Đặc Công Trọng Sinh Ở Trường Học

Quyển 1 - Chương 27: Bạch Tử Dụ VS Mạc Tử Hàm



Trong quán thiêu nướng cơ bản đều là một ít học sinh, sau khi kết thúc buổi học tụ tập nhau lại tới ăn đồ nướng, chờ màn đêm buông xuống thì tự về nhà.

Đây là lần đầu tiên Mạc Tử Hàm từ khi tỉnh lại ở Lan Thành tan học không về nhà ngay, mà cùng bạn bè ra ngoài ăn vặt. Cẩn thận tính ra, khoảng cách cô thức tỉnh mới đi qua vài ngày thời gian.

Gọi một ít đồ ăn, Tần Tiểu Du chống khuỷu tay xuống mặt bàn, nâng cái đầu nhỏ quan sát Mạc Tử Hàm.

Mạc Tử Hàm trước mắt, mặt mày thanh tú, khuôn mặt gầy yếu càng làm ánh mắt to lên, miệng nho nhỏ, cái mũi nhỏ tinh xảo, trước kia sao lại không thấy bộ dạng Tử Hàm rất xinh đẹp nhỉ.

Có lẽ là khí chất bất đồng, không giống dĩ vãng nhìn qua không để lại ấn tượng gì.

“Tử Hàm, bạn rất gầy.” Tần Tiểu Du nhíu mày nói.

Xác thực, Mạc Tử Hàm rất gầy, cái đầu cao có hơn 1m5, đồng phục mặc trên người rộng thùng thình, tóc cũng rất lộn xộn, lỏng loẹt suy sụp được buộc ra sau đầu, nếu không chú ý tới đôi mắt của cô, không nói chuyện cùng cô, Mạc Tử Hàm như vậy quả thật rất khó khiến cho người khác chú ý và coi trọng.

Nghe vậy, Mạc Tử Hàm mỉm cười, “Gần đây đang cố gắng tăng cân, hai tháng này tranh thủ luyện cái thân thể nhỏ yếu của mình này rắn chắc một chút.”

“Phốc xuy!” Tần Tiểu Du cười, “Bạn đó, nói chuyện thật sự là càng ngày càng thú vị.”

Mạc Tử Hàm trừng mắt nhìn, cô nói là sự thật mà, có thú vị như vậy sao?

“Ai, Trương Phân cũng thật là, hiện tại hoàn toàn không để ý tới hai chúng ta rồi.” Tần Tiểu Du nghĩ đến Trương Phân, bất đắc dĩ nhún vai.

Mạc Tử Hàm chỉ cười không đáp lời.

Hai người ngồi ở quán thiêu nướng khoảng chừng một giờ, thẳng đến màn đêm buông xuống, mặt trăng treo lên bầu trời, Tần Tiểu Du mới thanh toán và mang theo Mạc Tử Hàm đứng dậy.

Mà giờ phút này, một chiếc xe hơi ken kịt đứng ở bên cạnh quán thiêu nướng, mà đối diện đó là câu lạc bộ đêm, giờ phút này là đèn đuốc sáng trưng, bảng hiệu kim quang lóng lánh, đông như trẩy hội.

Cửa kính chiếc xe hơi màu đen chậm rãi hạ xuống, lộ ra một đôi mắt hoa đào xinh đẹp, cùng với khuôn mặt tuấn mỹ mang theo ba phần lạnh như băng.

“Tên kia là chó săn của Bạch Tử Chấn, Mạc Quân Nghĩa?” Thanh âm của hắn trong trẻo nhưng lạnh lùng, mắt hoa đào mang theo ý cười chậm rãi nheo lại, nhìn chằm chằm câu lạc bộ đêm đối diện người đàn ông tây trang vừa mới đi ra khỏi cửa chiếc xe hơi màu đen.

“Một tên tiểu lâu la thôi, cho Bạch thị trưởng một chút khó chịu vẫn được.” Ngồi ở vị trí lái xe cung kính đáp.

Nhếch môi cười, “Động thủ đi.”

“Vâng.” Lái xe từ trong lòng lấy di động ra, phát ra tin tức thứ nhất.

Mạc Tử Hàm giờ phút này theo Tần Tiểu Du vừa mới đứng dậy, khóe mắt nhìn tới Mạc Quân Nghĩa vừa mới đi xuống xe đến cửa câu lạc bộ đêm, cô kinh ngạc nhìn chằm chằm bóng dáng Mạc Quân Nghĩa, vị bác ba này đến đây làm cái gì?

Chỉ thấy Mạc Quân Nghĩa nghiêng thân đến, cùng người cười nói bắt tay, vài tên áo đen hộ ở bên cạnh người đối phương. Ngay tại một khắc song phương đang định cầm tay tiến vào câu lạc bộ đêm, một chiếc màu đen xe hơi đột nhiên từ ngã tư đường bên kia cấp tốc lao đến.

Mạc Tử Hàm nhìn lướt qua có chút nhíu mày. Tần Tiểu Du giữ chặt cánh tay của cô nói, “Đi thôi Tử Hàm, nhìn cái gì thế?”

“Hình như…” Một loại mẫn cảm đối với sự vật nguy hiểm, làm cho cô nheo đôi mắt lại.

Xe cấp tốc chạy, ngay tại một khắc Mạc Quân Nghĩa bước trên bậc thang, chuẩn bị tiến vào câu lạc bộ đêm kia, cửa kính xe trượt xuống, một họng súng màu đen từ đó vươn ra.

Phịch một tiếng chấn vang, thanh âm rất thấp, ở ngã tư đường tiếng động lớn rầm rĩ căn bản làm người ta không chú ý đến, nhưng thanh âm này lại giống như vang ở bên tai Mạc Tử Hàm, rất rõ ràng sáng tỏ.

