịu dàng lễ độ, khẽ lay động theo chiều gió từ từ xao động tại vực sâu trong gió đêm.

“Mặc dù ngươi nhận được tiên khúc trên trời mà ta lễ phép đáp lễ với ngươi, nhưng chín tên đồng bạn của ngươi còn chưa có nhận được tiên khúc trên trời của ta đấy. Tất cả mười người các ngươi đều vô cùng nhiệt tình hoan nghênh ta, ta lễ phép đáp lễ như vậy, tất nhiên cũng không nên nặng bên này nhẹ bên kia được, không phải sao?”

Tên hộ pháp Sinh Tử Môn rút dây thép màu bạc nhuốn máu ra khỏi cằm, thân thể tuy bị đau đớn dữ dội, nhưng trong đôi mắt đen của hắn lại vẫn còn lưu lại một chút kiên quyết.

Nhưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, trong đôi mắt tên hộ pháp Sinh Tử Môn này, kiên quyết vốn còn lưu lại đều biến mất hầu như không còn, trong đôi mắt đen tràn ngập ngoài trừ sợ hãi, còn là... sợ hãi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.