Con ngươi cô hơi co lại, ngẩng đầu nhìn phía Mạc Quân Nghĩa, thấy thân thể Mạc Quân Nghĩa đang chậm rãi ngã xuống đất!

Đối phương còn đang tiếp tục chĩa súng, nhưng cơ hồ là trong phút chốc, Mạc Tử Hàm cầm cái thẻ ăn trên mặt bàn, thân mình nhảy dựng lên, trong tiếng hô của Tần Tiểu Du, thuận thế lăn một vòng trong không trung, lăn vượt qua chiếc xe hơi màu đen phía trước!

Bạch Tử Dụ ngồi ở bên trong xe ven đường kinh ngạc sửng sốt một chút, bởi vì chỉ thấy một thân ảnh nho nhỏ đột nhiên từ bên cạnh xe mình xông ra ngoài, cứ như vậy nhảy dựng lên đánh vào chiếc xe phía trước.

Phịch một tiếng nổ mạnh, cùng với thanh âm sốt ruột, tiếng nổ của xe hơi màu đen dừng lại!

Mà Mạc Tử Hàm, kỳ thật vẫn chưa thật sự nện ra phía xa, mà là mượn lực ngã nhào xuống, nâng một tay lấy cái thẻ kia trát nhập bên trong bánh xe, lại dùng lực rút ra!

Lại chuyển mắt, Mạc Quân Nghĩa đã nằm ở bên trong vũng máu, ánh mắt cô ngưng lại.

Đúng lúc này, xe lại khởi động, một khẩu súng đột nhiên từ cửa kính xe nhô ra! Đôi mắt Mạc Tử Hàm ngưng tụ, ra tay như điện đập mạnh vào cổ tay đối phương, trong cửa kính xe nhất thời phát ra một tiếng kêu đau!

Ngay sau đó, súng lục rơi vào tay của cô!

Trong lòng nhảy dựng!

Cô kinh ngạc nhìn khẩu súng trong tay, nắm khẩu súng mà cảm giác quen thuộc nảy lên trong lòng, đáy lòng đúng là bay ra một cảm giác yêu thích!

Xe đã khởi động nhanh chóng xông ra ngoài, Mạc Tử Hàm theo bản năng đứng lên, hai tay lập tức giơ súng, đang định khởi động cò súng, trong lòng dâng lên một tia bất an, theo bản năng nghiêng đầu, thấy bên kia một người trẻ tuổi đôi mắt hoa đào mặc tây trang màu trắng đứng thẳng.

Trong mắt hoa đào lạnh như băng kia, tựa hồ hiện lên một tia hứng thú.

Cô nhíu mày chậm rãi buông xuống súng lục, tùy ý để xe kia biến mất ở tầm nhìn. Cô biết, chiếc xe kia đi không được bao lâu sẽ thủng xăm.

Quả nhiên ngã tư đường phía trước truyền đến phịch một tiếng…

Mấy người áo đen ở cửa khách sạn vọt đi qua, kế tiếp là giải quyết như thế nào, sẽ không ở phạm vi Mạc Tử Hàm lo lắng, cô xoay người bước nhanh đến bên cạnh Mạc Quân Nghĩa, thấy những người áo đen vây quanh bốn phía và người trung niên bắt tay Mạc Quân Nghĩa kia đều sắc mặt trầm trọng.

Người đàn ông trung niên mặc tây trang kia kinh ngạc nhìn Mạc Tử Hàm ngồi xổm xuống thân mình, một phen xé mở vạt áo hắn, lộ ra viên đạn ở ngực.

Chỉ thấy cô cúi đầu cẩn thận quan sát cái gì đó, lại đưa tay đặt ở chỗ hơi thở Mạc Quân Nghĩa, thản nhiên nói, “Còn cứu được.” Dứt lời cô ngẩng đầu, “Gọi xe cứu thương sao?”

“Gọi, lập tức gọi xe cứu thương.” Người đàn ông trung niên trầm giọng nói. Nói xong cũng sửng sốt, mình làm sao có thể trả lời câu hỏi cô bé gầy còm trước mắt này.

Mạc Tử Hàm gật đầu, cũng may không cho đối phương cơ hội lại nổ súng, nếu không Mạc Quân Nghĩa giờ phút này chỉ sợ đã chết rồi.

Lại ngẩng đầu, người trẻ tuổi vừa rồi đứng ở đối diện đường cái đã biến mất vô tung, trong lòng Mạc Tử Hàm dâng lên một loại cảm giác kỳ quái, người nọ, tựa hồ có liên quan tới chuyện này.

Xe cứu thương rất nhanh chạy tới, Mạc Tử Hàm nhìn Mạc Quân Nghĩa được nâng lên xe, không nói được một lời đứng ở tại chỗ.

Tần Tiểu Du sớm bị dọa ngốc giờ phút này chạy tới ôm lấy cánh tay của cô, “Tử Hàm! Bạn chạy lăn lên xe làm cái gì!” Cô đứng ở đối diện đường cái, bởi vì có cách xe, cho nên không thấy rõ Mạc Tử Hàm làm động tác kế tiếp.

“Đi thôi.” Mạc Tử Hàm kéo cô xoay người rời đi.

Mà người đàn ông trung niên mặc tây trang kia lại quay đầu, cũng đã không tìm thấy thân ảnh Mạc Tử Hàm, hắn vừa rồi đứng ở bậc thang, thấy được rõ ràng động tác của Mạc Tử Hàm, cô gái ngã nhào, cướp súng, đứng dậy, lại nâng súng chuẩn bị nhắm, động tác hành văn liền mạch lưu loát, điều này làm cho hắn rất tò mò.

Tuy rằng, cô gái vẫn chưa nổ súng.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.